Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Chương 9: "Nhìn tớ này, Lục Dương..."

Lục Dương đã nói thế rồi, Thang Lê đành tin cậu một lần. Cô theo cậu khom người bước vào cửa, phát hiện mình chỉ cần hơi cúi đầu là được.

"Wao."

Vừa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng đầu tiên Thang Lê đã phải thốt lên kinh ngạc.

Mặt tiền nhìn thì nhỏ hẹp, cảm giác vài người đứng chung cũng chật chội, nhưng thực ra bên trong lại là cả một khung trời khác lạ. Tường được trang trí bằng hoa văn phục cổ đầy màu sắc, tranh treo tường rất đặc sắc, còn treo rất nhiều vật dụng cổ xưa. Ngay cả cửa sổ cũng được làm giả kiểu cửa sổ đẩy của những năm 70-80 với kính hoa văn màu trắng.

Thang Lê đi theo Lục Dương. Cậu dường như rất quen thuộc địa hình nơi này, tìm một chiếc bàn vuông nhỏ treo đầy khung ảnh trên tường, kéo ghế ra cho Thang Lê.

"Cảm ơn." Thang Lê ngồi xuống, thấy ngay cả mặt bàn cũng được khắc hoa văn tinh xảo.

"Bà A Nãi ơi ~"

Một bà cụ bước đi vững chãi cầm thực đơn đi tới, Lục Dương lập tức giơ tay cười gọi.

"Chào bà A Nãi ạ ~" Thang Lê lập tức mở to mắt nhìn Lục Dương một cái, nhưng miệng lại vô thức gọi theo.

"Chào các con ~" Bà A Nãi mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí trong ký ức, đi đôi giày vải nhỏ màu tím sẫm, lưng hơi còng, giọng khàn khàn cười nói, "Ái chà, Tiểu Dương, cháu xem bao lâu rồi không đến? Bà thấy cháu lại cao lên rồi, nhưng mà gầy đi đấy!"

Lục Dương cười để bà sờ má mình, làm nũng: "A Nãi ~ Mặt cháu tròn như heo rồi đây này!"

Bà dùng ngón tay chai sần nhẹ nhàng véo má Lục Dương, cưng chiều vỗ vỗ lưng cậu, ánh mắt hướng về phía Thang Lê: "Bạn cháu hả?"

Lục Dương cười híp mắt nhìn Thang Lê, câu trả lời đã đến bên miệng thì bỗng nhớ ra điều gì, ngẩn người một chút rồi thản nhiên đổi lời: "Bạn học ạ."

Thang Lê há miệng định nói, ngón tay vô thức nắm chặt vạt áo, đốt ngón tay hơi trắng bệch.

"A Nãi, cứ như cũ mỗi món một phần là được ạ." Lục Dương trả thực đơn cho bà, nói đơn giản.

"Được, bà đi làm ngay đây."

Đợi bà đi khỏi, Lục Dương mới hoàn hồn lại, dường như biết Thang Lê có thắc mắc nên cứ ngồi im nhìn cô.

"A Nãi, nghĩa là bà nội hả?" Thang Lê hỏi.

Thang Lê đã rất lâu không gặp bà nội, cô gần như quên mất mùi hương trên người bà và dáng vẻ khi bà nói chuyện, chỉ nhớ bà nội trong ký ức rất giống, rất giống bà A Nãi này.

Lục Dương nhướng mày, có vẻ hơi ngạc nhiên về câu hỏi này, cười áy náy: "Là ý chỉ bà nội, nhưng A Nãi không phải là bà nội ruột của tớ."

Lục Dương dựa lưng ra sau ghế, sợ Thang Lê không hiểu nên khua tay múa chân giải thích: "A Nãi là người Vân Nam, ai cũng có thể gọi bà là A Nãi. Vừa khéo ở Bắc Xuyên thì A Nãi cũng có nghĩa là bà nội, thế là mọi người cứ gọi A Nãi, A Nãi mãi, bà cũng rất thích được gọi như vậy."

"Tớ cũng có bà nội, tiếc là ký ức về bà nội tớ mơ hồ lắm rồi, không nhớ rõ bà trông như thế nào nữa."

"Thế ảnh chụp thì sao?"

Lục Dương khẽ lắc đầu: "Mất hết cả rồi."

Trong mắt Thang Lê thoáng qua nét buồn bã. So với sự thật này, cô dường như muốn nghe phiên bản A Nãi chính là bà nội ruột của Lục Dương hơn. Cô luôn cảm thấy, chỉ có đứa trẻ lớn lên trong sự dịu dàng yêu thương tràn ngập như thế mới có thể trở thành một Lục Dương như bây giờ.

Món ăn được mang lên rất nhanh. Thấy bà một mình bưng nhiều món thế, ước chừng vẫn còn vài đĩa nữa, Lục Dương trực tiếp đứng dậy theo bà vào bếp sau.

Thang Lê nhìn hai người một cao một thấp bưng thức ăn ra vừa đi vừa cười nói, bỗng nhiên thay đổi suy nghĩ ban nãy.

Thực ra, chỉ cần nơi nào có Lục Dương, nơi đó sẽ tràn ngập dịu dàng và yêu thương.

Bà A Nãi giúp dùng d.a.o nĩa xé nhỏ thịt gà, còn lải nhải nhắc nhở mấy lần: "Trong bụng gà nóng lắm đấy, phải thổi nguội rồi mới ăn nhé, nghe chưa."

Thang Lê cười nhìn bà, nghiêm túc gật đầu.

"Ái chà, cô bé này ngoan thật đấy." Bà đưa tay sờ sờ má Thang Lê, hài lòng thu dọn khay rồi quay vào bếp.

Thang Lê từng nghĩ hai người đi ăn với nhau ít nhiều sẽ có chút ngượng ngùng, nhưng sự thật không phải vậy.

Lục Dương luôn nhiệt tình kể cho Thang Lê nghe tất cả mọi chuyện cậu biết, giống như lái một chiếc xe tải lớn, hùng hổ lao thẳng vào cuộc sống của cô.

Thế nên bữa cơm này không hề nhàm chán, ít nhất Thang Lê cũng biết được món Lục Dương thích nhất là món gà hầm này. Lần đầu tiên đến đây cậu không cẩn thận bị bỏng, miệng còn nổi bọng nước, bà A Nãi xót xa mãi, về sau cứ thấy cậu là dặn dò cẩn thận coi chừng bỏng, thậm chí không yên tâm còn phải đích thân xé nhỏ thịt đút tận miệng cậu rồi mới đi.

Cũng biết được quán này thực ra đã mở từ rất lâu rồi, gia đình bà A Nãi từ Vân Nam lặn lội đến Bắc Xuyên, trang trí căn hầm nhỏ này đậm chất quê hương, nên ban đầu nơi này là chỗ bà sinh sống, sau này mới sửa thành quán ăn.

Còn rất nhiều, rất nhiều chuyện nữa...

Thang Lê ăn no rồi, quay đầu phát hiện mình hình như quên mất chuyện gì đó. Nhìn người con trai quay lại ngồi bên cạnh, trong lòng cô ngứa ngáy. Giống như một vết nứt được vá lại không tì vết, nhưng rõ ràng vết thương vẫn nằm đó, chỉ là bị người ta cố tình che đi vì không muốn nhìn thấy mà thôi.

"Lục Dương, cậu còn nhớ tớ có chuyện muốn nói với cậu không?" Thang Lê khẽ hỏi, lặng lẽ ghé sát lại gần hơn chút.

Lục Dương ngẩn ra, gật đầu.

Thang Lê mím môi, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào mắt Lục Dương, nói: "Xin lỗi nhé, những lời tớ nói với cậu trong thư viện hai hôm trước không phải là thật lòng đâu. Lục Dương, cậu là một người rất tốt, rất tốt..."

"Phát thẻ người tốt cho tớ hả?" Lục Dương nghe vậy thì cong môi, một tay chống cằm, nghiêng đầu cố ý trêu cô.

"Không phải thẻ người tốt, là nói thật lòng đấy." Thang Lê đặt hai tay lên bàn, lại bắt đầu xòe ngón tay ra bình tĩnh đếm ưu điểm, "Cậu xem này, cậu rất rạng rỡ, rất lương thiện, rất hài hước, rất thông minh..."

"A..." Lục Dương đỏ bừng tai, giơ tay ra hiệu dừng lại, khóe miệng không sao khép lại được, nghiêng đầu nói nhỏ, "Khụ khụ, khiêm tốn thôi, khiêm tốn thôi."

Đôi khi còn hơi tự luyến nữa... Thang Lê thầm bổ sung câu nói chưa kịp thốt ra trong lòng.

"Thế cậu hết giận chưa?" Thang Lê mở to mắt chờ đợi câu trả lời của cậu.

Lục Dương nghiêng đầu vuốt vuốt tóc sau gáy, nhếch môi cười, nảy ra ý xấu, chậm rãi nói: "Thực ra ấy mà, so với nghe lời hay ý đẹp, tớ thích được làm nũng hơn."

"Cậu có biết làm nũng không?"

"..."

Thang Lê đen mặt: "... Không biết."

"Sao lại không biết chứ?" Lục Dương nín cười, bắt đầu nghiêm túc dạy Thang Lê, "Đơn giản lắm, cậu nhìn này, xòe tay ra, lòng bàn tay đỡ lấy mặt, nói thế này này..."

Lục Dương ghé mặt lại gần, cái cằm nhọn đặt lên hai gốc bàn tay đang chụm vào nhau, đôi mắt vừa tròn vừa sáng, nói từng từ từng chữ, nhấn nhá đầy cảm xúc:

"Cậu ~ đừng ~ giận ~ nữa ~ mà ~?"

Thang Lê nghe xong mặt đỏ bừng, nén xúc động muốn hất cả cốc nước vào mặt Lục Dương, rốt cuộc vẫn nở một nụ cười tiêu chuẩn mà bất lực.

Tay cô vô thức giật giật mấy cái, cố gắng chụm lại đặt dưới cằm, nhưng cứ như có lực cản vô hình nào đó, tư thế đã chuẩn bị xong rồi mà miệng cô cạy mãi không mở ra nổi.

"Thôi được rồi, thôi được rồi." Mắt thấy tai cô ngày càng đỏ, Lục Dương thấy Thang Lê quả thực không nói nổi, cười an ủi cô, "Không làm nữa, không làm nữa..."

"Không được!" Thang Lê bỗng nhiên đập bàn đứng dậy, nhìn Lục Dương với vẻ nghiêm túc và kiên định như sắp thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng trọng đại, bảo cậu: "Đợi tớ một chút, tớ quay lại ngay."

"Hả... Ờ..." Lục Dương ngửa đầu, ngơ ngác gật đầu.

Một lúc sau.

Thang Lê cứng đờ người đi về, nụ cười trông càng giống robot hơn.

Lục Dương giật giật khóe miệng, đưa tay theo phản xạ tự nhéo mình một cái, ép bản thân không được cười ra tiếng.

Thang Lê đi một mạch tới ngồi đối diện Lục Dương. Khuỷu tay chống lên mặt bàn, hai tay đỡ lấy khuôn mặt còn nhỏ hơn cả lòng bàn tay, trông xinh xắn như búp bê. Thang Lê chớp mắt, nhìn chằm chằm Lục Dương không chớp.

Nhưng ánh mắt Lục Dương bỗng bắt đầu lảng tránh, cứ không dám nhìn thẳng vào mắt Thang Lê, tai và cả một mảng cổ đỏ ửng lên trông thấy.

"Nhìn tớ này, Lục Dương, đây là cậu yêu cầu đấy nhé." Thang Lê ngay cả khi nói câu này vẫn đang mỉm cười.

Lục Dương trốn không thoát, c.ắ.n chặt môi dưới, nhìn về phía Thang Lê.

Thang Lê khẽ hít vào, nói ra câu nói mà cô đã tập luyện trước gương trong nhà vệ sinh đúng 25 lần: "Lục Dương, cậu ~ đừng ~ giận ~ nữa ~ mà?"

Ánh mắt đang né tránh của Lục Dương bỗng nhiên khựng lại. Khoảnh khắc nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Lục Dương, Thang Lê cũng ngẩn người.

Lục Dương mắt sáng rực, bỗng nhiên rũ mắt cười, rồi lại nhìn Thang Lê, nói rất nghiêm túc câu trả lời: "Tớ không giận."

Thang Lê lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ phòng bị, mới cảm thấy xấu hổ tột cùng, nhắm mắt lại, nhíu mày, hai tay ôm chặt lấy mặt.

Lục Dương cười ha ha, thực ra lại có chút thắc mắc gõ gõ bàn hỏi Thang Lê: "Vốn dĩ tớ có giận đâu, sao cậu lại nghĩ tớ đang giận thế?"

Thang Lê vẫn còn ngại ngùng, che mặt giọng lí nhí, ngược lại càng giống giọng điệu làm nũng hơn: "Nhưng mà hai hôm nay cậu cứ tránh mặt tớ mãi."

Lục Dương gãi đầu, khóe miệng lại vô thức cong lên, giải thích: "Hai hôm trước tớ bị cảm cúm, sợ lây cho cậu nên mới tránh đấy chứ."

"Hả?" Thang Lê buông tay ra, hé một khe hở nhìn Lục Dương, ngay sau đó càng xấu hổ hơn mà che mặt lại.

Khi cùng nhau bước ra khỏi cửa quán thì trời đã tối hẳn, Lục Dương bảo muốn đợi xe buýt cùng Thang Lê. Hai người sóng vai đứng ở trạm xe vắng tanh.

Gió đêm thổi qua má, tâm trạng cũng trở nên thư thái. Thang Lê ngẩng đầu hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm thấy khoảnh khắc này tuyệt vời biết bao, ngay cả lá khô rơi rụng cũng là chuyện tốt đẹp nhất trên đời.

Lục Dương cong môi nhìn người bên cạnh, cũng bắt chước ngẩng đầu lên, thấy Thang Lê nhìn sang liền vội vàng đưa tay sờ sờ gáy, giả vờ như đang ngóng xe buýt.

"Lục Dương."

"Hửm?"

Thang Lê nhìn Lục Dương, hỏi rất chậm và rất nghiêm túc: "Lần sau, nếu bà A Nãi có hỏi cậu nữa, cậu có thể nói tớ là bạn cậu được không? Bạn học... nghe xa lạ quá."

Chiếc lá rơi chậm một nhịp chạm đất, Lục Dương chậm một giây mới trả lời, giọng nói trong trẻo và đầy sức mạnh: "Được."

Ngoại truyện nhỏ:

Trên đường về, Thang Lê lại ngượng ngùng che mặt, hỏi Lục Dương: "Lục Dương, chuyện đó ấy, cậu đừng kể cho người khác biết nhé."

Lục Dương đảo mắt, ý cười khó giấu: "Ồ? Chuyện nào cơ?"

Thang Lê nắm tay lại làm bộ muốn đ.ấ.m cậu, lúc này Lục Dương mới thuận theo mà đồng ý: "Tớ, tớ, tớ hứa với cậu."