Mùa Hè Của Thang Lê - Lưu Đạt Đích Ngư

Chương 33: "Chủ nhân của mày hung dữ thật đấy..."

Công việc đầu tiên của Lục Dương khi đến phòng khám là kiểm tra cho Miu miu. Thang Lê đứng bên cạnh chăm chú lắng nghe, đồng thời phát hiện phía sau Lục Dương luôn có hai cô gái cũng mặc áo blouse trắng, nhưng trước n.g.ự.c đeo thẻ thực tập sinh, tay cầm sổ ghi chép dày đặc chữ.

Lục Dương chỉ ra triệu chứng bệnh, dùng đèn pin nhỏ soi đồng t.ử mèo, rồi rành mạch nói ra phương pháp điều trị tương ứng.

Lục Dương cân mèo, một tay cậu cũng có thể dễ dàng nhấc bổng con mèo lên, nhẹ hều như chỉ còn da bọc xương.

Cậu lắc đầu, không kìm được nói: "Tên nhóc này đúng là mạng lớn, cân nặng thế này mà chịu được liều lượng Isoniazid lớn như vậy?"

Thang Lê nhìn khuôn mặt ngây thơ vô tội của con mèo, rồi lại nhìn Lục Dương, đưa tay bịt tai mèo lại, lườm Lục Dương: "Cậu nói cái gì đấy?"

Lục Dương bị lườm, đành cụp mắt v**t v* cằm mèo, nói một câu: "Chủ nhân của mày hung dữ thật đấy."

Thang Lê bị chọc cười, thu tay bịt tai mèo về, khoanh tay quay lưng đi.

Lúc này cô vẫn nghe thấy tiếng nói của Lục Dương, trầm bổng rõ ràng, ngữ khí sống động.

Thang Lê không nhịn được quay đầu lại nhìn, thấy Lục Dương đang đi tới, trong lòng ôm con mèo nhỏ xíu bằng bàn tay, nó đã rất ỷ lại vào vòng tay của Lục Dương, thoải mái phát ra tiếng gừ gừ.

Lục Dương đeo khẩu trang, chạm phải ánh mắt cô, Thang Lê liền tự giác xoay người, hiểu ý đi ra ngoài.

"Truyền dịch bên này." Lục Dương giơ tay chỉ dẫn, quay sang nhanh chóng đăng ký với nhân viên rồi lấy chai thuốc, thao tác thành thạo cắm kim truyền cho mèo.

Không chỉ con mèo không kịp phản ứng, mà ngay cả Thang Lê cũng chưa kịp phản ứng.

"Nào, sứ giả mèo con, nhiệm vụ gian khổ giao cho mày đấy."

Lục Dương xoay người, nhẹ nhàng đặt con mèo vào lòng Thang Lê, thuận tay vỗ vỗ đầu mèo. Khoảng cách gần đến mức Thang Lê nhìn rõ mí mắt đẹp, hàng mi dài và bọng mắt ẩn hiện của cậu.

Trên bộ lông mèo mềm mại vẫn còn vương lại hơi ấm, khoảnh khắc Lục Dương ghé lại vỗ đầu mèo, nhiệt độ bỗng nhiên tăng vọt.

Đầu óc trống rỗng trong giây lát, Thang Lê nhìn theo bóng lưng Lục Dương rời đi mà mãi không thể bình tĩnh lại.

Quá trình chờ đợi rất nhàm chán.

Mèo đang truyền dịch không được cử động lung tung, việc duy nhất Thang Lê có thể làm là lúc nào cũng phải để mắt đến nhất cử nhất động của Miu miu, quan sát những con số nhảy chậm chạp trên máy bơm truyền dịch.

Trong lúc đó phòng truyền dịch người ra kẻ vào, Thang Lê lặng lẽ quan sát tất cả mọi người.

Hai cô thực tập sinh lúc nào cũng dính lấy nhau, lẽo đẽo theo sau Lục Dương chạy ngược chạy xuôi. Lục Dương nhận lấy tài liệu trên tay họ, rút bút từ túi áo n.g.ự.c ra ký tên, lúc đưa lại thì ánh mắt lộ ra nụ cười đẹp mắt, còn khẽ hất cằm.

Thang Lê bất giác cau mày, kéo dài khóe môi, cúi đầu buồn bực chọc chọc vào đầu con mèo.

Con mèo ngơ ngác ngẩng đầu lên, Thang Lê bắt chước Lục Dương hất hất cằm.

Mèo: "..."

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, Thang Lê thỉnh thoảng xem tin nhắn, check mail, thời gian cứ thế trôi đi.

Cuối cùng cũng truyền dịch xong, Thang Lê định mở miệng gọi người thì cô thực tập sinh đi tới, kiểm tra trên dưới một lượt rất quy chuẩn, cẩn thận rút kim ra.

Thang Lê thấy kim đã rút, tên nhóc trong lòng cũng sinh rồng hoạt hổ trở lại, bèn hỏi: "Chai này truyền xong là hết rồi đúng không?"

Thực tập sinh cau mày, dường như đang lục lọi đáp án bài tập về nhà trong não.

Thang Lê cong mắt cười an ủi: "Không sao đâu, bác sĩ Lục của các cô đâu rồi?"

"À, bác sĩ Lục đang khám bệnh ở phòng cấp cứu." Thực tập sinh phản ứng lại ngay, còn thuận miệng bổ sung một câu, "Anh ấy bận lắm."

Bỗng nhiên bị nhắc nhở một câu, Thang Lê còn hơi ngơ ngác, cười lịch sự định cứ thế cho qua chủ đề gượng gạo này, nhưng nghĩ nghĩ vẫn không bỏ qua được, lại hỏi: "Bác sĩ Lục chắc không phải là người hướng dẫn của các cô chứ, đã biết anh ấy bận..."

Thang Lê liếc thấy vẻ mặt luống cuống của thực tập sinh, lập tức mềm lòng không nói tiếp nữa.

Thực tập sinh thấy vậy liền vội vàng bênh vực: "Không phải đâu ạ. Bọn em vốn đi theo giáo sư thực tập, tức là phó viện trưởng ấy. Nhưng dưới tay phó viện trưởng có rất nhiều người, không thiếu những người có tư chất muốn thi nghiên cứu sinh làm dự án. Những người như bọn em đều bị tùy tiện ném cho bác sĩ Lục, trước đây bọn em đến tiêm cũng không vững, vốn dĩ cũng chẳng hy vọng gì. Nhưng không ngờ bác sĩ Lục rất có trách nhiệm, chú trọng tiểu tiết, lại rất kiên nhẫn khuyến khích bọn em dũng cảm thử sức... Đi theo bác sĩ Lục, học được rất nhiều thứ."

Khóe miệng Thang Lê giật giật, lập tức xin lỗi vì sự l* m*ng của mình: "Ngại quá."

Lại cảm thấy chưa đủ, Thang Lê xoắn xuýt lông mèo trên ngón tay, nói tiếp: "Đừng để ý lời chị vừa nói, các em cứ theo Lục Dương học hỏi cho tốt, có vấn đề gì, cứ tìm cậu ấy, cứ tìm cậu ấy..."

"Tìm ai?"

Thang Lê nhắm mắt lại, thấy Lục Dương cười híp mắt đi tới, tình cờ nghe được đoạn đuôi.

"Rút kim rồi à?" Lục Dương liếc nhìn, "Ừ, tốt lắm. Phần còn lại để tôi lo, cô đi nghỉ trước đi."

Thực tập sinh ngoan ngoãn gật đầu, quay người rời đi.

Chỉ còn lại hai người.

Lục Dương cũng không hỏi thêm về chuyện vừa nãy, ngược lại ngồi xuống bên cạnh Thang Lê.

Con mèo ngửi thấy mùi liền từ người Thang Lê bò sang lòng Lục Dương.

Ánh mắt Thang Lê dõi theo tên phản bội nhỏ này, Lục Dương lại cười nói: "Mèo giống chủ, đúng là toàn thân phản cốt."

Mắt Thang Lê trợn tròn, không biết cãi lại thế nào.

Nói thật thì cô đang rầu rĩ chuyện con mèo này sau này phải làm sao.

Vừa hay Lục Dương đến, Thang Lê hỏi thẳng cậu: "Lục Dương, cậu có biết ai muốn nuôi mèo không, người có trách nhiệm một chút, điều kiện tốt một chút, ờ... tốt nhất là đừng bận quá?"

Lục Dương nghe xong, ý cười càng sâu hơn: "Cậu đang tìm gia đình nhận nuôi hay là kén rể cho mình thế?"

Thang Lê đang lo sốt vó, bất lực dang tay: "Nếu có thể tớ thực sự muốn tự mình nuôi nó, nhưng tớ thật sự không có cách nào. Chỉ hy vọng cuộc sống sau này của nó ít nhất đừng bị bỏ rơi lang thang đầu đường xó chợ, bị người ta cho ăn đồ độc hại."

Vừa nói, Thang Lê vừa xoay điện thoại cho Lục Dương xem, trên đó là bảng biểu dày đặc, đ.á.n.h dấu ưu nhược điểm, số điện thoại liên hệ, vị trí cụ thể của từng tổ chức, cô nói: "Tớ đã cố gắng tìm mấy gia đình muốn nhận nuôi mèo gần đây nhất..."

"Đều không tin tưởng chứ gì?" Lục Dương cướp lời Thang Lê, cắt ngang bài thuyết trình PPT sắp diễn ra.

"Không hổ danh là cố vấn đầu tư rủi ro của chúng ta, phát hiện vấn đề nhanh thật đấy." Trong đáy mắt Lục Dương lóe lên ý cười lấp lánh, cậu chậm rãi nói, "Hệ thống nhận nuôi của thành phố chúng ta trước giờ vẫn chưa hoàn thiện, hệ thống bảo đảm sau nhận nuôi cũng có lỗ hổng lớn, thậm chí rất nhiều thú cưng được cho đi không tìm được liên hệ sau đó, đến cả việc thăm khám miễn phí tại nhà cũng không chịu, sau này đa phần đều đi lạc hết."

"Tớ hoàn toàn hiểu cảm giác của cậu." Giọng nói của Lục Dương như cây định hải thần châm, c*m v** mặt nước đang dậy sóng trong lòng Thang Lê.

Thang Lê định thần lại, nhìn con mèo đang nằm gọn trong lòng bàn tay Lục Dương, vẫn hỏi Lục Dương: "Vậy, có thể cho tớ thêm chút thời gian không, thời gian này để Miu miu ở lại đây trước đã?"

Thang Lê nhìn mình, thấy Lục Dương lộ ra ánh mắt do dự, mím môi, định nói thêm gì đó, Lục Dương bỗng nhiên mở lời.

"Ừm, là thế này." Vẻ mặt Lục Dương phức tạp, giọng nói vẫn rất ôn hòa, "Đương nhiên ở đây hoàn toàn có thể cung cấp môi trường sống an toàn nhất cho Miu miu, nhưng chúng ta có lẽ cũng cần cân nhắc đến việc sống chung với những động vật bị bệnh trong viện thời gian dài, trạng thái tinh thần của Miu miu có xảy ra vấn đề gì không."

Nghe đến đây, Thang Lê mới nhớ ra cả ngày hôm nay Miu miu đều cố gắng chạy ra ngoài cửa, toàn bị cô một tay ấn đầu đè lại trong lòng.

Rất áy náy nhìn con mèo đang buồn bực, Thang Lê vẫn không chắc chắn hỏi: "Mèo nhỏ thế này cũng bị à?"

"Đương nhiên là bị rồi." Lục Dương cười, "Bất kỳ sinh vật nào cũng có linh tính cả, cậu xem 'Câu chuyện đồ chơi' chưa? Tớ luôn nghi ngờ đồ chơi bị mất trong nhà tớ đều tự bỏ trốn đi du lịch vòng quanh thế giới hết rồi, thảo nào tớ tìm không thấy."

"Lớn thế này rồi còn chơi đồ chơi..." Thang Lê nhìn Lục Dương từ trên xuống dưới, vẻ mặt ghét bỏ.

"Đồ chơi của Tiểu Bá Vương... cậu nghĩ đi đâu thế!" Lục Dương đầy mồm chữ không biết nói cái nào trước, bị lời nói líu lưỡi của mình chọc cười, nghiêng đầu.

"Thế sau đó thì sao?" Thang Lê ăn ý hỏi tiếp.

Lục Dương tiếp tục kể chuyện sau đó: "Sau đó à, sau đó tớ phát hiện, Tiểu Bá Vương tha hết đi tặng cho cô ch.ó xinh đẹp nhà hàng xóm rồi!"

Vừa nói, Lục Dương vừa ghé sát lại gần Thang Lê, bắt chước biểu cảm vừa hung dữ vừa ngốc nghếch của Tiểu Bá Vương.

Thang Lê vốn đang nghe rất nghiêm túc, nghe đến cuối cùng vẫn không nhịn được, phì cười thành tiếng.

Cô đưa ra một lời giải thích mà mình rất hài lòng: "Ừm, ch.ó giống chủ."

"..."

Lục Dương lại có một đống lời muốn nói mắc kẹt trong miệng không nói ra được, cuối cùng đành bỏ cuộc.

Bỗng nhớ ra điều gì, cậu thu lại nụ cười, rất nghiêm túc nói với Thang Lê: "Nhưng chuyện cậu muốn tìm gia đình nhận nuôi này, tớ có một ứng cử viên sáng giá đấy."

Thang Lê chớp mắt, tò mò nhìn Lục Dương.

"Muốn biết à? Đi cùng tớ là biết ngay." Lục Dương cười xấu xa, ôm mèo con tự mình đi trước.

Nhìn bóng lưng Lục Dương ôm mèo con đắc ý rời đi, Thang Lê cong môi cười bất lực: "Vốn dĩ cũng phải đi mà..."