Mùa Hè Của Ốc Sên

Chương 6


Nhưng vừa xuống lầu đã đụng mặt ngay Chu Duật Phong vừa được nhắc tới xong.

Tóc hắn hơi ẩm, bồng bềnh và có chút rối rắm.

Giống như vừa mới chạy về phòng tắm rửa xong vậy.

Nhìn thấy anh tôi, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ không hài lòng: "Ăn bữa cơm mà lâu thế?"

Sau đó hắn mới dời tầm mắt sang người tôi.

Hắn thực sự rất bám người.

Nhưng anh tôi cũng chẳng chiều chuộng hắn cho lắm, chỉ nhẹ nhàng bật lại: "Tôi làm cái gì cũng phải báo cáo với cậu chắc?"

Tôi bỗng cảm thấy câu nói này quen thuộc một cách vô cớ.

Nhớ lại năm đó khi tôi và Chu Duật Phong trên mạng vừa mới xác định quan hệ.

Cái tính bám người của hắn lại càng tăng tiến.

Nửa tiếng không trả lời tin nhắn là hắn đã giục cuống lên rồi.

Có một lần vừa thi xong tâm trạng không tốt, bị hắn giục đến mức phát phiền.

Tôi lạnh mặt nhắn lại: 【Em làm cái gì cũng phải báo cáo với anh chắc?】

Đó là lần đầu tiên tôi nổi giận với Chu Duật Phong.

Lúc đó Chu Duật Phong liền nhanh chóng trả lời tin nhắn của tôi.

Hắn bảo: 【Là anh làm cái gì cũng muốn báo cáo với em cơ.】

Tôi vẫn còn nhớ rõ lịch sử trò chuyện khi ấy.

Và tôi cũng nghe thấy Chu Duật Phong trước mặt khẽ cười một tiếng.

Hắn đứng uể oải đối diện với anh trai tôi, từng chữ một vô cùng rõ ràng: "Lục Sụng, là tôi làm cái gì cũng muốn báo cáo với cậu cơ."

Tôi khẽ thở hắt ra một hơi, không tài nào nghe tiếp được nữa.

Nói với anh tôi một tiếng: "Sắp tập tối rồi, em đi trước đây."

Sau ngày hôm đó.

Tôi bắt đầu cố ý né tránh tất cả những chuyện có liên quan đến anh trai và Chu Duật Phong.

Có ai đến nghe ngóng dò hỏi, tôi đều đi lánh từ xa.

Thế nên đợt quân huấn còn chưa kết thúc.

Tin đồn tôi là kẻ không hòa đồng, khó gần đã lan truyền khắp cả khoa.

Tôi lại trở thành một kẻ đi ngang về tắt một mình một bóng.

Nhưng suốt những năm tháng đi học, tôi vốn dĩ đều như vậy cả.

Tôi lại càng thấy thảnh thơi.

Về sau khi lên lớp nghe giảng.

Tôi cũng thường xuyên chọn vị trí trong góc phòng học để ngồi một mình.

Chu Duật Phong là nhân vật được chú ý nhất trong đám tân sinh viên Khoa Kỹ thuật.

Cho nên chẳng cần tôi phải đặc biệt để tâm.

Cũng biết được tỉ lệ chuyên cần lên lớp của hắn không cao, chuyện đi muộn về sớm lại càng như cơm bữa.

Hắn xem các quy tắc như không có gì, hắn có cái vốn liếng đó.

Chẳng cứ gì đại học.

Ngay cả hồi cấp ba, hắn đã ở bên kia điện thoại nói với tôi rằng bản thân cực kỳ ghét các buổi tự học sáng tối ở trường.

Thường xuyên chuồn êm mà chẳng thèm chào hỏi ai.

Hắn bảo bố hắn hết quyên góp tiền xây tòa nhà lại quyên góp thêm thiết bị thí nghiệm, nhà trường mới không đuổi học hắn đấy.

Nhưng việc hắn đi muộn về sớm bây giờ không phải là vì ghét lên lớp.

Tôi nghe thấy mấy nam sinh ngồi hàng ghế phía trước cười cợt bảo: "Chu Duật Phong chắc lại chạy đi hộ tống người yêu rồi chứ gì, tiết học bên Khoa Nghệ thuật hắn nghe có hiểu cái mô tê gì đâu?"

Có người cười hùa theo: "Mục đích của hắn có phải là đi nghe giảng đâu."

Chu Duật Phong và anh trai tôi đang trong giai đoạn cuồng nhiệt.

Thế nhưng lúc riêng tư, thái độ của anh tôi khi tìm đến tôi lại không mấy lạc quan.

Anh ấy bảo Chu Duật Phong cứ hay hỏi mấy câu hỏi kỳ quặc.

"Hắn cứ nghi ngờ anh có một cái acc phụ." Anh tôi nhíu mày, mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: "Anh với hắn chẳng có một chút tiếng nói chung nào hết."