Mùa Hè Của Chúng Ta

Chương 8: Những bí mật lộ diện

Chương 8

Buổi sáng hôm đó, Linh đến trường với tâm trạng hồi hộp. Khoa đã không đến lớp suốt tuần vì lý do gia đình, và cô không thể không lo lắng về anh. Mặc dù đã trao đổi qua tin nhắn, nhưng Linh vẫn cảm thấy thiếu vắng. Cô lo lắng rằng áp lực từ gia đình đã khiến Khoa càng thêm nặng nề.

Khi vào lớp, Linh nhanh chóng tìm kiếm Khoa. Những ánh mắt của bạn bè đều đổ dồn vào cô, làm cho lòng cô thêm bối rối. Hương Giang tiến lại gần, nhíu mày. “Cậu đã nói chuyện với Khoa chưa?”

“Chưa, nhưng mình đã gửi tin nhắn,” Linh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Cậu nên đến thẳng nhà Khoa xem sao. Có thể anh ấy cần một người bạn bên cạnh,” Giang gợi ý.

Linh gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Sau giờ học, cô tìm cách về thẳng nhà Khoa. Khi đến nơi, cô thấy cửa vẫn đóng im ỉm. Linh bấm chuông, hồi hộp chờ đợi. Một lúc sau, mẹ Khoa mở cửa, vẻ mặt lo lắng.

“Chào cô, con là Linh, bạn của Khoa,” Linh tự giới thiệu.

“Chào con. Khoa đang ở trong phòng, nhưng... có lẽ con nên vào thăm. Nó hơi buồn,” mẹ Khoa nói, giọng có chút ngập ngừng.

Linh bước vào, lòng đầy lo lắng. Cô lên cầu thang, dừng lại trước cửa phòng Khoa. Cô hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa. “Khoa, mình là Linh. Mình có thể vào không?”

Một giọng nói từ bên trong vang lên, “Vào đi.”

Khi bước vào, Linh thấy Khoa ngồi bên bàn học, ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn bàn chiếu sáng khuôn mặt anh. Khoa trông mệt mỏi, đôi mắt có quầng thâm rõ rệt. Linh cảm thấy nhói lòng.

“Cậu ổn chứ?” Linh hỏi, cố gắng giữ giọng mình nhẹ nhàng.

“Chỉ là một chút áp lực,” Khoa thở dài. “Mình không biết phải làm gì với kỳ thi sắp tới.”

“Có gì thì cứ nói với mình. Mình ở đây để giúp cậu,” Linh nói, tiến lại gần. Cô cảm thấy cần phải làm gì đó để xoa dịu nỗi lo lắng của anh.

Khoa ngước nhìn cô, vẻ mặt anh có chút ngạc nhiên. “Cảm ơn cậu. Nhưng… mình có một điều cần nói.”

“Điều gì?” Linh hỏi, tim đập nhanh.

“Gia đình mình đang có một số vấn đề. Bố mẹ mình kỳ vọng rất nhiều vào mình, và mình không biết mình có thể đáp ứng được không,” Khoa thổ lộ, ánh mắt anh trĩu nặng.

Linh cảm thấy một nỗi thương xót dâng lên. “Cậu không cần phải gánh nặng đó một mình. Mình sẽ ở bên cậu. Chúng ta có thể cùng nhau học.”

“Nhưng nếu mình không làm được thì sao?” Khoa hỏi, giọng anh tràn đầy lo âu.“Mình tin cậu có thể. Hãy để mình giúp cậu tìm ra cách. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Linh nói, cảm giác mạnh mẽ trong từng lời.

Khoa nhìn Linh, ánh mắt có chút ấm áp hơn. “Cảm ơn cậu. Mình thật sự cần một người bạn như cậu.”

Họ ngồi xuống bàn học, Linh bắt đầu giúp Khoa ôn lại kiến thức. Thời gian trôi qua, nhưng không khí giữa họ vẫn ấm áp, nhẹ nhàng. Linh cảm thấy niềm vui khi thấy Khoa dần dần lấy lại tinh thần.

Đột nhiên, có tiếng gõ cửa. Mẹ Khoa bước vào với một bát hoa quả. “Cả hai đứa có muốn ăn không?” Bà mỉm cười, nhưng Linh cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt bà.

“Cảm ơn cô, nhưng chúng con đang học,” Linh đáp, cố gắng tạo không khí thoải mái.

“Vậy thì cứ tiếp tục nhé,” mẹ Khoa nói rồi bước ra.

Khi cửa khép lại, Linh quay sang Khoa. “Cậu có nghĩ rằng mình có thể nói với gia đình về điều này không?”

“Mình không biết. Họ sẽ thất vọng nếu mình không đạt yêu cầu,” Khoa lắc đầu, vẻ mặt trầm tư.

“Nhưng nếu không nói ra thì cậu sẽ mãi mãi cảm thấy áp lực. Hãy thử chia sẻ với họ. Có thể họ sẽ hiểu,” Linh khuyên nhủ.

Khoa im lặng, ánh mắt dần trở nên sâu lắng. “Có lẽ cậu đúng.”

Cả hai tiếp tục học, cho đến khi trời tối. Linh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy Khoa dần lấy lại tinh thần. Nhưng trong lòng cô vẫn có một nỗi lo lắng khác. Có phải Khoa sẽ thực sự dám đối diện với gia đình và áp lực đang đè nặng lên anh?

Khi trời đã tối muộn, Linh đứng dậy chuẩn bị về. “Mình sẽ quay lại vào ngày mai. Hãy cố gắng nhé, Khoa.”

“Cảm ơn cậu đã đến. Mình cảm thấy tốt hơn nhiều,” Khoa mỉm cười, nhưng ánh mắt anh vẫn có chút lo âu.

Trên đường về, Linh không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Có một điều gì đó trong Khoa khiến cô cảm thấy cần phải bảo vệ anh. Những bí mật về gia đình anh dần lộ diện, và Linh nhận ra rằng cả hai đều đang đối mặt với những thử thách không hề nhỏ.

Khi về đến nhà, Linh ngồi xuống bàn vẽ, quyết định sẽ vẽ một bức tranh mới. Cô muốn thể hiện những cảm xúc mà mình đang trải qua, những lo lắng, những hy vọng. Đầu óc cô đầy hình ảnh về Khoa và những gì anh đang phải gánh chịu.

Bức tranh dần hiện ra, với những màu sắc tươi sáng nhưng lại mang theo chút trầm buồn. Linh cảm thấy như chính mình cũng đang vẽ ra một phần cuộc đời của Khoa, và điều đó khiến cô thêm quyết tâm.

Đêm hôm ấy, Linh ngủ không yên. Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô: Khoa có đủ sức mạnh để đối mặt với gia đình? Họ sẽ phản ứng ra sao khi biết được những áp lực mà anh đang phải chịu? Mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào trong những ngày tới?

Những mối lo lắng đó như một cơn sóng cuộn trào trong lòng Linh, và cô biết rằng mình sẽ cần phải chuẩn bị cho những bất ngờ mà mùa hè này mang lại. Thời gian không chờ đợi ai, và những bí mật vẫn còn đó, chờ đợi được lộ diện.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn