Khoa và Linh đứng trước cửa triển lãm, không khí nhộn nhịp xung quanh khiến cả hai không khỏi hồi hộp. Những tác phẩm nghệ thuật của Linh được trưng bày rực rỡ, mỗi bức tranh như một câu chuyện riêng biệt, nhưng tâm trí Khoa lại chỉ tập trung vào một điều duy nhất: Linh.
“Cậu làm rất tốt,” Linh mỉm cười, đôi mắt sáng lên khi nhìn vào tác phẩm của mình.
Khoa gật đầu, nhưng trong lòng anh lại có cảm giác nặng nề. Anh đã chuẩn bị cho buổi triển lãm này cả tháng trời, nhưng giờ phút này, điều mà anh thực sự muốn là nói ra những gì đã chất chứa trong lòng.
“Linh, mình muốn nói chuyện với cậu một chút,” Khoa nói, giọng anh có chút lúng túng.
“Chuyện gì vậy?” Linh hỏi, nét mặt cô chuyển từ vui vẻ sang nghiêm túc.
“Về chúng ta,” Khoa bắt đầu, nhưng lại ngập ngừng. “Mình… mình nhận ra rằng mình có cảm xúc với cậu.”
“Cảm xúc?” Linh ngạc nhiên, nhưng trong ánh mắt cô có chút hy vọng. “Cậu nói rõ hơn đi.”
“Mình không chỉ coi cậu là bạn. Mình muốn nhiều hơn thế,” Khoa thẳng thắn. Từng từ trong câu nói của anh như một bước đi dũng cảm.
“Thật sự à?” Linh thẹn thùng, đôi má cô đỏ ửng. “Mình cũng có cảm giác đó. Nhưng… chúng ta có thể làm gì với điều đó?”
“Chúng ta có thể cùng nhau khám phá,” Khoa mỉm cười, nhưng sự lo lắng vẫn ánh lên trong mắt anh. “Mình muốn hỗ trợ cậu theo đuổi ước mơ của mình, và hy vọng cậu cũng có thể hiểu mình hơn.”
Linh gật đầu, nhưng chưa kịp nói gì thì một giọng nói cắt ngang.
“Cái gì vậy, Khoa?” Minh Quân xuất hiện, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Cậu không thể cứ đứng đây mãi, phải không? Còn nhiều người đang chờ đợi cậu.”
Khoa cảm thấy ngột ngạt khi Quân xuất hiện. “Mình chỉ đang nói chuyện với Linh,” anh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.“Mình không thấy có gì quan trọng ở đây,” Quân cười nhạt. “Cậu nên tập trung vào tương lai của mình hơn là những chuyện vớ vẩn.”
Linh cảm thấy như một cơn bão đang ập đến. “Minh Quân, đây không phải là chuyện vớ vẩn. Đây là cảm xúc của chúng mình,” cô lên tiếng, giọng có phần mạnh mẽ.
Quân nhìn Linh, vẻ mặt không mấy thiện cảm. “Cậu nghĩ rằng cậu có thể khiến Khoa từ bỏ tương lai của mình vì một mối quan hệ không thực tế sao? Cậu không hiểu áp lực mà cậu ấy đang phải đối mặt đâu.”
Khoa cảm thấy nỗi bức bối trong lòng. “Mình có thể tự quyết định cuộc đời của mình, Minh Quân. Cậu không cần phải can thiệp,” anh nói, giọng điệu kiên quyết.
“Cậu có biết rằng gia đình cậu sẽ không bao giờ chấp nhận việc này không? Họ muốn cậu trở thành một kỹ sư thành công, không phải là một nghệ sĩ vô danh,” Quân nói với vẻ châm biếm.
“Minh Quân!” Linh không thể kiềm chế, “Cậu không có quyền quyết định cuộc sống của Khoa. Hãy để cậu ấy tự do lựa chọn.”
“Cậu nên biết vị trí của mình,” Quân nói lạnh lùng, rồi quay đi, để lại Khoa và Linh đứng giữa dòng người nhộn nhịp.
Khoa thở dài, cảm giác nặng nề bao trùm. “Xin lỗi, Linh. Mình không muốn cậu phải đối mặt với điều này,” anh nói, ánh mắt buồn bã.
“Không sao. Mình hiểu mà,” Linh đáp, nhưng lòng cô cũng không khỏi lo lắng. “Chúng ta sẽ tìm cách vượt qua.”
Khoa nhìn vào mắt Linh, cảm nhận được sự chân thành trong ánh nhìn của cô. “Mình sẽ không từ bỏ ước mơ của mình. Cũng như mình sẽ không từ bỏ cậu,” anh nói, giọng chắc nịch.
“Cùng nhau nhé,” Linh mỉm cười, sự quyết tâm bắt đầu lan tỏa trong lòng cả hai.
Nhưng bên ngoài, áp lực vẫn đang chờ đợi họ. Mùa hè này không chỉ là một mùa hè bình thường. Nó là thời gian để họ khám phá bản thân, đối diện với những thử thách và tìm kiếm những điều quý giá nhất trong cuộc sống. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng Linh, khi cô biết rằng họ sẽ phải chiến đấu không chỉ với những áp lực bên ngoài mà còn với chính những cảm xúc của mình.
“Đi nào,” Khoa nói, nắm tay Linh và cùng nhau tiến vào không gian triển lãm, nơi mà những giấc mơ và hoài bão đang chờ đợi họ. Nhưng trong sâu thẳm, cả hai đều hiểu rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc hành trình đầy gian nan.