[3]
Vừa về đến ký túc xá, các bạn cùng phòng đã vây kín lấy tôi.
「 Hạ Hạ, hôm nay bà đẹp xuất sắc luôn! Tụi tui đang đẩy thuyền bà với mấy "ảnh" đây nè~ 」
「 Tụi tui? 」
Cô bạn A giơ điện thoại lên, tin nhắn trong nhóm của Viện cứ nhảy lên liên tục, nhìn mà hoa cả mắt.
【Tui là tui chấm cặp đôi Hứa - Hạ nha~ Cái tên nghe cũng xứng đôi quá chừng, vả lại bình thường Hứa Nặc toàn trưng ra bộ mặt hình sự, bà có bao giờ thấy ảnh cười tươi vậy chưa? Chắc chắn là có biến!】
【Rõ ràng là hợp với Lâm Thù nhất, kịch bản chàng trai kỹ thuật lạnh lùng yêu cô nàng nữ thần ngây thơ, bộ bà không thích hả?】
……
Trong nhóm thảo luận không ngớt, còn hàng chân mày của tôi thiếu điều skinship như dùng keo 502 dán lại.
「 Bốn người họ nổi tiếng lắm sao? 」
「Đương nhiên rồi, hồi mới nhập học cả bốn người đều được điểm cao chót vót rồi cùng chọn ngành mình, Viện trưởng cưng như trứng mỏng vậy đó~ 」
「 Sao tui không biết gì hết trơn vậy?….. 」Tôi dở khóc dở cười.
「 Bà suốt ngày chẳng màng thế sự, đương nhiên là không biết rồi, nhưng sắp tới bà sẽ… 」Cô bạn C nhìn tôi với ánh mắt đầy hóng hớt.
「 Bà thích ai trong số họ vậy?… 」Bạn B hỏi tôi.
「 Tui không thích ai… 」
Bạn A lấy ngón tay chặn miệng tôi lại:「 Stop! Đừng có vội kết luận! Cứ tìm hiểu thêm đi đã! 」
Tôi gật đầu, cô nàng mới chịu buông tay.
Khó khăn lắm mới ngồi vào chỗ của mình, tôi mở danh sách chặn ra.
Bốn tài khoản nằm chình ình ở đó.
Tôi do dự một chút rồi cho họ ra khỏi danh sách đen.
Tôi đổi biệt danh cho Số 1 và Số 2 thành: "Hứa Nặc” và “Ngô Triết”.
Một người dạy Đại số tuyến tính, một người dạy Vi tích phân.
Vậy còn Số 3 và Số 4 thì sao?…
Cũng chẳng tiện hỏi, vì như thế thì tổn thương người ta quá.
Tôi băn khoăn mở trang cá nhân của họ ra, hy vọng tìm thấy chút dấu vết nào đó.
Trong số bài đăng của hai người này, chẳng có lấy một tấm ảnh chụp người nào cả, toàn là những nội dung liên quan đến học thuật…
Ngồi trong nhà ăn, tôi cứ lật đi lật lại trang cá nhân của họ mà xem.
Hoàn toàn không để ý thấy phía đối diện đã có thêm một người ngồi đó từ lúc nào.
「 Bạn đang xem trang cá nhân của mình đấy à? 」
Anh chàng chống tay lên đầu nhìn tôi.
Là Lâm Thù, anh bạn đeo kính.
Tôi lướt nhanh lên trên xem một cái, là Số 3.
Ừm, khớp rồi.
Kết quả là, không hiểu xui rủi thế nào, anh ta lại nhìn thấy cái biệt danh đó.
「 Mình là Số 3 á? 」Sắc mặt anh chàng bỗng chốc đen lại.
「 Chẳng lẽ còn có Số 1 "chính quy" nào nữa sao? 」Mạch suy nghĩ của anh chàng này cũng thật lạ lùng.
Tôi đành phải thành thật kể lại ngọn ngành câu chuyện cho Lâm Thù nghe.
Lúc này sắc mặt cậu ta mới khá lên được một chút.
「 Ăn cơm trước đi. 」Cậu ta nói.
Tôi cắm cúi lùa cơm thật nhanh.
「 Tách.」Lâm Thù chụp một tấm ảnh khay cơm của mình.
Rồi nói với tôi:「 Mình đang ghi lại cuộc sống thường nhật, vô ý dính phải áo của cậu, cậu không phiền chứ? 」
Tôi lắc đầu, dù sao cũng là tôi có lỗi với người ta trước mà.
Anh chàng kia hí hoáy điện thoại một lúc rồi cũng thong thả bắt đầu ăn.
Ăn xong, tôi lập tức rời đi như một cơn gió.
Tôi mở điện thoại ra định đổi lại biệt danh cho họ.
Kết quả thấy Lâm Thù vừa đăng một bài mới cách đây năm phút:【Chẳng hiểu sao hôm nay cơm nhà ăn lại ngon lạ thường.】
Kèm theo ảnh chụp khay cơm lúc nãy. Tôi nhìn tấm ảnh mà rơi vào trầm tư.
Bức ảnh đó gần như là chụp tôi luôn rồi, chỉ thiếu mỗi cái đầu ráp vô thôi, quần áo vẫn là bộ đồ lúc đi nhận giải.
Sao cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ… Chẳng phải trang cá nhân của anh chàng này không bao giờ đăng ảnh sao?!
「 Ting—— 」
Cùng lúc đó, điện thoại nhận được ba tin nhắn.
Là lời “hỏi thăm” đến từ ba vị đại ca còn lại.
... ... ...
[4]
Còn chưa kịp xem tin nhắn là gì thì phía trước đã bị mấy cô nàng chặn đường. Tôi bước sang trái, họ cũng sang trái; tôi lách sang phải, họ liền chặn bên phải.
Nhìn bộ dạng hống hách của cô gái dẫn đầu, rõ ràng là nhắm vào tôi rồi.
Tôi dừng bước, nhìn thẳng vào cô ta.
「 Chó khôn không chắn lối, nhường đường chút đi. 」
「 Mày chửi ai là chó đó? 」Đối phương lập tức nổi đóa.
Tôi thở dài một tiếng:「 Mình có chửi bạn đâu, sao bạn lại tự vơ vào mình thế? Đây là trường học, đừng có làm trò như dân giang hồ anh chị. Dù gì cũng là sinh viên cả, xem lại Điều 28 trong "Quy định Sinh viên" viết gì đi, gây rối trật tự là bị ghi học bạ đấy nhé. 」
Cô gái kia và mấy cô nàng đi cùng có vẻ hơi ngơ ngác, tôi lách qua định bỏ đi.
Kết quả là bị cô ta túm chặt lấy tay.
「 Rõ ràng là cô có vấn đề! Cô phá hoại tình cảm của tôi và bạn trai tôi! Đồ thứ ba chen chân vào mà còn vác mặt ra đây nói à? 」
Cô ta tru tréo lên, người đi đường đều khựng lại nhìn chúng tôi. Lần này tới lượt tôi ngơ ngác. Một kẻ độc thân từ trong trứng nước như tôi, đến cái tay con trai còn chưa được chạm vào bao giờ, thế mà lại bị vu khống thành ra nông nỗi này.
Tôi cau mày:「 Bạn trai bạn là ai? 」
「 Còn giả nai không biết nữa! Hừ! Là Trương Nhất Dương của Viện các người đấy. 」
「 Trương Nhất Dương... 」
Ồ, là anh chàng "Golden" đó!
「 Tôi…… 」Vừa định giải thích thì trước mắt loáng lên hai bóng người, chắn ngay trước mặt tôi.
「 Bà chị, chị làm cái gì vậy hả! 」Là Trương Nhất Dương.
Hứa Nặc cũng đang đứng ngay bên cạnh cậu ta.
「 Ai là bà chị của cậu? Tôi rõ ràng chỉ lớn hơn cậu có hai tháng thôi mà! 」Cô nàng kia gào lên.
「 Còn nữa, ai bảo chúng ta là người yêu của nhau? 」Giọng của Trương Nhất Dương lạnh hẳn xuống.
「 Thì cô chú đều nói rồi! Chúng ta có hôn ước từ bé mà! 」
Trương Nhất Dương trông có vẻ cuống quýt cả lên.「 Cái đó không tính! Tôi không thích cô. 」
Cậu ta lại quay sang nhìn tôi.
Bản năng sinh tồn mách bảo tôi rằng: Chuồn, ngay bây giờ.
Tôi lặng lẽ lùi ra ngoài, sau đó phát hiện cũng có một người khác đi ra theo, là Hứa Nặc.
Thế là tôi đành phải lên tiếng chào hỏi, rồi phát hiện ra người này ấy thế mà cũng đi cùng đường với mình.
Suốt quãng đường chẳng ai nói câu nào cũng thật ngượng ngùng, tôi bèn hỏi bừa một câu:「 Sao các bạn lại ở đây? 」
「 Tiện đường đi nhà ăn thì bắt gặp thôi. 」Người đi cùng mỉm cười nói.
「 Các bạn chưa ăn cơm sao? 」Tôi thuận miệng hỏi lại.
「 Ăn rồi. 」
「 Vậy đi nhà ăn làm gì nữa... 」
「 Để bắt người. 」
???
「 Thế sao giờ không đi nữa? 」
「 Vì bắt được rồi. 」Hứa Nặc lại nở nụ cười.
Tôi đột nhiên nhận ra điều gì đó, loạng choạng một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào
「 Cẩn thận. 」Cậu ấy đỡ lấy tôi.
Tôi lấy lại bình tĩnh:「 Không sao, không sao hết! 」
Tôi nhanh chóng chào tạm biệt Hứa Nặc rồi chạy biến về ký túc xá.
Thật không thể tưởng tượng nổi, tôi chỉ ra ngoài ăn một bữa cơm thôi mà cũng gặp phải đủ chuyện oái oăm này.
Cô bạn B kéo tay tôi:「 Hạ Hạ, bà xem thông báo trong nhóm khóa chưa? Viện mình sắp chọn một đội tham gia cuộc thi khoa học kỹ thuật cấp tỉnh đấy! Nghe nói tiền thưởng nhiều lắm... không biết có những ai nhỉ? 」
Tôi ậm ừ đáp lại vài câu cho có lệ. Điều nan giải lúc này chính là chiếc điện thoại nãy giờ cứ rung bần bật không ngừng.
Trương Nhất Dương gửi tin nhắn:
【Bạn học Hạ, cậu đang ăn cơm ở nhà ăn à?】
Đây là tin nhắn lúc nãy tôi chưa kịp xem trên đường về.
【Bạn Hạ có đó không? Xin lỗi nhé, hôm nay làm cậu sợ rồi. Cô bạn đó không hiểu chuyện, cậu đừng chấp nhé. Mình đã giải thích rõ ràng với mọi người xung quanh rồi, sẽ không làm ảnh hưởng đến cậu đâu! Với cả, mình và cô ta hoàn toàn trong sạch, không có quan hệ kiểu đó. Hôm khác mình sẽ bảo cô ta đến xin lỗi cậu, thật lòng xin lỗi cậu nhiều.】
【Bạn Hạ? Cậu có đó không?】
【Đừng lờ mình đi mà...】
[Hình ảnh mếu máo.jpg]
……
Chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi, Trương Nhất Dương đã gửi không dưới mười tin nhắn.
【Mình không sao, chỉ cần bảo cô bạn đó sau này đừng làm vậy nữa là được.】Tôi trả lời một câu.
Trương "Golden" nhắn lại ngay tức thì:【Sẽ không có lần sau đâu!】
Vừa định tắt máy thì lại có tin nhắn nhảy lên.
Hứa Nặc:【Nghe nói cơm ở nhà ăn ngon lắm, là thật sao?】
Ừm, là tin nhắn lúc nãy đây mà.
Phía dưới còn kèm theo một câu:【Thẻ ăn của cậu bị rơi, ngày mai mình mang qua cho cậu nhé.】
Thật ra, tôi muốn nói là tiện đường cứ vứt dưới chân cầu thang ký túc xá cho tôi chẳng phải tiện hơn sao?!
Khổ nỗi, tôi cũng chẳng tiện từ chối:【Được rồi, vậy hẹn ngày mai gặp.】
【Hẹn mai gặp.】
Phù, xong được một việc! Làm người "giữ thăng bằng" khó thật đấy. Chẳng thể ngờ nổi cái kiếp độc thân suốt hai mươi năm nay, vừa mới bắt đầu đã được "tặng" cho một món quà lớn thế này.
Một ngày hôm nay trôi qua còn đặc sắc hơn cả hai mươi năm trước cộng lại, tôi mệt mỏi nằm bò ra bàn.
"Có người gọi điện kìa, có người gọi điện kìa~" Điện thoại tôi reo vang không đúng lúc chút nào.
Tôi bắt máy:「 Alo, ai đấy ạ? 」
「 Ngô Triết. 」
Tôi bật dậy như lò xo.
「 Có chuyện gì sao? 」
「 Cậu không trả lời tin nhắn của tớ. 」
???
Tôi nhanh chóng lướt điện thoại. Quên mất, buổi chiều anh ta cũng có gửi tin nhắn, chỉ là nó bị tin nhắn của hai người kia và mấy cái thông báo nhóm đè mất tiêu rồi.
「 Xin lỗi, mình không thấy... 」
「 Phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tớ. 」
「 Mời cậu bữa cơm nhé? 」
「 Không cần, cứ đối xử với tớ như lúc trước là được. 」
「 Thế cũng được. 」
Giọng đối phương dịu đi đôi chút:「 Hôm nay cậu có gặp Hứa Nặc với Trương Nhất Dương à? 」
「 ! Sao cậu biết? 」
「Nếu không thì làm sao kẻ thì như nhặt được năm trăm vạn, đứa thì trông như vừa bị bồ đá thế kia. 」
... Sao nghe cứ như tôi là một kẻ bạc tình bạc nghĩa vậy nhỉ?
「 Không nói nữa, mình đi học đây. 」Tôi vội vàng cúp máy.
... ... ...