Mùa Đẹp Nhất Thế Gian - Khai Tân
Chương 25: Toàn văn hoàn
Mẹ hỏi chúng ta có muốn về nhà không?
"Tạm thời không về được, ba tỷ muội chúng ta định làm chút đường mang ra huyện thành bán."
Lương thực đều đã gieo xuống, thời gian thu hoạch không giống nhau, sẽ không vất vả như c.h.ó.
Thời gian rảnh rỗi đương nhiên phải kiếm tiền, trong nhà còn thiếu thốn nhiều thứ.
Tiểu đệ trở về một lần, thấy ngôi nhà mới sửa, liền nhét hết bạc và lương thực kiếm được vào tay ta, ở nhà một đêm rồi lại ra ngoài vào núi tìm người.
Hắn còn trẻ, có chí tiến thủ là điều tốt.
Thạch Định không làm việc đồng áng, chàng tìm người làm mấy chiếc giường mới, tủ quần áo, hòm rương, những đồ cũ trong nhà thì hoặc là tặng cho tứ muội, ngũ muội, hoặc là chuyển đến nhà tiểu đệ.
Bổ ra làm củi đốt, tuyệt đối không thể.
Trong thôn lại có thêm vài hộ gia đình, chỉ đơn thuần là đến để xây nhà, họ có tiền, gạch xanh, ngói được kéo đến từng xe từng xe.
Thạch Định tự tìm cho mình một công việc, chính là giúp những người này trông coi công trình, gần nhà, chàng nói là kiếm chút tiền nhỏ nuôi gia đình.
Một hộ gia đình một lượng bạc mỗi tháng, năm hộ gia đình là năm lượng, đây không phải là số tiền nhỏ.
Ta nghĩ đến việc nấu cháo, làm bánh rán bán ở cửa, việc kinh doanh còn khá tốt. Tứ muội, ngũ muội đến giúp, lại có thêm mì sợi, bánh bao.
Thạch Định hết lời khéo léo, còn kiếm được việc làm cho hai muội phu, giúp chàng trông coi, kiểm kê gạch xanh, ngói.
Những lão gia giàu có kia thật sự không quan tâm đến mấy đồng bạc lẻ này, vẫn cho tiền rất hào phóng.
Ngày nọ, Thạch Định xách túi gạo từ huyện thành trở về.
Nghiêm túc nói với ta: "Nương tử, ta định đưa Sơn Sênh đi học đường đọc sách."
"Cái gì? Sơn Sênh là con gái sao có thể đi?"
Ta chưa từng nghe nói có học đường nào nhận nữ học tử.
"Chỗ phu tử ta đã nói chuyện xong xuôi, học phí nhiều hơn con trai ba thành, con gái của chúng ta thông minh như vậy, đi đọc sách chắc chắn sẽ học tốt hơn những đứa con trai đó, ta cũng không trông mong nó thi đỗ công danh gì, chỉ là cả hai chúng ta đều từng chịu khổ vì thiếu học thức, con cái đọc sách nhiều, tầm nhìn sẽ khác với chúng ta."
"Để Sơn Thời đi cùng tỷ tỷ của nó."
"Trước tiên ta tự mình đưa đón, đợi lần sau đi phủ thành bán da thú, ta sẽ mua một chiếc xe lừa về, rồi mua thêm một tiểu tư..."
Chàng tính toán xa xôi thật.
Nhưng con gái có thể đi học đường đọc sách, ta là vui mừng nhất.
Đặc biệt là Thạch Định bất kể mưa gió đều đích thân đưa đón, hai tỷ đệ ngồi trong gùi, được chàng cõng ra cửa.
Về sau trong nhà có xe lừa, vẫn là chàng tự mình đưa đón.
Ngay cả khi trong nhà đã có tiểu tư, ở huyện thành, chúng ta cũng đã mua mấy gian cửa hàng.
Tự giữ lại một gian bán đồ ăn vặt, mấy gian còn lại thì cho thuê.
Chàng còn thích sớm sớm đến ngoài học đường chờ con cái tan học.
Cho đến năm Sơn Sênh mười tuổi, ta mang thai đứa thứ ba và thứ tư.
Mang thai cùng lúc hai đứa, đại phu nói thai tướng không tốt lắm, Thạch Định còn nghĩ đến chuyện hay là đừng giữ nữa.
Ta mắng chàng một trận thậm tệ.
Mấy năm nay, chúng ta cũng không tránh né, nhưng vẫn không có thai lại, giờ đây chúng đã đến, đó chính là duyên phận.
Sao có thể bỏ được.
Chàng bèn để tiểu tư chịu trách nhiệm đưa đón hai đứa trẻ, còn mình ở nhà.
Ta mang thai, người béo lên là Thạch Định, người nôn mửa gầy đi cũng là chàng, quầng mắt thâm đen vòng tròn vẫn là chàng.
Sinh con khó sinh, trước là không sinh được, sau mãi mới sinh ra, ta lại băng huyết không ngừng.
Ta cảm thấy mình sắp chếc rồi.
Lại nghe thấy Thạch Định khóc nức nở gọi ta nương tử.
Dường như từng giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay ta.
"Nương tử, nếu nàng mất đi, ta biết làm sao? Bốn đứa trẻ biết làm sao?"
Ta nghĩ, ta không thể chếc, những ngày tháng tươi đẹp của ta còn ở phía trước.
Sơn Sênh xinh đẹp dịu dàng, lại biết chữ biết tính toán, Sơn Thời chăm chỉ cầu tiến, hắn nói sau này sẽ thi đỗ công danh, vì ta mà tranh tước mệnh phu nhân. Chưa nhìn rõ mặt mũi đứa thứ ba, thứ tư, chưa nhìn chúng lớn lên, thành gia lập nghiệp.
Chưa cùng Thạch Định nắm tay nhau đến bạc đầu, con cháu đầy đàn.
Càng chưa nhìn thấy thế giới bên ngoài huyện thành này.
Làm sao ta có thể chếc được.
Lại như trong mơ, vội vã, chậm rãi đi qua mười mấy năm với Thạch Định.
Chàng như lời đã nói đối tốt với ta, thật sự là rất tốt.
Nói tiền bạc đều do ta quản, thật sự đã giao hết cho ta.
Cưới nhau mười mấy năm, chưa từng giận dỗi ta một lần nào.
Gia đình có tiền rồi, cũng không ra ngoài dan díu với những nữ tử không đứng đắn, theo người học thói xấu đi uống rượu.
Ta làm sao có thể nhẫn tâm bỏ chàng lại.
Khi mở mắt ra, hoàn cảnh trước mắt vừa quen thuộc vừa xa lạ, bộ y phục ta đang mặc...
Là thọ y ( áo tang).
Thạch Định!
"Nương tử, nàng tỉnh rồi, thật tốt quá, đại phu còn bảo chúng ta chuẩn bị hậu sự, hu hu..."
Nhìn chàng khóc đến cái bộ dạng đó, ta lại mềm lòng.
Được rồi, tạm thời tha thứ cho chàng, đợi ta dưỡng thân thể khỏe lại, sẽ cùng chàng tính toán rõ ràng.
Không để chàng dùng cả đời bạc đầu giai lão mà đền đáp, chuyện này chưa xong đâu!
Còn về những người đã lướt qua trong đời, chỉ có thể trong dòng sông thời gian, từ từ mà lãng quên họ.
Ta có thể nhớ, chỉ có gia đình của ta, người yêu của ta, con cái của ta, bạn bè của ta.
Tâm ta rất lớn, có thể chứa đựng nhiều thứ, tâm ta cũng rất nhỏ, chỉ có thể chứa đựng bấy nhiêu.
Giờ đây, ta có lẽ thật sự không thể chứa quá nhiều.
Bởi vì tình yêu của Thạch Định, mỗi khe hở, mỗi góc nhỏ, đều đã được lấp đầy.
(Toàn văn hoàn)