Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Chương 422: Khách quý Dương Châu

Trước

Cuộc cãi vã này kéo dài suốt một đêm.

Cả đêm, ta đều có thể nghe thấy tiếng khắc khẩu, tiếng đồ đạc bị ném bên tinh xá, còn cả tiếng khóc của Mộ Hoa, những tiếng ồn này khiến ban đêm khó an tĩnh càng không thể tĩnh lặng, h ài tử cứ khóc, ta chỉ có thể ôm nó dỗ dành.

Chỉ mấy ngày, ta dường như đã nhìn thấy cuộc sống mấy năm qua của Hoàng Thiên Bá.

Rất nhiều lần ta nghe thấy Mộ Hoa có những câu vô cùng quá đáng, rất khó chịu đựng, nhưng Hoàng Thiên Bá không hề phất tay rời đi, chỉ nói vài câu hù dọa hoặc im lặng, có lúc là kiên nhẫn giải thích.

Không hiểu vì sao, dù ta không nhìn về phía ánh trăng lạnh lẽo kia, không nhìn tới bóng dáng gầy guộc cô độc dưới ánh trăng, nhưng trong lòng lại càng thêm bất an.

Hoàng Thiên Bá như thể một linh hồn u ám trong luyện ngục, từng chút một bị biển lửa nuốt chửng, dù có kêu cứu, cũng không thể thoát.

Mãi cho đến gần sáng, âm thanh vọng từ tịnh xá mới dần dần lắng xuống.

Đêm ấy, e rằng không ai trong phủ ngủ yên. Khi những tia nắng đầu tiên vừa rạng, đã nghe tiếng các vú già đi tới đi lui ngoài sân.

Ta cũng đã dậy sớm, rửa mặt chải đầu xong xuôi, liền bế con ra ngoài. Trong vườn vẫn còn phủ một lớp sương mỏng, giọt sương động trên cành cây lấp lánh dưới ánh ban mai, chiếu lên y phục ta mang theo những sắc màu rực rỡ.

Vừa bước ra cửa liền thấy cửa tịnh xá cũng vừa hé mở, một bóng người gầy yếu từ từ bước ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Là Hoàng Thiên Bá.

Một người hầu tiến lại gần, khẽ hỏi hắn có muốn dùng chút điểm tâm hay không, hắn nhìn vào trong rồi thấp giọng đáp:

"Muộn chút hãy đưa, để phu nhân ngủ thêm một lát."

"Dạ vâng."

Vú già lui xuống, còn hắn thì vẫn đứng yên trước cửa. Đôi mắt từng mang vạn phần phong tình giờ chỉ còn lại vẻ mỏi mệt nặng nề. Hắn lặng lẽ nhìn cánh cửa vừa khép, đứng một lúc lâu, không thở dài, không biểu cảm, chỉ lặng lẽ xoay người bước đi.

Ngay khi hắn vừa xoay người, trong vườn vang lên tiếng con nít trong trẻo: "A nha!"

Hắn lập tức dừng bước, quay sang nhìn về phía ta.

Ta cúi đầu nhìn đứa con gái trong tã lót, khuôn mặt nhỏ đỏ hây hây, bị hơi sương thấm một lớp màng ướt, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Hoàng Thiên Bá, tay chân cựa quậy không yên như đang cố với lấy thứ gì đó.

Khuôn mặt lãnh đạm của Hoàng Thiên Bá chợt nở nụ cười, chậm rãi tiến lại.

"Sao dậy sớm vậy?"

"Ừ."

Hắn cúi nhìn con bé. Dù vẻ mặt vẫn còn u uất, nhưng khi nở nụ cười, cả khuôn mặt như dịu lại, dường như tan vào sương sớm. Đôi mắt long lanh ánh sáng, linh động và trong trẻo, như ánh nước nhảy nhót. Hắn đưa tay nhẹ nhàng chạm vào má đứa nhỏ, con bé lập tức cười khanh khách, bật ra tiếng vui vẻ.

"A, con bé đáng yêu thật."

Hắn vui mừng nói, lại đưa tay chạm nhẹ vào cái miệng nhỏ xíu, con bé liền chu miệng lên, phát ra vài âm thanh líu lo. Hoàng Thiên Bá bật cười: "Ha ha, đứa nhỏ này..."

Ta cũng bật cười: "Hiếm khi nó khóc suốt cả đêm, vậy mà vừa thấy ngài đã cười toe toét."

Hoàng Thiên Bá nhìn con bé thật lâu, nụ cười dần tan đi, như chợt nhớ ra điều gì, khẽ lẩm bẩm: "Nếu ta có thể..."

Ta ngẩng đầu sửng sốt nhìn hắn, nhưng hắn không nói thêm, chỉ để lộ vẻ cô đơn. Giữa buổi sớm đông lạnh lẽo, hắn đứng đó, lại mang dáng vẻ cô quạnh như ta từng thấy dưới ánh trăng đêm trước.

Hắn trầm mặc, còn đứa trẻ dường như không cam chịu bị lãng quên, cứ gọi mãi. Hắn sực tỉnh, lại cười với con bé, rồi hỏi ta: "À phải, ngươi còn chưa đặt tên cho con bé sao?"

"Ừ."

"Sao vẫn chưa đặt tên?"

Ta đáp: "Ta đang chờ Tam Nhi về, để chàng đặt tên cho con."

Hoàng Thiên Bá thoáng sững người. Ta ôm con, ghé má lạnh vào má con bé dịu dàng nói: "Lúc còn trong tù, Tam Nhi từng nói, cứ mỗi lần khổ sở là lại nghĩ tên cho con, như thể đó là niềm hy vọng để vượt qua. Nên cái tên của con bé, ta nhất định phải chờ hắn về."

Hoàng Thiên Bá lặng lẽ nhìn ta, dường như mang trong lòng đôi chút cảm khái. Đang định nói điều gì đó, thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Cả ta và hắn đều quay đầu nhìn ra ngoài, sáng sớm thế này, ai lại đến?

Các vú già vẫn còn đang bận rộn. Hoàng Thiên Bá liền bước ra mở cửa. Ta đứng trong nhà, nghe tiếng cổng lớn mở ra, nhìn thấy hắn đứng chết lặng, không nói một lời, cứ thế sững sờ tại chỗ.

Ta vội bước lại: "Hoàng gia, ai vậy?"

Hắn chậm rãi quay đầu, cười nói "Thanh Anh."

"Vâng?"

"Con gái ngươi... Có tên rồi."

"..."

Chân ta như cứng lại. Ngẩng đầu lên, thấy Hoàng Thiên Bá nghiêng người, để lộ ra bóng dáng một người đang đứng ngoài cửa.

Dáng người ấy, quen thuộc biết bao, vẫn thẳng lưng hiên ngang, nhưng gầy guộc đến xót xa. Mờ mờ trong sương sớm, tựa như bước ra từ trong mộng. Khi ta nhìn rõ hắn, suýt nữa tưởng mình đang nằm mơ.

Những ngày qua, chỉ trong giấc mộng, ta mới thấy được đôi mắt trong sáng ấy.

"Lưu... Tam Nhi..."

"Khinh Doanh!"

Gương mặt quen thuộc kia rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt sáng như sao, hắn chạy vào, vừa gọi tên ta, vừa lao đến trước mặt.

"Tam Nhi..."

Sương sớm mỗi lúc một dày, cảnh vật càng thêm mờ ảo. Dù hắn đang ở ngay trước mặt, ta lại càng nhìn không rõ. Cảm giác như có một làn hơi nóng lan khắp mắt, trong lồng ngực chợt phình ra như muốn vỡ tung vì quá đỗi vui mừng, đây là mơ sao? Hay là thật?

Nếu là mơ...

Lạy trời, xin cho con đừng tỉnh dậy!

Ngay sau đó, ta bị một vòng tay rắn rỏi ôm chầm lấy.

Lần này, khi đến trước mộ Lưu đại mụ, ta không còn đi một mình với con gái.

Khi Lưu Tam Nhi vừa thấy tấm bia đá sừng sững ấy, cả người như bị rút cạn linh hồn, run rẩy đến không đứng nổi. Ta nắm tay hắn, chậm rãi dẫn tới trước mộ.

Nước mắt hắn tuôn trào như chuỗi ngọc bị đứt, chỉ chốc lát đã làm ướt gương mặt đen sạm.

Ta biết hắn muốn khóc lớn, muốn gào lên thật to, nhưng há miệng ra lại không thành tiếng. Trong cổ họng chỉ còn những âm thanh khàn khàn, như thể có gì đó đang xé rách từ bên trong.

Những giọt nước mắt ấy, là một cách giải thoát. Chỉ trong nỗi đau cùng cực, con người mới có thể khóc không thành tiếng như vậy.

Ta biết, hắn đau đã đến tận cùng.

"Tam Nhi..."

Vừa mở miệng, hắn đã "phịch" một tiếng quỳ xuống, dập đầu trước mộ, ba cái, sáu cái, chín cái, vẫn không ngừng. Tiếng trán chạm đất vang lên liên tục khiến tim ta như thắt lại. Rất nhanh trán hắn đã rớm máu.

Ta vội vàng nhào đến, quỳ bên cạnh ôm lấy hắn: "Tam Nhi..."

"..."

"Đừng như vậy!"

"..."

Hắn không đáp, chỉ cố chấp muốn tiếp tục dập đầu, nhưng bị ta giữ lại không cho cúi nữa. Người hắn run rẩy dữ dội, như đứa trẻ vừa thoát khỏi ác mộng, lại phát hiện mình vẫn còn ở trong đó, chưa từng thoát ra.

Hắn há miệng, phát ra tiếng khò khè đầy đau đớn, mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn như suối, cuối cùng gào lên một tiếng nghẹn ngào:

"Nương..."

Ta ôm chặt lấy hắn, dẫu bản thân cũng yếu ớt, nhưng vẫn cố dồn hết sức để giữ lấy hắn, sợ buông tay thì sẽ mất hắn mãi mãi.

Trong vòng tay ta, nam nhân này từng là điểm tựa vững chắc cho ta lúc này lại hoàn toàn gục ngã. Hắn im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi giơ tay, ôm chặt lấy eo ta.

Từng đợt run rẩy nơi cơ thể hắn cũng khiến ta nức nở.

Ta cảm nhận được nước mắt hắn thấm ướt áo mình, lạnh buốt.

Ta vừa run nhẹ, hắn đã ôm chặt hơn. Ta cúi đầu, không thấy rõ mắt hắn, chỉ thấy hàng mi ướt run rẩy. Không biết bao lâu sau, bên tai vang lên giọng khàn khàn:

"Khinh Doanh..."

"Ừ?"

"Đừng rời xa ta."

"..."

"Đừng rời xa ta."

"... Sẽ không."

Ta ôm chặt hắn hơn, hắn cũng ôm ta siết hơn. Khi ta sợ mất hắn, thì có lẽ hắn cũng đang sợ hãi, không muốn mất ta thêm lần nào nữa.

Bầu trời âm trầm như lòng người đang gục ngã.

Lưu Tam Nhi từ mộ Lưu đại ma trở về, tinh thần như sụp đổ, chẳng nói chẳng rằng, giống như mất hồn.

Thật ra đối với sức khỏe của Lưu đại ma, hắn cũng không phải không có chuẩn bị. Nhưng mà, cho dù trong lòng có nghĩ trước, chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu đi nữa, thì lúc người mình thương yêu nhất thực sự ra đi, tất cả những thứ gọi là "chuẩn bị" cũng hóa thành trống rỗng. Nỗi đau đó, sâu sắc đến mức khắc vào tận xương, không thể nào quên cả một đời.

Hoàng Thiên Bá cũng biết lúc này hắn cần yên tĩnh, cho nên đều không tới. Trong phòng chỉ còn lại ta, hắn, và nữ nhi. Ta bước lại gần, nhìn hắn cúi gằm đầu, dáng vẻ sụp đổ, liền nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt hắn, ngẩng đầu nhìn lên.

"Tam Nhi..."

"Nương lúc đi... Có nói gì không?"

Ta gắng nở một nụ cười thật dịu dàng, đáp: "Không có."

"..."

"Bà đỡ đẻ cho thiếp, nhìn thấy nữ nhi rồi... Mới đi."

"..."

"Bà vui lắm, úc đi vẫn luôn mỉm cười, không chút khổ sở."

"..."

"Thật ra sức khỏe bà ra sao, chàng cũng biết mà... Đừng tự trách mình quá."

Lưu Tam Nhi vẫn cúi đầu, gương mặt vốn ngăm đen nay vì quá tái nhợt mà càng thêm tiều tụy. Hắn cứ đờ đẫn ngồi đó. Một lúc sau, như sực nhớ ra điều gì, hắn khẽ hỏi: "Nữ nhi...?"

"Ừm." Ta gật đầu. "Thiếp sinh được một nữ nhi."

"Nữ nhi..."

Lưu Tam Nhi ngẩng đầu nhìn ta. Ta đứng dậy, nhẹ nhàng bế hài tử đang nằm trên giường, được quấn trong tã lót, đem đến trước mặt hắn.

"Không phải chàng từng nói đã nghĩ sẵn rất nhiều cái tên cho con sao? Con bé vẫn đang đợi chàng đặt tên cho mình đấy."

Lưu Tam Nhi ngơ ngác nhìn con. Đứa nhỏ cũng ngơ ngác nhìn hắn. Một lớn một nhỏ, đôi mắt đen láy nhìn nhau chằm chằm, như thể đang lặng lẽ dò xét lẫn nhau.

Không biết bao lâu sau, Lưu Tam Nhi nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy con, ôm vào lòng. Nữ nhi giống như một chú mèo con non nớt, mở to đôi mắt đen láy nhìn hắn, bỗng nhiên cười toe toét, giơ tay bé xíu vỗ lên mặt hắn một cái: "A!"

Lưu Tam Nhi cuối cùng cũng nở nụ cười.

Như thể phát hiện được trò chơi thú vị, nữ nhi càng thêm thích thú, bàn tay nhỏ xíu cứ thế vỗ tới vỗ lui lên mặt hắn: "Nha nha nha!"

Lưu Tam Nhi bật cười thành tiếng, vui vẻ đến đỏ mắt, ngẩng đầu nhìn ta: "Ta... nàng..."

Ta đáp: "Con vẫn đang đợi chàng đặt tên."

Lưu Tam Nhi cúi đầu nhìn nữ nhi, sắc mặt vốn trắng bệch rốt cuộc cũng có chút ấm áp trở lại. Đứa nhỏ này giống như mang theo hi vọng mà đến, khiến lòng người từ từ ấm lên. Hắn nhẹ nhàng ôm con vào ngực, cẩn thận dùng má mình cọ cọ lên bàn tay nhỏ của con.

Khoảnh khắc ấy, thật ấm lòng, ấm đến chua xót.

Cũng nhờ vậy mà nỗi buồn và ưu sầu trong lòng ta mới vơi bớt phần nào. Ta khẽ giúp hắn chỉnh lại áo quần rồi hỏi: "Mấy ngày nay chàng đi đâu vậy?"

Lưu Tam Nhi vẫn ôm chặt nữ nhi, không nỡ buông tay, đáp: "Hôm đó ta đi lên bãi sông tìm đại cô, tìm mãi mà không thấy. Ta sợ mọi người lo lắng nên quay lại. Ai ngờ vừa đi được nửa đường thì gặp quan phủ."

"Cái gì?" Ta nghe giật mình. Rõ ràng Hoàng Thiên Bá đã nói quan phủ không tìm thấy hắn, còn nói bọn họ đã quay về tay không. Sao lại...

Lưu Tam Nhi thấy vẻ mặt ta liền vội vàng nói: "Nàng đừng lo, chẳng phải ta đã bình an trở về đây rồi sao?"

Phải, đúng là vậy.

Ta đột nhiên thấy mình thật buồn cười. Đúng là vì lo quá mà rối. Rõ ràng hắn đang ở trước mặt, vậy mà lòng vẫn bất an. Ta liền vội hỏi tiếp: "Vậy chàng trốn ra được bằng cách nào? Mấy người đó sao lại chịu thả chàng về?"

Lưu Tam Nhi nói: "Bọn họ tất nhiên không chịu tha cho ta. Ta vừa thấy họ liền hoảng, quay đầu bỏ chạy. Nhưng họ cưỡi ngựa, không bao lâu liền đuổi kịp, định bắt ta về."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó... Trên đường lớn đột nhiên xuất hiện một vị công tử cứu ta."

"Công tử?" Tim ta như khựng lại một nhịp, "Công tử nào?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn