Hắn lùi lại một chút, vẫn ở khoảng cách rất gần nhìn chằm chằm ta: “Nhưng ta tin tâm ý không thể đổi thay, tin nhân định thắng thiên, tin rằng…… chỉ cần nàng không buông tay ta, giấc mộng kia, bất luận thế nào ta cũng sẽ không để nó trở thành sự thật.”
Sau đó, trong núi bắt đầu lất phất mưa nhỏ, hắn đưa ta đến tận sương phòng, gặp lại mẫu thân, rồi từ chối lời mời của mẫu thân, không mang ô mà đi thẳng xuống núi.
Đi được hai bước, Tạ Trọng Lâu bỗng dừng lại, quay đầu nhìn ta: “Biên cương Tây Nam đang có loạn, Thánh thượng đã hạ chỉ lệnh cho ta dẫn binh dẹp loạn —— Chiêu Chiêu, ta đi giành cho nàng một cáo mệnh, đợi ta trở về, ta sẽ xin chỉ ban hôn lại, được không?”
Giọng nói ấy kỳ lạ thay lại hòa vào lời hứa của thiếu niên bốn năm trước khi quỳ giữa nền tuyết.
Ta không thể kìm nén rung động trong lòng, dựa vào hành lang dùng sức gật đầu, cũng trịnh trọng đáp: “Được!”
Nhưng cách qua màn mưa mịt mờ, ta trước sau vẫn không thể nhìn rõ đôi mắt Tạ Trọng Lâu.
Hắn đi chưa đầy nửa tháng, Tây Nam đã liên tiếp truyền về những tin chiến thắng.
Mỗi lần phụ thân từ trên triều trở về đều sẽ mang theo một chút tin tức.
Chẳng hạn như hắn vô tình trúng mai phục, trong lúc nghìn cân treo sợi tóc được một tiểu binh cứu mạng, liền đề bạt đối phương làm phó tướng.
Chỉ vài lời ít ỏi, nghe thôi cũng đã đủ khiến người ta kinh tâm động phách.
Ta cầm d.a.o khắc, tỉ mỉ điêu khắc chiếc trâm dài trong tay, định chờ ngày Tạ Trọng Lâu khải hoàn trở về sẽ tặng cho hắn.
Ngày tháng trôi qua như dòng nước, ta nghĩ có lẽ đủ loại chuyện ở kiếp trước chẳng qua chỉ là một giấc mộng lớn.
Mà hôn sự giữa ta và Tạ Trọng Lâu cũng sẽ giống như vô số lần ta từng tưởng tượng, thuận lợi tiến hành đến cùng.
Đúng lúc này, phụ thân nói cho ta biết hắn sắp khải hoàn hồi triều.
Ngày ấy là đầu đông, trong kinh thành bay những bông tuyết nhỏ vụn.
Ta khoác chiếc áo choàng đỏ tươi viền lông trắng, trên tóc cài cây trâm xuân hải đường Tạ Trọng Lâu tặng, đứng ngoài cổng thành chờ hắn.
Tiểu Dệt khuyên ta vào trong xe ngựa chờ, ta lắc đầu: “Cũng không lạnh lắm, cứ đứng bên ngoài chờ đi.”
Gần đến giữa trưa, từ xa có đoàn binh mã ngày càng tiến lại gần, không hiểu sao ta bỗng nhớ ra……
Kiếp trước, dường như cũng chính vào ngày này, Tạ Trọng Lâu đến Thái phó phủ đề nghị từ hôn.
Ngay sau đó, ở phía trước đoàn binh mã, một con tuấn mã đen nhánh với bốn vó đạp tuyết chở hai người thẳng tiến về phía này.
Vó ngựa đạp lên nền tuyết, b.ắ.n tung những bông tuyết trắng vụn.
Ta trong nháy mắt như rơi xuống hầm băng.
Người ngồi phía trước mặc một thân lam y, bên hông đeo trường kiếm, chính là Thẩm Tụ thần thái phi dương.
Mà phía sau nàng, dùng áo choàng ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, ánh mắt lạnh lùng hờ hững quét về phía ta, thiếu niên ấy chính là Tạ Trọng Lâu.
Con ngựa trước mặt ta bỗng nhiên dừng lại, hai chân trước cao cao giơ lên.
Ta không tránh cũng chẳng né, chỉ bình tĩnh nhìn Tạ Trọng Lâu.
Thấy trên mặt ta không có vẻ kinh hoảng hay bi thương, hắn dường như hơi bất ngờ, nhướng mày hỏi: "Lục đại tiểu thư, nàng đang đợi ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tất nhiên là đợi chàng."
Không đợi Tạ Trọng Lâu trả lời, Thẩm Tụ ngồi phía trước hắn đã khẽ cười một tiếng, thân mật dựa sát về phía sau: "Lục cô nương đã cùng Tạ tướng quân từ hôn, giữa hai người cũng chẳng còn can hệ gì nữa, cô nương cứ đi tìm phu quân của mình đi, hà tất còn đến dây dưa với người cũ?"
Trong mắt nàng ta là vẻ đắc ý chẳng tài nào che giấu.
Ta khép lại vạt áo choàng, bình tĩnh nói: "Đây là chuyện giữa ta và Tạ Trọng Lâu, có liên quan gì đến cô?"
"Tất nhiên là có liên quan đến ta, ta đã cứu Tạ tướng quân một mạng trên chiến trường Tây Nam, Tạ tướng quân định lấy thân báo đáp, để báo đáp phần ân cứu mạng này."
Trong ký ức kiếp trước, chuyện này rõ ràng phải một năm sau mới xảy ra, vậy mà hiện giờ lại xảy ra sớm đến như vậy.
Trong đầu ta chợt lóe lên điều gì đó, nhưng nhanh đến mức không sao bắt giữ được.
"Đó cũng là ý của chàng sao, Tạ Trọng Lâu?"
Ta không nhìn Thẩm Tụ nữa, chỉ đưa mắt nhìn Tạ Trọng Lâu, hắn nghiêng đầu liếc Thẩm Tụ một cái, trong mắt tràn đầy nhu tình: "Tâm ý của a Tụ, đương nhiên cũng chính là tâm ý của ta."
"Hơn nữa... Lục đại tiểu thư, rõ ràng là nàng chủ động đề nghị từ hôn trước, hiện giờ đã thỏa mãn ý nguyện của nàng rồi, sao ngược lại còn không vui? Thật sự cho rằng mình là tiểu tiên nữ, ai ai cũng phải chờ nàng hay sao?"
Giọng điệu trào phúng ấy, gần như giống hệt Tạ Trọng Lâu của kiếp trước.
Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rõ ràng trước khi hắn đến Tây Nam bình loạn, mọi chuyện vẫn còn đang yên ổn.
Ta theo bản năng đưa tay chạm lên cây trâm xuân hải đường cài giữa tóc, ngước mắt nhìn hắn: "Chính chàng đã nói, chàng muốn đến chiến trường Tây Nam lập công để xin cho ta một cáo mệnh, đợi sau khi trở về sẽ thỉnh Thái hậu ban hôn lại cho chúng ta; cũng chính chàng đã nói, tâm ý của chàng vĩnh viễn không thay đổi, chỉ cần ta không buông tay, chàng sẽ không từ bỏ ta."
Trong mắt Tạ Trọng Lâu thoáng qua một tia tức giận: "Bây giờ ta đổi ý, không thích nàng nữa, không được sao?"
"Lục Chiêu Ý."
Thẩm Tụ lại một lần nữa lên tiếng, nàng nhìn ta bằng ánh mắt pha lẫn khinh miệt và thương hại, nhàn nhạt nói: "Dù gì nàng cũng là một tiểu thư khuê các, hãy giữ lại cho mình chút thể diện, hà tất phải dây dưa với một người đã vô tình với nàng?"
Dây dưa?
Ta kéo khóe môi, chậm rãi cười: "Tuyên Bình Hầu phủ quả nhiên gia giáo nghiêm ngặt, chỉ là Thẩm tiểu thư dường như quên mất, cô cũng là nữ t.ử khuê các, vậy mà giữa chốn đông người lại cùng Tạ tướng quân ngồi chung một ngựa, e rằng còn càng không thỏa đáng hơn, nếu đã muốn giáo huấn ta, chi bằng cô hãy làm gương trước đi."
Sắc mặt Thẩm Tụ cứng đờ, theo bản năng ngoảnh đầu nhìn người phía sau, Tạ Trọng Lâu liền lạnh giọng mắng ta: "Nàng thật sự cho rằng a Tụ giống đám kiều hoa yếu đuối trong khuê phòng các nàng sao? Lục đại tiểu thư, ta còn phải hồi cung phục mệnh, duyên phận giữa nàng và ta đã hết, đừng đến dây dưa nữa."
Nói xong, hắn không nhìn ta thêm lần nào, mang theo Thẩm Tụ thúc ngựa rời đi.
Phía sau, Tiểu Dệt nhào tới nắm lấy tay ta, giọng nói mang theo tiếng nức nở: "Cô nương!"
Ta cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay, cả bàn tay đầy m.á.u, ngay cả cây trâm ngọc trắng dài đang bị ta nắm c.h.ặ.t cũng bị nhuộm thành một mảng đỏ tươi.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Cô nương mau lên xe ngựa, về thái phó phủ trước đã..." Nàng run run đôi môi khuyên nhủ ta, "Thân mình cô nương vừa mới tốt lên, tuyệt đối không thể lại nhiễm lạnh sinh bệnh."
Trước mắt trắng xóa một mảnh, chẳng biết có phải vì nhìn tuyết quá lâu hay không, ta nghe lời nàng lên xe ngựa.
Trong xe có lò than, hơi ấm dần dần lan tỏa, thân thể ta cũng từ từ có lại cảm giác.
Ta bỗng nhiên nói: "Đó không phải Tạ Trọng Lâu."
Tiểu Dệt dỗ dành ta như dỗ một đứa trẻ: "Cô nương nói không phải thì chính là không phải, Tạ tướng quân đối xử với cô nương như vậy, phủ tướng quân dù sao cũng phải cho chúng ta một lời giải thích."
Sau đó, trong núi bắt đầu lất phất mưa nhỏ, hắn đưa ta đến tận sương phòng, gặp lại mẫu thân, rồi từ chối lời mời của mẫu thân, không mang ô mà đi thẳng xuống núi.
Đi được hai bước, Tạ Trọng Lâu bỗng dừng lại, quay đầu nhìn ta: “Biên cương Tây Nam đang có loạn, Thánh thượng đã hạ chỉ lệnh cho ta dẫn binh dẹp loạn —— Chiêu Chiêu, ta đi giành cho nàng một cáo mệnh, đợi ta trở về, ta sẽ xin chỉ ban hôn lại, được không?”
Giọng nói ấy kỳ lạ thay lại hòa vào lời hứa của thiếu niên bốn năm trước khi quỳ giữa nền tuyết.
Ta không thể kìm nén rung động trong lòng, dựa vào hành lang dùng sức gật đầu, cũng trịnh trọng đáp: “Được!”
Nhưng cách qua màn mưa mịt mờ, ta trước sau vẫn không thể nhìn rõ đôi mắt Tạ Trọng Lâu.
Hắn đi chưa đầy nửa tháng, Tây Nam đã liên tiếp truyền về những tin chiến thắng.
Mỗi lần phụ thân từ trên triều trở về đều sẽ mang theo một chút tin tức.
Chẳng hạn như hắn vô tình trúng mai phục, trong lúc nghìn cân treo sợi tóc được một tiểu binh cứu mạng, liền đề bạt đối phương làm phó tướng.
Chỉ vài lời ít ỏi, nghe thôi cũng đã đủ khiến người ta kinh tâm động phách.
Ta cầm d.a.o khắc, tỉ mỉ điêu khắc chiếc trâm dài trong tay, định chờ ngày Tạ Trọng Lâu khải hoàn trở về sẽ tặng cho hắn.
Ngày tháng trôi qua như dòng nước, ta nghĩ có lẽ đủ loại chuyện ở kiếp trước chẳng qua chỉ là một giấc mộng lớn.
Mà hôn sự giữa ta và Tạ Trọng Lâu cũng sẽ giống như vô số lần ta từng tưởng tượng, thuận lợi tiến hành đến cùng.
Đúng lúc này, phụ thân nói cho ta biết hắn sắp khải hoàn hồi triều.
Ngày ấy là đầu đông, trong kinh thành bay những bông tuyết nhỏ vụn.
Ta khoác chiếc áo choàng đỏ tươi viền lông trắng, trên tóc cài cây trâm xuân hải đường Tạ Trọng Lâu tặng, đứng ngoài cổng thành chờ hắn.
Tiểu Dệt khuyên ta vào trong xe ngựa chờ, ta lắc đầu: “Cũng không lạnh lắm, cứ đứng bên ngoài chờ đi.”
Gần đến giữa trưa, từ xa có đoàn binh mã ngày càng tiến lại gần, không hiểu sao ta bỗng nhớ ra……
Kiếp trước, dường như cũng chính vào ngày này, Tạ Trọng Lâu đến Thái phó phủ đề nghị từ hôn.
Ngay sau đó, ở phía trước đoàn binh mã, một con tuấn mã đen nhánh với bốn vó đạp tuyết chở hai người thẳng tiến về phía này.
Vó ngựa đạp lên nền tuyết, b.ắ.n tung những bông tuyết trắng vụn.
Ta trong nháy mắt như rơi xuống hầm băng.
Người ngồi phía trước mặc một thân lam y, bên hông đeo trường kiếm, chính là Thẩm Tụ thần thái phi dương.
Mà phía sau nàng, dùng áo choàng ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, ánh mắt lạnh lùng hờ hững quét về phía ta, thiếu niên ấy chính là Tạ Trọng Lâu.
Con ngựa trước mặt ta bỗng nhiên dừng lại, hai chân trước cao cao giơ lên.
Ta không tránh cũng chẳng né, chỉ bình tĩnh nhìn Tạ Trọng Lâu.
Thấy trên mặt ta không có vẻ kinh hoảng hay bi thương, hắn dường như hơi bất ngờ, nhướng mày hỏi: "Lục đại tiểu thư, nàng đang đợi ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tất nhiên là đợi chàng."
Không đợi Tạ Trọng Lâu trả lời, Thẩm Tụ ngồi phía trước hắn đã khẽ cười một tiếng, thân mật dựa sát về phía sau: "Lục cô nương đã cùng Tạ tướng quân từ hôn, giữa hai người cũng chẳng còn can hệ gì nữa, cô nương cứ đi tìm phu quân của mình đi, hà tất còn đến dây dưa với người cũ?"
Trong mắt nàng ta là vẻ đắc ý chẳng tài nào che giấu.
Ta khép lại vạt áo choàng, bình tĩnh nói: "Đây là chuyện giữa ta và Tạ Trọng Lâu, có liên quan gì đến cô?"
"Tất nhiên là có liên quan đến ta, ta đã cứu Tạ tướng quân một mạng trên chiến trường Tây Nam, Tạ tướng quân định lấy thân báo đáp, để báo đáp phần ân cứu mạng này."
Trong ký ức kiếp trước, chuyện này rõ ràng phải một năm sau mới xảy ra, vậy mà hiện giờ lại xảy ra sớm đến như vậy.
Trong đầu ta chợt lóe lên điều gì đó, nhưng nhanh đến mức không sao bắt giữ được.
"Đó cũng là ý của chàng sao, Tạ Trọng Lâu?"
Ta không nhìn Thẩm Tụ nữa, chỉ đưa mắt nhìn Tạ Trọng Lâu, hắn nghiêng đầu liếc Thẩm Tụ một cái, trong mắt tràn đầy nhu tình: "Tâm ý của a Tụ, đương nhiên cũng chính là tâm ý của ta."
"Hơn nữa... Lục đại tiểu thư, rõ ràng là nàng chủ động đề nghị từ hôn trước, hiện giờ đã thỏa mãn ý nguyện của nàng rồi, sao ngược lại còn không vui? Thật sự cho rằng mình là tiểu tiên nữ, ai ai cũng phải chờ nàng hay sao?"
Giọng điệu trào phúng ấy, gần như giống hệt Tạ Trọng Lâu của kiếp trước.
Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rõ ràng trước khi hắn đến Tây Nam bình loạn, mọi chuyện vẫn còn đang yên ổn.
Ta theo bản năng đưa tay chạm lên cây trâm xuân hải đường cài giữa tóc, ngước mắt nhìn hắn: "Chính chàng đã nói, chàng muốn đến chiến trường Tây Nam lập công để xin cho ta một cáo mệnh, đợi sau khi trở về sẽ thỉnh Thái hậu ban hôn lại cho chúng ta; cũng chính chàng đã nói, tâm ý của chàng vĩnh viễn không thay đổi, chỉ cần ta không buông tay, chàng sẽ không từ bỏ ta."
Trong mắt Tạ Trọng Lâu thoáng qua một tia tức giận: "Bây giờ ta đổi ý, không thích nàng nữa, không được sao?"
"Lục Chiêu Ý."
Thẩm Tụ lại một lần nữa lên tiếng, nàng nhìn ta bằng ánh mắt pha lẫn khinh miệt và thương hại, nhàn nhạt nói: "Dù gì nàng cũng là một tiểu thư khuê các, hãy giữ lại cho mình chút thể diện, hà tất phải dây dưa với một người đã vô tình với nàng?"
Dây dưa?
Ta kéo khóe môi, chậm rãi cười: "Tuyên Bình Hầu phủ quả nhiên gia giáo nghiêm ngặt, chỉ là Thẩm tiểu thư dường như quên mất, cô cũng là nữ t.ử khuê các, vậy mà giữa chốn đông người lại cùng Tạ tướng quân ngồi chung một ngựa, e rằng còn càng không thỏa đáng hơn, nếu đã muốn giáo huấn ta, chi bằng cô hãy làm gương trước đi."
Sắc mặt Thẩm Tụ cứng đờ, theo bản năng ngoảnh đầu nhìn người phía sau, Tạ Trọng Lâu liền lạnh giọng mắng ta: "Nàng thật sự cho rằng a Tụ giống đám kiều hoa yếu đuối trong khuê phòng các nàng sao? Lục đại tiểu thư, ta còn phải hồi cung phục mệnh, duyên phận giữa nàng và ta đã hết, đừng đến dây dưa nữa."
Nói xong, hắn không nhìn ta thêm lần nào, mang theo Thẩm Tụ thúc ngựa rời đi.
Phía sau, Tiểu Dệt nhào tới nắm lấy tay ta, giọng nói mang theo tiếng nức nở: "Cô nương!"
Ta cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay, cả bàn tay đầy m.á.u, ngay cả cây trâm ngọc trắng dài đang bị ta nắm c.h.ặ.t cũng bị nhuộm thành một mảng đỏ tươi.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Cô nương mau lên xe ngựa, về thái phó phủ trước đã..." Nàng run run đôi môi khuyên nhủ ta, "Thân mình cô nương vừa mới tốt lên, tuyệt đối không thể lại nhiễm lạnh sinh bệnh."
Trước mắt trắng xóa một mảnh, chẳng biết có phải vì nhìn tuyết quá lâu hay không, ta nghe lời nàng lên xe ngựa.
Trong xe có lò than, hơi ấm dần dần lan tỏa, thân thể ta cũng từ từ có lại cảm giác.
Ta bỗng nhiên nói: "Đó không phải Tạ Trọng Lâu."
Tiểu Dệt dỗ dành ta như dỗ một đứa trẻ: "Cô nương nói không phải thì chính là không phải, Tạ tướng quân đối xử với cô nương như vậy, phủ tướng quân dù sao cũng phải cho chúng ta một lời giải thích."