“Hoàng thượng tuy không chịu tin những chuyện quái lực loạn thần ấy, nhưng hiện giờ đã tự mình trải qua một lần, cũng không thể không tin.”
Trên xe ngựa hồi phủ, Tạ Trọng Lâu nhẹ giọng giải thích với ta.
Dừng một lát, hắn bỗng ôm ta vào lòng, cúi đầu hôn lên trán ta.
“A Chiêu, cô nương tốt của ta, nàng rất dũng cảm, rất giỏi.”
Trên người hắn còn mang thương tích, trên tay ta cũng vương m.á.u, giữa hàng mày đều là vẻ mệt mỏi.
Mùa hè nắng gắt, đến đêm vẫn nóng bức, trong xe ngựa tối tăm, mùi vị cũng chẳng dễ chịu gì.
Vậy mà từ mùi m.á.u tanh nồng nặc ấy, ta lại cảm nhận được vài phần bình yên sau kiếp nạn, khẽ nhắm mắt trong vòng tay Tạ Trọng Lâu.
Ta thật sự đã mệt đến cùng cực.
Cho dù trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi vấn, chẳng hạn như tung tích của Kim Uyển Uyển và Hứa Trí Viễn, chẳng hạn như vì sao kiếp trước Tạ Trọng Lâu không thể giống hiện giờ, tự mình thoát khỏi lao tù.
Nhưng giờ phút này, ta đều không muốn nghĩ đến nữa.
Ta và Tạ Trọng Lâu thật sự cần một khoảnh khắc bình yên này.
Tạ Trọng Lâu đưa ta về Thái phó phủ, bái biệt phụ mẫu và ca ca ta, sau đó nhìn ta thật sâu một cái rồi thúc ngựa trở về phủ tướng quân.
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn trong cung liền được ban xuống.
Nghe nói trong triều, Tạ bá phụ và phụ thân đã ra vẻ tranh cãi một phen, sau khi bãi triều lại cùng được Hoàng thượng triệu vào Ngự Thư Phòng.
“Đừng diễn nữa.”
Hoàng thượng thản nhiên nói: “Trẫm không phải kẻ ngốc, nếu ngay cả thật giả cũng không nhìn ra, vậy hoàng đế này cũng chẳng cần làm nữa.”
Phụ thân vội quỳ xuống: “Lão thần phạm phải tội khi quân, xin Hoàng thượng trị tội.”
“Lục khanh là cánh tay đắc lực của trẫm, lại mang thân phận Thái phó, trẫm sao có thể trị tội khanh?”
Phụ thân nghe ra hàm ý trong lời ấy, vội ho khan hai tiếng, yếu ớt nói: “Thần tuổi tác đã cao, không thể tiếp tục phân ưu cùng Hoàng thượng, xin Hoàng thượng chuẩn cho thần cáo lão hồi hương, không hỏi chuyện triều chính nữa.”
Im lặng hồi lâu, Hoàng thượng cuối cùng chỉ nhàn nhạt thốt ra một chữ: “Chuẩn.”
Ta nghe được chuyện này, sống mũi cay xè, cố ý tìm đến thư phòng, từ xa quỳ xuống trước mặt phụ thân: “Là Chiêu Ý bất hiếu, đã liên lụy đến Lục gia.”
“Chiêu Chiêu, chuyện này không liên quan đến con.”
Phụ thân vội vàng xua tay, ra hiệu cho ca ca đỡ ta đứng dậy: “Công cao chấn chủ, từ ngày bước vào triều làm quan, cha đã hiểu rõ đạo lý này, cho dù không vì hôn sự của con và Trọng Lâu, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày hôm nay, cha cũng đã già rồi, tương lai Lục gia liền giao cho Chiêu Huyền.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Sau này cha và nương con cùng nhau trồng hoa, nắm tay du ngoạn, cũng chẳng phải chuyện gì tệ.”
Dưới ánh nến mờ nhạt, ca ca đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt ta: “Chiêu Chiêu, nếu sau này Tạ Trọng Lâu dám bắt nạt muội, huynh tuyệt đối sẽ không để hắn được yên.”
Ta nắm lấy tay huynh ấy, khẽ làm nũng: “Ca ca lúc nào cũng thương muội nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau khi chọn định ngày lành tháng tốt để thành hôn, Tạ Trọng Lâu đã chuẩn bị từ rất lâu.
Hắn thậm chí còn chuyển mấy rương nguyên liệu quý giá đến Lục phủ, từ trang sức của ta cho đến hỷ phục, tất cả đều tự mình lo liệu.
“Ta không muốn A Chiêu phải nhọc lòng thêm nữa.”
Dưới ánh trăng dịu dàng, nụ cười của hắn còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời: “A Chiêu, nàng đã làm đủ tốt rồi, những việc tiếp theo không cần nàng phải làm gì nữa, chỉ cần an tâm chờ đợi, xinh đẹp mà gả cho ta là được.”
Đến ngày thành hôn, ta dậy từ sáng sớm để chuẩn bị, bái thiên địa, tiếp đãi khách khứa, mãi đến tận đêm khuya mới xem như yên ổn.
Tạ Trọng Lâu vén khăn hỷ, cùng ta uống rượu giao bôi xong liền cho lui hết hạ nhân trong phòng.
Màn trướng buông xuống, hắn đưa tay tháo dây áo lót của ta, để lộ một mảnh da thịt trắng nõn như tuyết trên núi, cùng đóa hồng mai vừa chớm nở giữa nền tuyết.
Tạ Trọng Lâu cúi người xuống, khẽ thì thầm bên môi ta: “A Chiêu.”
“Những ngày tháng sau khi thành hôn với Tạ Trọng Lâu, chính là như thế này.”
“Dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không để nàng đau.”
Ta nhắm c.h.ặ.t hai mắt, c.ắ.n môi, cố gắng thoát khỏi ký ức tựa như cơn ác mộng ấy.
Tạ Trọng Lâu vì thế nâng lấy gương mặt ta, dịu dàng mà nồng nhiệt hôn ta: “A Chiêu, nàng mở mắt ra, nhìn ta.”
Ta run rẩy mở mắt, ánh nhìn dần từ mơ hồ trở nên rõ ràng, mà Tạ Trọng Lâu đang ở ngay trước mắt ta vẫn là thiếu niên dịu dàng nhiệt liệt trong ký ức của ta.
Những ký ức đau đớn dần tan biến vào khoảnh khắc này, cuối cùng ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, chủ động đón nhận nụ hôn.
Quấn quýt hồi lâu, đến khi chìm vào giấc ngủ đã là quá nửa đêm.
Ta lại nằm mộng.
Trong mộng, cách một tầng sương trắng mịt mờ, tựa như đứng ngoài cuộc mà nhìn, ta trông thấy bản thân kiếp trước mặc một thân hồng y đứng trước biển lửa của phủ tướng quân, nghẹn ngào gọi một tiếng Tạ Trọng Lâu, sau đó vừa cười vừa rơi lệ.
Mà người đứng ngoài quan sát ấy, khi trông thấy ta như vậy, lại cảm nhận được nỗi đau thấu tận xương tủy.
“A Chiêu.”
Ngay khoảnh khắc giọng nói quen thuộc ấy vang lên, ta bỗng ý thức được, đó là Tạ Trọng Lâu.
Đó là Tạ Trọng Lâu của kiếp trước, người bị giam cầm trong lao tù nơi thân thể, không cách nào thoát ra.
Mà điều hắn nhìn thấy, chính là Lục Chiêu Ý vì yêu mà mù quáng, không đ.â.m vào tường Nam mới chịu quay đầu.
Giữa màn sương đan xen cùng biển lửa, ta nghe thấy giọng hắn khàn khàn mà trang trọng, tựa như đang rỉ m.á.u:
“Nếu trên đời này thật sự có thần Phật… Tạ Trọng Lâu nguyện không nhập luân hồi, dốc hết thảy mọi thứ, chỉ cầu được làm lại từ đầu.”
“Cầu cho phụ mẫu ta và Lục Chiêu Ý một đời bình an, không tổn thương chân tâm, không gặp phải kẻ ác.”
“Còn Tạ Trọng Lâu, sống c.h.ế.t phó mặc cho trời.”
(Hoàn Chính Văn)
Trên xe ngựa hồi phủ, Tạ Trọng Lâu nhẹ giọng giải thích với ta.
Dừng một lát, hắn bỗng ôm ta vào lòng, cúi đầu hôn lên trán ta.
“A Chiêu, cô nương tốt của ta, nàng rất dũng cảm, rất giỏi.”
Trên người hắn còn mang thương tích, trên tay ta cũng vương m.á.u, giữa hàng mày đều là vẻ mệt mỏi.
Mùa hè nắng gắt, đến đêm vẫn nóng bức, trong xe ngựa tối tăm, mùi vị cũng chẳng dễ chịu gì.
Vậy mà từ mùi m.á.u tanh nồng nặc ấy, ta lại cảm nhận được vài phần bình yên sau kiếp nạn, khẽ nhắm mắt trong vòng tay Tạ Trọng Lâu.
Ta thật sự đã mệt đến cùng cực.
Cho dù trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi vấn, chẳng hạn như tung tích của Kim Uyển Uyển và Hứa Trí Viễn, chẳng hạn như vì sao kiếp trước Tạ Trọng Lâu không thể giống hiện giờ, tự mình thoát khỏi lao tù.
Nhưng giờ phút này, ta đều không muốn nghĩ đến nữa.
Ta và Tạ Trọng Lâu thật sự cần một khoảnh khắc bình yên này.
Tạ Trọng Lâu đưa ta về Thái phó phủ, bái biệt phụ mẫu và ca ca ta, sau đó nhìn ta thật sâu một cái rồi thúc ngựa trở về phủ tướng quân.
Ngày hôm sau, thánh chỉ tứ hôn trong cung liền được ban xuống.
Nghe nói trong triều, Tạ bá phụ và phụ thân đã ra vẻ tranh cãi một phen, sau khi bãi triều lại cùng được Hoàng thượng triệu vào Ngự Thư Phòng.
“Đừng diễn nữa.”
Hoàng thượng thản nhiên nói: “Trẫm không phải kẻ ngốc, nếu ngay cả thật giả cũng không nhìn ra, vậy hoàng đế này cũng chẳng cần làm nữa.”
Phụ thân vội quỳ xuống: “Lão thần phạm phải tội khi quân, xin Hoàng thượng trị tội.”
“Lục khanh là cánh tay đắc lực của trẫm, lại mang thân phận Thái phó, trẫm sao có thể trị tội khanh?”
Phụ thân nghe ra hàm ý trong lời ấy, vội ho khan hai tiếng, yếu ớt nói: “Thần tuổi tác đã cao, không thể tiếp tục phân ưu cùng Hoàng thượng, xin Hoàng thượng chuẩn cho thần cáo lão hồi hương, không hỏi chuyện triều chính nữa.”
Im lặng hồi lâu, Hoàng thượng cuối cùng chỉ nhàn nhạt thốt ra một chữ: “Chuẩn.”
Ta nghe được chuyện này, sống mũi cay xè, cố ý tìm đến thư phòng, từ xa quỳ xuống trước mặt phụ thân: “Là Chiêu Ý bất hiếu, đã liên lụy đến Lục gia.”
“Chiêu Chiêu, chuyện này không liên quan đến con.”
Phụ thân vội vàng xua tay, ra hiệu cho ca ca đỡ ta đứng dậy: “Công cao chấn chủ, từ ngày bước vào triều làm quan, cha đã hiểu rõ đạo lý này, cho dù không vì hôn sự của con và Trọng Lâu, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày hôm nay, cha cũng đã già rồi, tương lai Lục gia liền giao cho Chiêu Huyền.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Sau này cha và nương con cùng nhau trồng hoa, nắm tay du ngoạn, cũng chẳng phải chuyện gì tệ.”
Dưới ánh nến mờ nhạt, ca ca đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt ta: “Chiêu Chiêu, nếu sau này Tạ Trọng Lâu dám bắt nạt muội, huynh tuyệt đối sẽ không để hắn được yên.”
Ta nắm lấy tay huynh ấy, khẽ làm nũng: “Ca ca lúc nào cũng thương muội nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau khi chọn định ngày lành tháng tốt để thành hôn, Tạ Trọng Lâu đã chuẩn bị từ rất lâu.
Hắn thậm chí còn chuyển mấy rương nguyên liệu quý giá đến Lục phủ, từ trang sức của ta cho đến hỷ phục, tất cả đều tự mình lo liệu.
“Ta không muốn A Chiêu phải nhọc lòng thêm nữa.”
Dưới ánh trăng dịu dàng, nụ cười của hắn còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời: “A Chiêu, nàng đã làm đủ tốt rồi, những việc tiếp theo không cần nàng phải làm gì nữa, chỉ cần an tâm chờ đợi, xinh đẹp mà gả cho ta là được.”
Đến ngày thành hôn, ta dậy từ sáng sớm để chuẩn bị, bái thiên địa, tiếp đãi khách khứa, mãi đến tận đêm khuya mới xem như yên ổn.
Tạ Trọng Lâu vén khăn hỷ, cùng ta uống rượu giao bôi xong liền cho lui hết hạ nhân trong phòng.
Màn trướng buông xuống, hắn đưa tay tháo dây áo lót của ta, để lộ một mảnh da thịt trắng nõn như tuyết trên núi, cùng đóa hồng mai vừa chớm nở giữa nền tuyết.
Tạ Trọng Lâu cúi người xuống, khẽ thì thầm bên môi ta: “A Chiêu.”
“Những ngày tháng sau khi thành hôn với Tạ Trọng Lâu, chính là như thế này.”
“Dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ không để nàng đau.”
Ta nhắm c.h.ặ.t hai mắt, c.ắ.n môi, cố gắng thoát khỏi ký ức tựa như cơn ác mộng ấy.
Tạ Trọng Lâu vì thế nâng lấy gương mặt ta, dịu dàng mà nồng nhiệt hôn ta: “A Chiêu, nàng mở mắt ra, nhìn ta.”
Ta run rẩy mở mắt, ánh nhìn dần từ mơ hồ trở nên rõ ràng, mà Tạ Trọng Lâu đang ở ngay trước mắt ta vẫn là thiếu niên dịu dàng nhiệt liệt trong ký ức của ta.
Những ký ức đau đớn dần tan biến vào khoảnh khắc này, cuối cùng ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, chủ động đón nhận nụ hôn.
Quấn quýt hồi lâu, đến khi chìm vào giấc ngủ đã là quá nửa đêm.
Ta lại nằm mộng.
Trong mộng, cách một tầng sương trắng mịt mờ, tựa như đứng ngoài cuộc mà nhìn, ta trông thấy bản thân kiếp trước mặc một thân hồng y đứng trước biển lửa của phủ tướng quân, nghẹn ngào gọi một tiếng Tạ Trọng Lâu, sau đó vừa cười vừa rơi lệ.
Mà người đứng ngoài quan sát ấy, khi trông thấy ta như vậy, lại cảm nhận được nỗi đau thấu tận xương tủy.
“A Chiêu.”
Ngay khoảnh khắc giọng nói quen thuộc ấy vang lên, ta bỗng ý thức được, đó là Tạ Trọng Lâu.
Đó là Tạ Trọng Lâu của kiếp trước, người bị giam cầm trong lao tù nơi thân thể, không cách nào thoát ra.
Mà điều hắn nhìn thấy, chính là Lục Chiêu Ý vì yêu mà mù quáng, không đ.â.m vào tường Nam mới chịu quay đầu.
Giữa màn sương đan xen cùng biển lửa, ta nghe thấy giọng hắn khàn khàn mà trang trọng, tựa như đang rỉ m.á.u:
“Nếu trên đời này thật sự có thần Phật… Tạ Trọng Lâu nguyện không nhập luân hồi, dốc hết thảy mọi thứ, chỉ cầu được làm lại từ đầu.”
“Cầu cho phụ mẫu ta và Lục Chiêu Ý một đời bình an, không tổn thương chân tâm, không gặp phải kẻ ác.”
“Còn Tạ Trọng Lâu, sống c.h.ế.t phó mặc cho trời.”
(Hoàn Chính Văn)