03
Ngày đi dã ngoại tập thể, tôi tự lái xe đến địa điểm tổ chức.
Vừa nhìn thấy tôi, Trần Triết đã sững sờ.
Anh ta nhìn tôi:
“Vợ, sao em lại tới đây?”
Mấy ngày nay tôi đều ở nhà bố mẹ, Trần Triết cũng không dám tìm gặp tôi.
Từ sau lần bị tôi cho một trận ở công ty, anh ta sợ tôi đến mức khiếp vía.
Nhưng vẫn không ngừng nhắn tin, ra sức thể hiện lòng trung thành.
Tôi mỉm cười bước xuống xe, nhìn anh ta:
“Cậu bảo em tới đây chơi. Không ngờ mọi người cũng ở đây.”
Sắc mặt Trần Triết lập tức trở nên lúng túng.
Tôi biết anh ta rất sợ chuyện mình được nâng đỡ nhờ quan hệ bị đồng nghiệp phát hiện.
Nhưng tôi cố tình không để anh ta được như ý.
Bên cạnh, có đồng nghiệp nghe ra hàm ý trong lời tôi nên chủ động hỏi:
“Chị dâu, khu nghỉ dưỡng này là khu tư nhân, tài sản riêng của sếp bọn em. Cậu chị là...?”
Tôi cười:
“Sao thế? Trần Triết chưa nói với mọi người à?”
“Cậu tôi chính là sếp của các anh đấy.”
Mọi người đồng loạt kinh ngạc.
Ngay sau đó, ánh mắt đều đổ dồn về phía Trần Triết.
Mặt anh ta đỏ bừng vì xấu hổ.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy, khoác tay anh ta rồi cười với mọi người:
“Haizz, cũng tại Trần Triết học vấn không cao, chỉ tốt nghiệp cao đẳng, năng lực làm việc cũng bình thường, nên tìm được công việc tốt nào đâu.”
“Nhưng đã kết hôn rồi thì sao tôi có thể nhìn chồng mình khổ sở được chứ?”
“Thế nên tôi mới nhờ cậu sắp xếp cho anh ấy một chức vụ nhàn nhã, lương cao một chút. Dù sao có tiền cầm về là được rồi.”
Tôi nói thẳng không chút che giấu.
Sắc mặt đám đồng nghiệp xung quanh lập tức thay đổi.
Vị trí của Trần Triết vốn chẳng có quyền hành gì.
Nhưng không chịu nổi việc bình thường anh ta rất thích ra vẻ.
Vì thế đắc tội với không ít người.
Những chuyện này đều do trợ lý của cậu kể cho tôi biết.
Giờ thì tốt rồi.
Sau khi biết rõ lai lịch của anh ta, sau này ở công ty chắc chắn anh ta cũng chẳng còn mặt mũi để tiếp tục lên mặt nữa.
Trần Triết đã xấu hổ đến cực điểm.
Anh ta rút tay ra, cười gượng:
“Hình như phía trước có máy b*n n**c tự động, anh đi mua vài chai nước.”
Tôi cười:
“Được thôi, nhớ mua cho em chai lớn nhé. Lát leo núi em sẽ uống.”
Trần Triết gật đầu rồi bỏ đi.
Sau khi anh ta rời đi, tôi tìm một chỗ thoải mái ngồi nghịch điện thoại.
Một đám đồng nghiệp tụ tập lại, ríu rít bàn tán.
Dù không cố nghe, tôi cũng biết họ đang nói về Trần Triết.
Tôi hài lòng mỉm cười.
Không lâu sau, Trần Triết ôm một đống nước đóng chai quay lại.
Anh ta bắt đầu phát nước cho mọi người.
Đến lượt tôi thì vừa hay hết sạch.
Anh ta nhìn tôi đầy áy náy:
“Vợ à, hình như anh mua thiếu mất một chai. Em không để bụng chứ?”
Tôi biết rõ.
Anh ta đang trả đũa chuyện tôi vạch trần anh ta trước mặt mọi người.
Đồ ngu.
Tôi mỉm cười:
“Tất nhiên là không rồi.”
Lúc này, cô thực tập sinh bên cạnh đưa chai nước cho tôi.
“Chị dâu, em mang theo bình giữ nhiệt rồi, chị uống chai của em đi.”
Ánh mắt cô ấy dè dặt, mang theo chút lấy lòng.
Tôi cười nhận lấy:
“Cảm ơn em nhé, Tiểu Vương.”
Nói xong, tôi quay sang Trần Triết.
Tay lập tức vung lên.
Bốp!
Một cái tát giáng thẳng vào mặt anh ta.
Trần Triết ôm mặt, kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi trừng mắt:
“Tôi đã dặn anh rõ ràng là mua chai lớn cho tôi rồi. Lát còn leo núi nữa, không có nước tôi sẽ rất khó chịu.”
“Anh cố ý không mua cho tôi đúng không?”
Trần Triết cuống quýt lắc đầu:
“Không phải đâu vợ, anh không cố ý... anh quên mất...”
Chưa để anh ta nói hết câu.
Bốp!
Tôi lại tát thêm một cái.
Tiện chân đá luôn một cú.
Không kịp đề phòng, Trần Triết ngã thẳng xuống đất.
Tôi chống nạnh đứng trước mặt anh ta:
“Quên?”
“Anh bận đến mức quản lý quốc gia hay sao?”
“Nếu không phải tôi kiếm việc cho anh, anh nghĩ anh tự nuôi nổi bản thân à?”
“Đến giờ anh vẫn chưa hiểu rõ vị trí của mình sao?”
“Nhiệm vụ của anh là làm tôi vui!”
“Anh bận lắm à?”
“Anh hiểu nổi công việc mình đang làm không?”
“Một người thi đại học được có ba trăm điểm, anh nhìn hiểu máy tính không?”
“Đến game máy tính còn chơi không ra hồn, đúng là đồ ngu!”
Tôi không chút khách khí mắng cho một trận.
Rồi chỉ thẳng vào mặt anh ta.
“Mau đi mua cho tôi thêm hai chai nước nữa!”
Trần Triết tức đến nghiến răng ken két.
“Dương Lan, em quá đáng lắm rồi!”
“Anh là chó của em chắc?”
“Em mắng anh như thế, chẳng để lại chút thể diện nào cho anh cả!”
Tôi giơ tay lên:
“Sao nào?”
“Còn dám cãi?”
“Đừng ép tôi tát đến méo miệng lệch mũi trước mặt đồng nghiệp nhé!”
Nhìn những ánh mắt chế giễu xung quanh, Trần Triết tức đến run người.
“Dương Lan, em đừng có ức h**p người quá đáng!”
Nói rồi anh ta định động tay.
Vừa thấy anh ta muốn đánh trả, mọi người xung quanh lập tức chắn trước mặt tôi.
Có người còn kéo Trần Triết lùi lại.
Đặc biệt là Vương Đình Đình.
Cô ấy còn thấp hơn tôi một chút, vậy mà vẫn vội vàng kéo tôi ra phía sau lưng mình.
Trần Triết tức đến phát điên.
“Các người... các người đều giúp cô ta mà không giúp tôi sao?”
Đúng lúc đó, cậu tôi xuất hiện.
Ông cau mày nhìn Trần Triết.
“Tiểu Trần, thật không ngờ cậu còn biết đánh phụ nữ đấy.”
Trần Triết không dám làm càn nữa nhưng vẫn cố giải thích:
“Trang tổng, không phải tôi đánh phụ nữ.”
“Là cô ấy đánh tôi trước!”
“Ông nhìn mặt tôi này...”
Cậu tôi khinh thường hừ một tiếng.
“Tiểu Trần à, cậu yếu quá đấy.”
“Phụ nữ thì có bao nhiêu sức chứ?”
“Coi như bị gãi ngứa thôi.”
“Chẳng lẽ cậu còn định ra tay thật?”
“Nếu vậy thì đừng trách tôi phải tìm bố vợ cậu nói chuyện.”
Vừa nhắc tới bố tôi, Trần Triết lập tức câm như hến.
Bố tôi cao mét tám lăm, nặng hơn một trăm ký, lại còn tập gym quanh năm.
Trần Triết chẳng dám hé răng thêm lời nào.
Cậu tôi bảo mọi người cứ tự nhiên vui chơi rồi đi vào thư phòng.
Một lúc sau, Vương Đình Đình cầm mấy xiên nướng tới tìm tôi.
“Chị dâu, ăn cánh gà nướng đi ạ.”
Tôi nhận lấy, cười nói:
“Cảm ơn em.”
Vương Đình Đình ngượng ngùng lắc đầu.
Tôi tiếp tục:
“Ý chị là chuyện lúc nãy.”
“Chị thấy rồi, em định bảo vệ chị.”
Vành mắt cô ấy lập tức đỏ lên.
“Chị dâu, em xin lỗi.”
“Trước đây em với trưởng phòng Trần... nhưng bọn em thật sự chưa có gì cả.”
“Chỉ hơi mập mờ một chút thôi.”
“Em cứ tưởng anh ấy còn độc thân.”
Tôi mỉm cười.
“Chị biết mà.”
“Nhìn phản ứng của em hôm đó là chị hiểu rồi.”
“Chị không trách em.”
“Em cũng là người bị lừa.”
Nghe tôi nói vậy, Vương Đình Đình không kìm được nữa, bật khóc thành tiếng.
Tôi ngẩn người.
Vội lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô ấy.
“Tiểu Vương, sao lại khóc thế?”
“Không phải Trần Triết làm gì em đấy chứ?”
Cô ấy lắc đầu, vừa khóc vừa nức nở:
“Chị dâu... em không ngờ chị tốt như vậy.”
“Chị thật sự là người rất tốt.”
“Chị không trách em... em xin lỗi chị...”
Tôi bật cười bất đắc dĩ.
“Chị là phụ nữ chứ không phải đồ ngốc.”
“Em trẻ đẹp thế này, nhìn là biết ngay Trần Triết giấu chuyện đã kết hôn để lừa em rồi.”
Vương Đình Đình nhìn tôi.
“Chị dâu... người tốt như chị, sao lại ở bên trưởng phòng Trần chứ?”
“Anh ta... không xứng với chị.”
Tôi cười nhạt:
“Không sao.”
Vương Đình Đình vội nói:
“Lúc nãy khi đi mua nước, trưởng phòng Trần cố ý mua thiếu một chai đấy.”
“Em nghe anh ấy nói với Tiểu Lưu rằng nếu mua chai lớn cho chị, lát leo núi chắc chắn chị sẽ bắt anh ấy cầm hộ.”
“Anh ấy nói sẽ không chiều hư chị nên cố tình mua thiếu một chai.”
Tôi khẽ cười.
“Chị đoán được rồi.”
Cũng giống như chuyện bát trứng hấp vậy.
Anh ta không chịu làm bất kỳ việc nhỏ nào, tất cả đều vì ích kỷ.
Nếu lúc yêu nhau anh ta đã như thế này, tôi sẽ chẳng thèm liếc mắt đến anh ta.
Bây giờ nghĩ lại.
Thời gian yêu đương chắc anh ta cũng diễn mệt lắm.
Vương Đình Đình tức giận nói:
“Chuyện này là Tiểu Lưu kể cho bọn em nghe.”
“Em thật sự không hiểu.”
“Đã kết hôn rồi, giúp vợ cầm thêm chai nước hay đeo giúp cái ba lô thì có làm sao đâu?”
“Người đến chuyện nhỏ như thế cũng tính toán chi li thì không thích hợp bước vào hôn nhân.”
Tôi gật đầu cười.
“Đúng vậy.”
“Chị cũng nghĩ thế.”
“Cho nên chị định chia tay anh ta rồi.”
Vương Đình Đình ngạc nhiên:
“Chia tay?”
Tôi gật đầu.
“Bọn chị chưa đăng ký kết hôn.”
“Chỉ tổ chức đám cưới thôi.”
Không phải tôi không có dũng khí kết thúc mối quan hệ này ngay lập tức.
Chỉ là...
Nếu không trả đũa lại, tôi nuốt không trôi cục tức này.
Dương Lan tôi mà để anh ta bắt nạt như thế sao?
Cơn tức này, nhất định tôi phải đòi lại.
Vương Đình Đình gật đầu thật mạnh.
“Chị dâu... à không, chị Lan!”
“Em thật sự khâm phục chị!”
“Chị quá ngầu luôn!”
Tôi nhìn cô ấy, mỉm cười:
“Em cũng vậy.”