Mộng Tình Đao

Chương 5: Bí mật trong dòng tộc

Vân Nhi và Ngọc Lâm đứng im lặng bên bờ suối, cảm giác hồi hộp vẫn còn vương vấn sau cuộc gặp gỡ kỳ lạ với Bạch Tiên. Cái tên ấy như một bóng ma, lởn vởn trong tâm trí họ. "Tại sao cô ta lại cảnh báo chúng ta?" Vân Nhi hỏi, ánh mắt xa xăm.

“Có lẽ cô ta biết nhiều điều hơn chúng ta tưởng,” Ngọc Lâm nói, giọng trầm ngâm. “Nhưng chúng ta không thể để những lời nói đó làm mình sợ hãi. Chúng ta phải tìm hiểu sự thật.”

Vân Nhi gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy nặng nề. Những nghi vấn về cái chết của cha cô lại ùa về. Liệu có mối liên hệ nào giữa cái chết đó và những âm mưu trong giới quý tộc? Cô không thể ngừng suy nghĩ về điều này.

“Vân Nhi,” Ngọc Lâm bỗng lên tiếng, “có một nơi mà ta có thể tìm hiểu thêm về những bí mật trong dòng tộc. Đó là nhà của Đại nhân Tôn.”

“Nhà của ông ta?” Vân Nhi lặp lại, lòng trĩu nặng. “Nguy hiểm lắm, Ngọc Lâm. Ông ta có thể không tha cho chúng ta.”

“Nhưng nếu chúng ta không tìm hiểu, sẽ chẳng bao giờ biết được sự thật. Và em cần biết điều gì đã xảy ra với cha mình,” Ngọc Lâm khăng khăng.

“Được rồi,” Vân Nhi đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ đến đó.”

Khi hoàng hôn buông xuống, họ bắt đầu hành trình đến nhà Đại nhân Tôn. Đường đi chênh vênh, vắng vẻ, chỉ có tiếng gió thổi xào xạc bên tai. Vân Nhi không thể không cảm thấy lo lắng, nhưng bên cạnh cô là Ngọc Lâm, người luôn sẵn sàng bảo vệ cô khỏi mọi hiểm nguy.

Khi đến nơi, ngôi nhà của Đại nhân Tôn hiện ra với vẻ u ám, những bóng cây đổ dài trên nền đất. “Chúng ta phải cẩn thận,” Ngọc Lâm thì thầm. “Có thể có người đang theo dõi.”

Vân Nhi gật đầu, lòng đầy lo lắng. Họ lén lút tiến vào sân, nơi những âm thanh nhỏ bé phát ra từ bên trong. Họ nấp sau một tảng đá lớn, lắng nghe cuộc trò chuyện bên trong.

“Cái chết của Tiêu lão gia không thể để lộ ra ngoài,” một giọng nói trầm đục vang lên. “Nếu không, mọi kế hoạch của chúng ta sẽ bị phá hủy.”

“Nhưng việc này không dễ dàng,” giọng nói khác đáp. “Tiêu Vân Nhi đã trở về. Cô ta sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”

“Chúng ta phải tìm cách kết thúc mọi thứ trước khi cô ta có thể đến gần,” giọng nói trầm đục lại nói, âm điệu đầy hiểm ác.

Vân Nhi và Ngọc Lâm nhìn nhau, sự lo lắng dâng trào. “Họ đang nói về cha em,” Vân Nhi thì thầm, lòng quặn thắt. “Họ chính là những kẻ đã gây ra cái chết của ông.”

Ngọc Lâm nắm chặt tay cô, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta không thể để họ thoát tội. Chúng ta cần có bằng chứng.”

“Nhưng làm thế nào?” Vân Nhi hỏi, lòng đầy nghi ngờ. “Chúng ta không thể vào trong mà không bị phát hiện.”“Có thể chúng ta có thể tìm hiểu từ bên ngoài,” Ngọc Lâm đề xuất. “Hãy tìm xem có lối vào nào khác.”

Họ nhanh chóng di chuyển xung quanh ngôi nhà, tìm kiếm những khe hở có thể dẫn vào bên trong. Khi tìm được một cửa sổ nhỏ, Ngọc Lâm thận trọng đẩy nó ra. “Hãy vào trong, nhưng cẩn thận nhé,” anh nói.

Vân Nhi gật đầu, tim đập nhanh khi cô chui qua cửa sổ. Bên trong tối tăm, những đồ vật cổ xưa bày trí lộn xộn, tạo nên một không gian đầy bí ẩn. Ngọc Lâm theo sau, khép cửa lại nhẹ nhàng.

Họ bắt đầu di chuyển trong căn phòng, lắng nghe những âm thanh từ bên ngoài. Vân Nhi cảm thấy hồi hộp, không biết mình đang làm gì. “Chúng ta cần tìm tài liệu gì đó,” Ngọc Lâm thì thầm. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó liên quan đến cái chết của cha em.”

Họ lục lọi trong những ngăn kéo, tìm kiếm những tài liệu cũ. Thời gian trôi qua, nhưng không có dấu hiệu gì khả quan. Đột nhiên, một cuốn sách cổ rơi ra từ kệ, rơi xuống đất và mở ra. Vân Nhi cúi xuống nhặt lên, ánh mắt bỗng dừng lại ở một trang.

“Ngọc Lâm! Xem này!” Cô gọi, tay chỉ vào dòng chữ. “Đây là một cuộc họp giữa các gia tộc, nói về kế hoạch chiếm đoạt quyền lực. Có cả tên cha em ở đây!”

Ngọc Lâm tiến lại gần, ánh mắt chăm chú. “Đây chính là bằng chứng mà chúng ta cần. Chúng ta phải sao chép lại.”

Nhưng ngay lúc đó, tiếng bước chân từ bên ngoài vang lên. Cả hai hoảng hốt nhìn nhau. “Chúng ta phải đi ngay!” Ngọc Lâm nói, vội vã nhét cuốn sách vào túi.

Họ nhanh chóng tìm đường ra, nhưng tiếng bước chân ngày càng gần. Vân Nhi cảm thấy tim mình đập nhanh như trống. “Nhanh lên!” cô thúc giục.

Khi họ đến cửa, Ngọc Lâm mở ra và kéo Vân Nhi ra ngoài. Nhưng ngay khi họ bước ra, một giọng nói vang lên: “Các ngươi định đi đâu?”

Cả hai quay lại, thấy một người đàn ông trung niên, ánh mắt sắc lạnh, đứng chắn ở cửa. Đó chính là Đại nhân Tôn.

“Các ngươi… thật sự dám vào đây?” Ông ta hỏi, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại đầy đe dọa.

“Chúng tôi không có ý gì,” Ngọc Lâm nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chỉ là… chúng tôi lạc đường.”

“Lạc đường?” Đại nhân Tôn cười khẩy. “Hãy xem các ngươi có thể lạc ra khỏi đây không.”

Vân Nhi nắm chặt tay Ngọc Lâm, cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Cô biết rằng giờ đây, cuộc chiến đã bắt đầu. Họ không chỉ phải đối mặt với sự thật, mà còn với những âm mưu đen tối đang rình rập xung quanh. Cuộc hành trình tìm kiếm công lý chỉ mới bắt đầu, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra những bí mật trong dòng tộc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn