Mộng Giới Thần Thoại

Chương 20: Hi sinh và đổ máu

Trong bầu không khí căng thẳng, Tiêu Vân và Hạ Thiên cảm nhận rõ sự thay đổi. Huyền Âm, với sức mạnh âm thanh, đang dần chiếm ưu thế. Những cơn sóng âm mạnh mẽ đập vào họ như những cú đấm, khiến cả hai loạng choạng. Tiêu Vân nắm chặt tay Hạ Thiên, ánh mắt quyết tâm.

“Chúng ta không thể để cô ta thắng!” anh thốt lên.

“Đúng! Chúng ta cần phải hợp sức lại,” Hạ Thiên đáp, ánh sáng từ tay cô bắt đầu tỏa ra rực rỡ hơn.

“Vương Bảo!” Tiêu Vân gọi, khi nhìn thấy người đàn ông trung niên đang cố gắng đứng vững giữa cơn bão. “Hãy giúp chúng ta!”

Vương Bảo, với những vết sẹo trên cơ thể, gật đầu mạnh mẽ. “Tôi sẽ không để các cậu đơn độc!” Ông bước lên, tay nắm chặt một thanh đao cổ xưa, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Cùng nhau!” Hạ Thiên kêu lên, ánh sáng từ cô hòa quyện với sức mạnh của Vương Bảo. Tiêu Vân cảm nhận được sức mạnh từ hai người bạn bên cạnh, như một dòng chảy ấm áp trong cơn bão lạnh lẽo.

Huyền Âm nhìn thấy sự kết hợp của họ, nụ cười trên môi trở nên lạnh lẽo hơn. “Chẳng lẽ các ngươi nghĩ rằng sức mạnh của tình bạn có thể chống lại ta? Để ta cho các ngươi thấy điều gì thật sự đáng sợ!”

Âm thanh từ cô vang vọng, cuốn theo những cơn gió mạnh mẽ, khiến không gian như bị xé toạc. Tiêu Vân, Hạ Thiên và Vương Bảo đứng vững, ánh sáng và sức mạnh của họ hòa quyện, tạo thành một lá chắn khổng lồ.

“Cùng nhau, tập trung sức mạnh!” Tiêu Vân gầm lên, tâm trí anh tràn ngập hình ảnh của những người bạn, những kỷ niệm đã qua. Đó là sức mạnh mà anh cần.

Huyền Âm đột ngột lao vào, tiếng cười của cô vang lên như một cơn bão. “Các ngươi sẽ không thoát khỏi đây!”

“Không!” Hạ Thiên hét lên, ánh sáng từ tay cô bùng nổ, tạo ra một vụ nổ mạnh mẽ. Vương Bảo lao lên phía trước, đao của ông chém vào không khí, tạo ra một đường cong ánh sáng.

Một cú đập mạnh mẽ của sóng âm từ Huyền Âm lao vào họ. Tiêu Vân nhắm mắt lại, tập trung vào sức mạnh bên trong. Anh không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người bạn mà anh yêu quý.

“Chúng ta sẽ không bị đánh bại!” anh hét lên, mở mắt ra, ánh sáng từ họ như một ngọn đuốc giữa bóng đêm.

Trong khoảnh khắc, tất cả dồn sức vào một đòn tấn công quyết định. Tiếng nổ vang lên khi ánh sáng va chạm với bóng tối. Huyền Âm ngã lùi lại, ánh mắt hoảng loạn.

“Không thể nào!” cô quát, nhưng đã quá muộn.

Tiêu Vân và Hạ Thiên, với sức mạnh kết hợp, đã tạo ra một sức mạnh khủng khiếp. Mọi thứ xung quanh như bị xé toạc, và giữa cơn hỗn loạn, Vương Bảo lao tới, quyết tâm không để ai rơi vào tay kẻ thù.“Ta sẽ bảo vệ các ngươi!” ông hét lên, nhưng đột nhiên, một tiếng rít chói tai vang lên.

Huyền Âm, trong cơn điên cuồng, tạo ra một cơn bão âm thanh mạnh mẽ. Sức mạnh của cô như một cơn sóng thần, cuốn đi mọi thứ trên đường đi. Tiêu Vân cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang tiến gần.

“Chạy!” Hạ Thiên kêu lên, nhưng đã quá muộn. Cơn sóng âm ập tới, cuốn Vương Bảo vào trong vòng tay của nó.

“Không!” Tiêu Vân gào thét, nhưng tất cả đều vô ích. Hình bóng của Vương Bảo dần mờ nhạt, ông đã hy sinh để bảo vệ họ.

“Mình không thể để điều này xảy ra!” Hạ Thiên thét lên, nước mắt tràn khóe mắt. “Chúng ta phải làm gì đó!”

Tiêu Vân cảm thấy sự đau đớn trong lòng. Vương Bảo, người đã luôn đứng bên cạnh họ, giờ đã hy sinh. “Chúng ta phải tiếp tục. Ông ấy đã cho chúng ta sức mạnh. Chúng ta không thể thất bại!”

“Đúng!” Hạ Thiên gật đầu, ánh sáng từ cô bùng nổ mãnh liệt hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ không để ông ấy hy sinh vô nghĩa!”

Ánh sáng từ hai người như một ngọn lửa rực cháy, lan tỏa trong không gian. Huyền Âm, thấy sự quyết tâm trong mắt họ, bỗng chùng lại.

“Các ngươi… không thể nào!” cô lắp bắp, nhưng đã quá muộn.

“Chúng ta sẽ kết thúc điều này!” Tiêu Vân hét lên, sức mạnh từ lòng dũng cảm và tình bạn chảy trong huyết quản. Họ lao vào cuộc chiến, quyết tâm không để Vương Bảo hy sinh vô ích.

Một lần nữa, ánh sáng và bóng tối va chạm, tạo ra một vụ nổ khủng khiếp. Tiếng nổ vang vọng khắp không gian, như một bản giao hưởng của chiến tranh. Huyền Âm gào thét, nhưng sức mạnh của họ đã chiếm ưu thế.

“Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!” Hạ Thiên hô lớn, ánh sáng từ cô như một ngọn đuốc dẫn lối trong đêm tối.

Và rồi, trong khoảnh khắc quyết định, họ đã đánh bại Huyền Âm. Cô ngã xuống, sức mạnh của bóng tối dần tắt lịm. Nhưng cái giá phải trả đã quá lớn. Vương Bảo đã hy sinh, và trong lòng họ, nỗi đau không thể nguôi ngoai.

Tiêu Vân và Hạ Thiên, đứng giữa đống hoang tàn, cảm nhận được sự mất mát. Họ nhìn nhau, nước mắt lăn dài trên má. “Chúng ta phải tiếp tục vì ông ấy,” Tiêu Vân nói, giọng nói đầy cảm xúc.

“Đúng vậy,” Hạ Thiên đáp, lòng kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để ông ấy chết vô nghĩa.”

Họ bước đi, mang theo nỗi đau và quyết tâm, biết rằng cuộc chiến vẫn còn dài. Nhưng trong những khoảnh khắc khó khăn nhất, họ đã nhận ra giá trị của tình bạn và lòng nhân ái. Hành trình của họ vẫn chưa kết thúc, và những thử thách mới đang chờ đón phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn