Mộng Ảo Tình Thâm

Chương 15: Đối đầu trực diện

Ánh đèn lập lòe trong thư viện cổ kính như những ngọn nến đang nhảy múa, phản chiếu lên những trang sách cũ kỹ. Không khí nặng nề bỗng chốc bị xé toạc bởi giọng nói ngạo nghễ của Đào Tiên, như một cơn gió lạnh giữa mùa hè.

“Các ngươi đang tìm kiếm điều gì thú vị vậy?” Nàng ta tiến vào, ánh mắt sắc lạnh như dao, nụ cười nở trên môi nhưng lại toát lên vẻ mỉa mai, như thể đang thưởng thức một trò chơi thú vị.

Hạ Thúy Nhi, trong khoảnh khắc bị bất ngờ, cảm thấy một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng. Nàng nhìn sang Tử Hàn, thấy ánh mắt anh đã chuyển từ ngạc nhiên sang quyết tâm. Không thể để Đào Tiên nắm giữ lợi thế.

“Đào Tiên, không phải ngươi nên ở nơi nào đó xa xôi hơn sao?” Thúy Nhi đáp lại, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Hay ngươi không thể sống thiếu những trò chơi mạo hiểm?”

“Thúy Nhi, ta không đến đây để trò chuyện,” Đào Tiên nói, bước gần hơn, đôi mắt nàng ta lấp lánh những toan tính. “Ta đến để lấy lại những gì thuộc về mình.”

“Ngươi không có quyền,” Tử Hàn lạnh lùng, đứng chắn trước Thúy Nhi. “Viên ngọc hoàng ngọc không phải là thứ mà ngươi có thể dễ dàng chiếm đoạt.”

“Ôi, Tử Hàn, ta thật sự không nghĩ rằng ngươi sẽ đứng về phía nàng ta,” Đào Tiên khẽ cười, tiếng cười nhẹ nhàng nhưng đầy mỉa mai. “Chẳng lẽ tình yêu lại khiến ngươi mờ mắt đến vậy?”

“Không phải tình yêu, mà là sự thật,” Thúy Nhi khẳng định, cảm thấy dũng khí dâng trào. “Chúng ta sẽ không để ngươi tiếp tục thao túng mọi thứ.”

“Thao túng?” Đào Tiên nhướng mày, vẻ tự mãn hiện rõ. “Ta chỉ đơn giản là biết cách sử dụng những gì mình có. Còn các ngươi, chỉ là những con cờ trong trò chơi lớn.”

“Ngươi sẽ không thắng được,” Tử Hàn nói, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta sẽ bảo vệ gia tộc này, bảo vệ những gì mà cha mẹ Thúy Nhi đã để lại.”

“Thúy Nhi, ngươi thực sự nghĩ rằng mình có thể vượt qua ta?” Đào Tiên lùi lại một bước, bàn tay v**t v* chiếc vòng cổ lấp lánh trên cổ. “Ta biết về quá khứ của ngươi, và ta cũng biết rằng ngươi không đủ sức để đối đầu với ta.”

“Quá khứ không định nghĩa tương lai,” Thúy Nhi đáp, lòng nàng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không cho phép những người như ngươi hủy hoại những gì còn lại.”

Đào Tiên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Thúy Nhi, ngươi thật ngây thơ. Những gì ngươi đang bảo vệ không còn giá trị gì trong mắt ta. Ta sẽ lấy lại viên ngọc hoàng ngọc và mọi thứ khác mà ngươi đang nắm giữ.”

“Ngươi không thể chiếm đoạt trái tim người khác bằng sự ích kỷ,” Tử Hàn nói, sự giận dữ dâng trào trong lòng. “Chúng ta sẽ đứng lên chống lại ngươi.”

“Thúy Nhi, Tử Hàn, nếu các ngươi nghĩ rằng mình có thể ngăn cản ta, thì hãy chuẩn bị cho một cuộc chiến thực sự,” Đào Tiên thách thức, ánh mắt nàng ta sắc lạnh như băng.“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Thúy Nhi quả quyết, nắm chặt tay lại. “Dù có bất cứ điều gì xảy ra, ta sẽ bảo vệ danh dự gia tộc Hạ.”

“Rất tốt, ta thích sự quyết tâm của các ngươi,” Đào Tiên nói, bước lùi lại một bước, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi họ. “Hãy chuẩn bị, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.”

“Đừng lo lắng, chúng ta đã sẵn sàng,” Tử Hàn đáp lại, lòng tràn đầy quyết tâm. Anh nắm lấy tay Thúy Nhi, cảm nhận sức mạnh từ nàng.

Cả ba người đứng trong bầu không khí căng thẳng, như những mũi tên sẵn sàng b*n r*. Thúy Nhi cảm nhận được sự bất an trong lòng, nhưng cũng biết rằng đây là thời khắc quyết định. Nàng sẽ không để Đào Tiên lấn át, không để sự thật bị chôn vùi thêm một lần nữa.

“Chúng ta sẽ tìm ra viên ngọc hoàng ngọc và sự thật về cái chết của cha mẹ ta,” Thúy Nhi tuyên bố, ánh mắt nàng rực sáng, như một ngọn lửa không thể dập tắt. “Và ta sẽ không để ngươi cản bước.”

“Chờ xem,” Đào Tiên đáp lại, nụ cười ẩn chứa sự thách thức. “Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.”

Khi Đào Tiên rời đi, bầu không khí trong thư viện dần trở lại yên tĩnh. Nhưng trong lòng Thúy Nhi và Tử Hàn, một cơn bão đang nổi lên. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là việc tìm kiếm một viên ngọc, mà còn là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa hy vọng và tuyệt vọng.

“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Tử Hàn nói, ánh mắt anh đăm chiêu. “Đào Tiên không phải là kẻ dễ đối phó. Chúng ta cần phải có kế hoạch.”

“Đúng vậy,” Thúy Nhi đồng ý, lòng nàng không ngừng nảy sinh những ý tưởng. “Ta sẽ tìm hiểu thêm về vị trí của viên ngọc hoàng ngọc. Có thể cuốn sách này sẽ có thêm thông tin.”

Vân Nguyệt, đứng bên cạnh, đã trầm ngâm từ nãy giờ, giờ lên tiếng: “Ta có thể giúp các ngươi. Có thể có những tài liệu khác trong thư viện này, những gì liên quan đến gia tộc Hạ và viên ngọc.”

“Vậy thì hãy bắt đầu,” Tử Hàn nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để thời gian trôi qua vô ích.”

Cả ba người bắt đầu tìm kiếm trong những cuốn sách, ánh sáng từ ngọn đèn nhấp nháy như nhắc nhở họ về sự khẩn cấp của cuộc hành trình. Thúy Nhi cảm thấy như mình đang tiến gần hơn đến sự thật, nhưng cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập.

Khi họ tiếp tục nghiên cứu, lòng Thúy Nhi tràn đầy hy vọng và lo lắng. Mỗi trang sách mở ra như một cánh cửa đến quá khứ, nhưng cũng như một lời hứa về tương lai. Nàng biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng quyết tâm không bao giờ nhạt phai.

Bỗng dưng, một tiếng động lạ vang lên từ góc thư viện, như một điềm báo không hay. Họ ngừng lại, ánh mắt hướng về phía phát ra âm thanh, chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra. Cuộc đối đầu chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn