Mộng Ảo Thành Thật - Hàm Yên

Chương 92: Thế giới hai người

Giản Lương là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định. Tuy thỉnh thoảng anh vẫn cùng gia đình lên chùa cầu an hay tham gia vào vài nghi thức như ăn sủi cảo bọc đồng xu may mắn ngày Tết, thắp hương bái thần khi đoàn phim khai máy, nhưng sâu trong lòng anh vốn chẳng tin vào chuyện quỷ thần.

Anh sống thực tế, lý trí, luôn nghiêm túc tuân thủ các nguyên tắc của bản thân. Giản Lương tự thấy mình chưa từng làm việc gì trái với lương tâm, luôn tin rằng có nỗ lực mới có gặt hái, lòng dạ rộng mở ngay thẳng, chí hướng cao xa.

Nhưng Mạnh Chân thì không như vậy. Dù đã trải qua mười sáu năm tiếp thu nền giáo dục khoa học hiện đại, cô vẫn tin vào nhân quả báo ứng, luân hồi chuyển kiếp. Đến tận bây giờ, cô vẫn khăng khăng rằng khoảng thời gian sau khi Chiêu Đệ mất, cô đã nhìn thấy linh hồn của chị hai trở về để bày tỏ nỗi oan khuất với mình.

Giản Lương từng thảo luận về chủ đề này cùng Mạnh Chân, nhưng chẳng ai thuyết phục được ai.

Thế nhưng hiện tại, Giản Lương bắt đầu cảm thấy chuyện tâm linh quả thực vô cùng thần bí và khó lường. Ba anh mất chưa đầy một năm, anh lại sắp kết hôn, vậy mà lúc này lại gặp phải chuyện như thế. Liệu có phải ông trời thấy gia đình anh mấy chục năm qua quá đỗi êm ấm thuận lợi nên mới giáng chút tai ương để thức tỉnh anh rằng làm người thì không được phép đắc ý tự mãn?

Giản Lương không kể chuyện này với bất kỳ ai, kể cả mẹ, chị gái, Trình Phi Phàm và cả Mạnh Chân.

Anh in phiếu kết quả khám sức khỏe ra, một mình tìm đến một bệnh viện hạng III cấp A nổi tiếng nhất Thượng Hải để khám lại. Anh thực hiện chụp CT cản quang vùng gan và làm thêm cả xét nghiệm AFP (Alpha-fetoprotein) cùng AFU (Alpha-L-fucosidase), đó là những chỉ số quan trọng dùng để chẩn đoán tế bào ung thư gan.

Ngồi trong phòng khám, vị bác sĩ trưởng khoa ngoài năm mươi tuổi hỏi anh: “Có hút thuốc không?”

Giản Lương: “Có.”

“Có uống rượu không?”

“Thỉnh thoảng.”

“Bỏ hết đi nhé.”

“… Vâng.”

“Trước đây cậu có từng bị đau bụng không rõ nguyên nhân hay có triệu chứng khó chịu nào khác trong người không?”

Giản Lương hồi tưởng lại một chút rồi lắc đầu: “Không có, tôi vẫn luôn giữ thói quen tập gym và chạy bộ đường dài. Chỉ là mấy tháng gần đây bận sửa sang nhà cửa nên tần suất tập luyện có giảm đi nhiều.”

“Ba mươi chín tuổi.” Vị trưởng khoa nhìn ngày tháng năm sinh của bệnh nhân trên màn hình máy tính, ngẩng đầu lướt nhìn anh một lượt: “Giữ được vóc dáng thế này là tốt lắm rồi, lại còn rất phong độ nữa. Nhưng dù sao tuổi tác cũng đã lớn, có vài căn bệnh không phải cứ rèn luyện sức khỏe là có thể phòng ngừa được đâu.”

Ông ấy lại lật xem báo cáo khám sức khỏe hai năm trước của Giản Lương rồi tiếp tục nói: “Khối u mạch máu trước đây của cậu chỉ lớn khoảng 2 centimet, duy trì suốt mấy năm liền. Nhưng khối u hiện tại đã lên tới 8.2 x 5.7 centimet rồi, ồ, to gần bằng nắm tay của cậu đấy, chính xác là phát triển nhanh trong vòng một năm nay. Hơn nữa vị trí của nó khá hiểm hóc, nằm ở thùy sau phải của gan, thế nên nhìn từ bên ngoài bụng mới không thấy rõ.”

Cổ họng Giản Lương khô khốc: “Bác sĩ, liệu có phải là ung thư gan không?”

Trưởng khoa mỉm cười: “Chàng trai trẻ, đừng lúc nào cũng nghĩ ngay đến ung thư thế chứ. Kết quả kiểm tra các chỉ số tế bào ung thư của cậu đều là âm tính, đây chỉ là u mạch máu gan thôi, hầu hết đều là lành tính. Có điều khối u này của cậu hơi lớn, cần phải làm phẫu thuật nội soi ít xâm lấn để cắt bỏ. Nếu không, lỡ như vùng bụng bị va đập mạnh, khối u mạch máu này rất dễ vỡ ra, gây xuất huyết nội nghiêm trọng và nhiễm trùng khoang bụng, lúc đó sẽ rất nguy hiểm đấy.”

Giản Lương hỏi: “Bác sĩ nói hầu hết là lành tính, nghĩa là vẫn có xác suất là ác tính đúng không ạ? Dù sao thì chỉ trong vòng một năm nay nó lại đột nhiên phát triển lớn như thế…”

Bác sĩ nói: “Mối lo ngại của cậu cũng hợp lý thôi. Nếu không yên tâm, sau khi phẫu thuật có thể làm sinh thiết giải phẫu bệnh để xác định chính xác xem nó là lành tính hay ác tính.”

Giản Lương xác nhận lại một lần nữa: “Nghĩa là chỉ có sau khi phẫu thuật xong, chúng ta mới biết chắc chắn khối u là lành hay ác tính, đúng không bác sĩ?”

“Cũng có thể nói như vậy, nhưng hiện tại tỷ lệ lành tính vẫn cao hơn nhiều. Loại u mạch máu gan này rất phổ biến, cậu không cần quá lo lắng.”

“Vậy khi nào có thể làm phẫu thuật ạ?”

“Càng sớm càng tốt thôi, thời gian này đừng vận động mạnh nữa nhé. Giường bệnh ở đây rất khan hiếm, cậu nên đăng ký đặt lịch sớm một chút.”

Giản Lương gật đầu: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ về bàn bạc lại với gia đình trước. Cảm ơn bác sĩ nhiều.”

Những lời của bác sĩ thực chất đã có thể coi là một tin tốt. Giản Lương bước ra khỏi tòa nhà phòng khám, đi bộ dưới cái nắng gay gắt hướng về phía bãi đỗ xe, nhưng chẳng hiểu sao tâm trạng anh vẫn vô cùng nặng nề.

Con người ta một khi đã bước qua tuổi ba mươi lăm thì bắt đầu biết sợ cái chết. Tuổi ba mươi lăm giống như một ngưỡng cửa, trước cột mốc đó đi khám sức khỏe, cả người khỏe khoắn, chẳng có chút bệnh tật gì. Nhưng sau tuổi ba mươi lăm thì đủ thứ bệnh vặt vãnh bắt đầu xuất hiện.

Giản Lương bị nang gan, u mạch máu gan, lại thêm viêm dạ dày nhẹ, nhân tuyến giáp. Vì có hút thuốc nên thỉnh thoảng anh lại bị viêm họng cấp, cổ họng ngứa ngáy và ho khan. Đối với những căn bệnh kể trên, bác sĩ đều nói chỉ cần đi khám sức khỏe định kỳ để theo dõi là được, chưa cần điều trị.

Ba năm trước, khi dẫn đội ngũ ra ngoài ghi hình chương trình, có một khoảng thời gian anh đau vùng thắt lưng dưới đến mức mất ngủ. Anh cứ ngỡ cột sống thắt lưng có vấn đề, vội vàng vào phòng cấp cứu đăng ký khám khoa xương khớp, kết quả lại bị bác sĩ chuyển sang khoa tiết niệu. Bác sĩ bảo do anh uống quá ít nước dẫn đến xuất hiện tinh thể thận, cơn đau thực chất là ở thận. Sau đó, anh tích cực uống từng cốc nước lớn, bệnh tình cũng nhanh chóng thuyên giảm.

 

Những căn bệnh tưởng chừng như vặt vãnh chẳng đáng ngại ấy lại luôn nhắc nhở anh một điều: Anh đã không còn là một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống nữa rồi.

Giản Lương sợ chết, sợ vô cùng, bởi vì thế gian này có quá nhiều người và việc khiến anh phải bận lòng. Mẹ, chị gái, anh rể, Đào Đào… và cả Mạnh Chân, người con gái anh yêu thương nâng niu như báu vật.

Họ bên nhau mới chỉ hai năm, tháng sau là kết hôn rồi. Giản Lương không biết phải mở lời với Mạnh Chân thế nào về chuyện này. Nếu kết quả xét nghiệm là xấu, làm sao cô có thể chịu nổi đây?

Anh bắt đầu hối hận, hối hận vì sao không ở bên Mạnh Chân sớm hơn mười năm.

Nhưng anh cũng thầm thấy may mắn, may mắn vì hai người vẫn chưa đăng ký kết hôn.

Mấy tháng nay, Giản Lương luôn sống cùng Mạnh Chân trong căn nhà nhỏ của cô ở khu Kiến Đông Tân Thôn. Chỉ cần thời gian cho phép, anh đều sẽ lái xe đến văn phòng luật đón cô tan làm.

Giản Lương đứng chờ dưới tòa nhà văn phòng, theo thói quen rút ra một điếu thuốc. Nhưng ngay khi định châm lửa, chợt nhớ tới lời dặn của bác sĩ, anh đành nhét điếu thuốc trở lại bao, khẽ thở dài một hơi.

Lúc Mạnh Chân bước lên xe, cô lập tức nhận ra sắc mặt Giản Lương có điểm bất thường. Cô hỏi: “Anh sao thế? Trông mệt mỏi vậy.”

Giản Lương cười cười lắc đầu, khởi động xe đưa cô về nhà.

Khi xe sắp rẽ vào khu nhà, Mạnh Chân chỉ tay về phía cửa hàng bánh ngọt gần đó, bảo: “Anh đỗ xe đằng kia một lát nhé, em vào lấy bánh kem.”

Giản Lương ngạc nhiên: “Bánh kem?”

Mạnh Chân cạn lời: “Anh bị đãng trí tuổi già rồi phỏng? Mấy hôm trước em đã nói với anh rồi mà, hôm nay là sinh nhật anh đó!”

Đến lúc này Giản Lương mới sực nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình, sinh nhật tuổi ba mươi chín.

Mạnh Chân mở cửa xuống xe, chạy lon ton vào tiệm bánh, loáng một cái đã xách một hộp bánh kem đi ra. Cô cười hớn hở trèo lên xe: “Năm nay em đặt bánh kem lạnh đấy, mau đi thôi anh, kẻo nó chảy mất.”

Giản Lương lại khởi động xe.

Mạnh Chân nói tiếp: “Hôm trước đã hẹn sinh nhật anh sẽ đi ăn cá nướng rồi, hôm nay em cũng gọi điện đặt bàn trước rồi đấy, chính là quán lần trước chúng mình đi.”

Giản Lương chẳng muốn ăn gì, lắc đầu bảo: “Chúng mình về nhà ăn đi, anh muốn ăn cơm em nấu.”

Mạnh Chân hơi ngẩn ra một thoáng rồi gật đầu: “Cũng được, có điều trong nhà không có sẵn thức ăn, phải đi mua đã.”

“Không sao, anh đi mua cùng em.”

Đỗ xe xong, Giản Lương dắt tay Mạnh Chân đi bộ ra khu chợ gần nhất. Dù đang là giữa trưa hè nóng nực nhưng Mạnh Chân lại cảm thấy bàn tay anh lạnh ngắt. Cô quay sang nhìn, thấy anh đang mím chặt môi, vẻ mặt trĩu nặng tâm tư.

 

Hai người mua thức ăn xong xuôi rồi về nhà. Mạnh Chân bắt tay vào bếp nấu nướng, Giản Lương không vào giúp như mọi khi mà chỉ thẫn thờ ngồi một mình trên ghế sô pha ngoài phòng khách.

Đến khi mâm cơm tươm tất được dọn lên bàn, Mạnh Chân lấy ra một chai vang đỏ, bảo: “Hôm nay uống chút rượu nhé, em uống cùng anh.”

Giản Lương nói: “Hôm nay anh không uống rượu.”

Mạnh Chân nhìn anh, nỗi bất an trong lòng càng lúc càng dâng cao. Cô quá hiểu Giản Lương, biết rõ anh đang có tâm sự, chỉ là đoán không ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Hôm nay anh làm sao thế? Gặp rắc rối gì trong công việc ạ?” Cô ngồi xuống bên cạnh anh, nắm lấy tay anh dịu dàng hỏi.

Giản Lương không trả lời thẳng, chỉ dắt tay Mạnh Chân đứng dậy: “Không có gì đâu, ăn cơm trước đã.”

Hai người ngồi đối diện nhau ăn tối, bầu không khí im lặng đến áp bách. Giản Lương ăn không biết ngon, còn trong lòng Mạnh Chân thì không ngừng hiện lên hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.

Đang ăn giữa chừng thì Mạnh Chân lấy bánh kem ra, chuẩn bị mọi thứ để chúc mừng sinh nhật Giản Lương theo đúng thủ tục. Nhưng từ đầu đến cuối, Giản Lương không hề nở một nụ cười, ánh mắt anh nhìn cô thê lương u sầu đến lạ, khiến Mạnh Chân đột nhiên có cảm giác như thể hai người đang chuẩn bị ly biệt.

Cảm giác này thực sự quá tồi tệ. Ăn xong một miếng bánh kem, Mạnh Chân lấy quà sinh nhật ra khoe với Giản Lương: “Anh xem này, em đặt may áo đôi đấy, lúc chúng ta đi đăng ký kết hôn có thể mặc chúng để chụp ảnh cưới.”

Đó là hai chiếc áo thun polo màu trắng, bên ngực trái thêu chữ cái viết tắt tên của hai người bằng chỉ đỏ. Chiếc cỡ lớn thêu “jl&mz”, chiếc cỡ nhỏ thêu “mz&jl”. Vì chữ “l” và chữ “z” đều kết thúc bằng một nét gạch ngang ở cùng một vị trí nên phần đuôi của hai chữ cái này đều được điểm xuyết một hình trái tim đỏ thắm.

Giản Lương ngây người nhìn hai chiếc áo thun, nửa ngày trời không nói lấy một lời.

Mạnh Chân nuốt khan, không khỏi lại hỏi anh: “Giản Lương, rốt cuộc anh bị làm sao thế?”

Giản Lương im lặng hồi lâu mới mở miệng: “Chân Chân, anh xin lỗi. Đám cưới của chúng ta… e là phải hoãn lại rồi.”

Mạnh Chân giật mình kinh ngạc: “Tại sao ạ?”

Giản Lương không nói thêm lời nào, chỉ lấy trong túi tài liệu ra bản báo cáo khám sức khỏe cùng với sổ khám bệnh và các phiếu kết quả xét nghiệm mấy ngày qua của anh rồi đưa cho cô.

Vừa nhìn thấy cuốn sổ khám bệnh, tim Mạnh Chân đã đập thắt lại. Cô cúi đầu nhìn xấp giấy tờ dày cộm kia, nhất thời không biết nên bắt đầu xem từ đâu.

Nhìn vẻ mặt hoang mang mờ mịt của cô, Giản Lương đành dứt khoát giải thích cho cô hiểu: “Chân Chân, trên gan của anh có một khối u.”

Mạnh Chân ngẩng phắt đầu lên nhìn anh trân trân.

“Các hạng mục kiểm tra đều đã làm xong cả rồi. Bác sĩ nói khả năng cao là lành tính nhưng vẫn phải đợi sau khi phẫu thuật cắt bỏ thì mới có thể hoàn toàn loại trừ khả năng ác tính.”

Khả năng cao là lành tính. Nghe đến đây, Mạnh Chân mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô lại cúi đầu nhìn những bản báo cáo dày đặc thuật ngữ chuyên môn khó hiểu kia, lẩm bẩm: “Phải làm phẫu thuật ạ? Khi nào thì làm thế anh?”

“Càng sớm càng tốt.” Giọng Giản Lương trầm xuống: “Thế nên, hôn lễ vào dịp Quốc khánh chắc chắn không thể diễn ra như dự định rồi.”

“Dạ…” Mạnh Chân lại ngẩng đầu nhìn anh: “Nhưng biểu cảm này của anh là sao chứ? Bác sĩ cũng bảo khả năng cao là lành tính rồi mà, chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ thôi, có gì đáng ngại đâu anh.”

Giản Lương nhìn thẳng vào mắt cô: “Lỡ như là ác tính thì sao?”

“Sẽ không đâu.” Mạnh Chân lắc đầu, quả quyết nói: “Bác sĩ đã bảo là lành tính rồi, anh phải tin lời bác sĩ chứ.”

Giản Lương cười khổ: “Nếu là ác tính, với khối u lớn thế này trên gan, về cơ bản là vô phương cứu chữa.”

“Chắc chắn không phải ác tính!” Khóe mắt Mạnh Chân cay xè, cô cố gượng nén giọt nước mắt chực trào: “Anh đã nói cho chị Học Văn biết chưa?”

Giản Lương chậm rãi lắc đầu: “Anh chưa nói với ai cả, ngoại trừ em.”

Anh không hề giấu giếm cô, không có ý định tự mình âm thầm gánh vác mọi chuyện, Mạnh Chân cảm thấy như vậy rất tốt.

Cô gật đầu: “Em hiểu rồi. Chuyện này cũng chẳng có gì to tát cả, chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ thôi mà, em sẽ ở bên anh. Nếu anh chưa muốn cho mẹ và chị Học Văn biết thì chúng ta cứ giấu đi, đợi anh bình phục rồi mình mới nói với họ.”

Thực ra Giản Lương cũng có ý này. Anh không muốn người nhà ở Tiền Đường phải lo lắng, đặc biệt là Lương Thục Phân. Bà vừa trải qua nỗi đau mất đi Giản Tề Phóng, khi mọi chuyện vẫn còn nằm trong vòng nghi vấn, anh không muốn tạo thêm bất kỳ kích động nào cho mẹ mình nữa.

Nhưng còn đám cưới thì phải làm sao bây giờ?

Giản Lương cảm thấy bất lực, anh cúi đầu nói: “Thiệp mời đám cưới đều đã gửi đi cả rồi, đột nhiên báo hoãn lại, mọi người chắc chắn sẽ nghi ngờ, anh vẫn chưa nghĩ ra cách thông báo cho thích hợp.” Anh ngừng một lát, lại nhìn Mạnh Chân: “Chân Chân, anh tuyệt đối, tuyệt đối không thể tổ chức hôn lễ với em trước khi có kết quả chẩn đoán chính xác. Làm như vậy là không công bằng với em, là hành vi cực kỳ ích kỷ và thiếu trách nhiệm.”

Mạnh Chân suy nghĩ một lát rồi bảo: “Hay là… cứ nói là em bị bệnh đi. Dù sao em cũng chẳng có họ hàng thân thích gì, chỉ cần báo với Hi Lâm một tiếng là được, cũng chẳng có ai đến gặng hỏi đâu. Cô dâu bị bệnh nên hoãn đám cưới, ai mà chẳng thông cảm được, vả lại bệnh của phụ nữ thì người ngoài cũng ngại tọc mạch dò hỏi.”

“Không được!” Giản Lương dứt khoát từ chối: “Sao có thể trù ẻo bản thân như thế được?”

Mạnh Chân lại thấy chuyện này chẳng có gì to tát: “Đây đâu phải là trù ẻo, đây là cách tốt nhất rồi. Em thực sự không bận tâm đâu, chỉ cần anh được khỏe mạnh là được. Nghe em đi, cứ quyết định thế nhé.”

Giản Lương liên tục lắc đầu: “Không được! Anh không đồng ý đâu.”

Thế nhưng Mạnh Chân chẳng cho anh cơ hội từ chối. Ngay ngày hôm sau, cô gọi điện cho Giản Học Văn báo hoãn đám cưới, lý do là cô đột ngột mắc một căn bệnh cấp tính nhẹ cần phải làm phẫu thuật nhỏ, đồng thời nhờ Giản Học Văn thông báo giúp tới họ hàng thân thích bên nhà Giản Lương.

Giản Học Văn nhất thời chưa thể chấp nhận ngay, dĩ nhiên là gặng hỏi Mạnh Chân cặn kẽ. Nhưng cô không chịu nói, chỉ khéo léo bày tỏ rằng đây là bệnh khá riêng tư, không muốn có quá nhiều người biết. Giản Học Văn đành phải gọi điện cho Giản Lương, lúc này anh mới biết Mạnh Chân đã tự mình “tiền trảm hậu tấu”.

Anh không dám nói thật với chị gái, đành phải bấm bụng hùa theo lời nói dối của Mạnh Chân. Thế là, những người thân và bạn bè vốn đã lên lịch đến tham dự đám cưới nhận được thông báo xin lỗi chung của Giản Lương và Mạnh Chân, nội dung nói rằng vì lý do sức khỏe của cô dâu nên hôn lễ dự kiến vào dịp Quốc khánh tạm thời bị hoãn, thời gian cụ thể sẽ thông báo sau.

Về việc rốt cuộc Mạnh Chân bị bệnh gì, cả hai người đều trả lời rất qua loa đại khái. Giản Học Văn hết gặng hỏi Giản Lương lần này đến lần khác, còn anh thì lần nào cũng phải cố tỏ ra nhẹ nhõm: “Thực sự chỉ là bệnh vặt thôi chị, làm một ca tiểu phẫu là khỏi ngay ấy mà, không có chuyện gì đâu.”

Trí tưởng tượng của Giản Học Văn bắt đầu bay xa: “Mạnh Chân có thai rồi đúng không? Em tuyệt đối không được để con bé phá thai đấy nhé! Nếu có thì cứ sinh ra thôi! Em trai à, em cũng lớn đầu rồi, khuyên Mạnh Chân đừng vì để mặc váy cưới cho đẹp mà bỏ con.”

Giản Lương dở khóc dở cười đỡ trán: “Chị ơi, thực sự không phải là mang thai đâu, chị tin em đi.”

“Có cần chị lên Thượng Hải giúp một tay không? Mạnh Chân là con gái, em là đàn ông con trai sao biết đường chăm sóc?” Giản Học Văn vẫn không yên lòng.

Giản Lương đáp: “Không cần đâu chị, nếu lo không xuể em sẽ thuê hộ lý chăm sóc cô ấy. Chị cứ ở bên cạnh chăm lo cho mẹ là được rồi, giải thích với mẹ giúp em để bà đỡ lo lắng, em sẽ chăm sóc tốt cho Mạnh Chân.”

Những người bạn học cũ như Trần Hi Lâm, Kim Gia Oánh, Kiều Y Đóa đều gọi điện hỏi thăm Mạnh Chân, cô chỉ trả lời qua loa, bảo bọn họ đừng lo lắng.

Quả nhiên, khi nguyên nhân hoãn cưới xuất phát từ phía Mạnh Chân, số người tò mò hỏi han ít đi rất nhiều, giúp hai người tránh được không ít phiền phức.

Giản Lương cảm thấy vô cùng áy náy. Mạnh Chân không đành lòng nhìn anh như vậy, cô nghiêm giọng yêu cầu anh phải giữ vững tinh thần và trạng thái thể chất thật tốt. Vẫn còn chưa phẫu thuật, đừng để bản thân suy sụp tinh thần trước!

Đầu tháng Chín, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Mạnh Chân nộp đơn xin nghỉ việc với Phạm Lý Đình.

Phạm Lý Đình vô cùng ngạc nhiên: “Tiểu Mạnh, em định ra làm riêng à?”

Mạnh Chân trả lời: “Dạ không phải đâu chị, chẳng là em sắp kết hôn, trong nhà lại có chút việc cần xử lý nên em muốn nghỉ ngơi vài tháng trước đã.”

Phạm Lý Đình trầm ngâm một lát rồi đồng ý: “Sau khi cưới xong, nếu em muốn quay lại thì cứ liên lạc với chị.”

Tính cả thời gian thực tập lẫn làm việc chính thức, Mạnh Chân đã gắn bó với văn phòng luật Đức Viễn gần năm năm. Cô luôn biết ơn sự bồi dưỡng và lòng tin tưởng mà Phạm Lý Đình dành cho mình. Trong lĩnh vực giải quyết tranh chấp kinh tế, Mạnh Chân đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm, nhưng đồng thời cô cũng đang bước vào giai đoạn chững lại trong sự nghiệp. Cô muốn thử sức với các vụ án thuộc lĩnh vực khác, quả thực đây cũng là thời điểm thích hợp để cân nhắc việc ra hành nghề độc lập.

Sau khi nghỉ việc, thời gian của Mạnh Chân hoàn toàn tự do, cô có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc cho Giản Lương mà không vướng bận điều gì.

Chỉ vài ngày sau, Giản Lương đã đặt được phòng bệnh đơn, ngày mai anh phải nhập viện.

Tối hôm ấy, hai người quấn quýt triền miên trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ.

Khối u mạch máu to bằng nắm tay trong khoang bụng của Giản Lương đã phát triển âm thầm suốt một năm qua, không hề gây đau đớn và cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng vào lúc này, nó lại giống như một quả bom hẹn giờ khiến cả hai không ai dám lơ là, thế nhưng họ cũng chẳng thể ngăn nổi khao khát được trao nhau những cử chỉ âu yếm ngọt ngào.

Họ vô cùng cẩn trọng, từng động tác đều nhẹ nhàng và chậm rãi. Có lẽ vì trong lòng đang mang nặng tâm sự nên cơ thể họ trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, chỉ một cái chạm nhẹ cũng khiến toàn thân Giản Lương run rẩy.

Trong căn phòng mờ tối, anh ngửa mặt lên, ánh mắt trước sau vẫn giao nhau với Mạnh Chân. Gương mặt anh dần ửng hồng, những giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra trên làn da. Anh nhìn thấy Mạnh Chân mỉm cười với mình, ánh mắt cô kiên định, không chút sợ hãi. Khoảnh khắc ấy, Giản Lương đột nhiên ngửa cổ ra sau, ánh mắt tối sầm lại, nơi cổ họng phát ra tiếng th* d*c nặng nề.

Mạnh Chân áp sát cơ thể mảnh mai, mềm mại của mình vào người anh, nâng lấy đôi má anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên làn môi anh.

Chẳng cần một lời nào, anh cũng thấu hiểu mọi tâm ý của cô.

Sau khi nhập viện, Giản Lương phải làm các thủ tục kiểm tra trước phẫu thuật. Vì hai người chưa đăng ký kết hôn nên anh đã chuẩn bị một văn bản ủy quyền có công chứng, trao toàn quyền cho Mạnh Chân thay anh ký vào các giấy tờ phẫu thuật liên quan.

Anh ở phòng bệnh đơn, Mạnh Chân kê một chiếc ghế xếp nằm ngủ bên cạnh để bầu bạn với anh.

Cả hai giữ kín như bưng, ngay cả Trình Phi Phàm đang ở Thượng Hải họ cũng không hé răng nửa lời, chỉ lặng lẽ tựa vào nhau, bình thản chờ đợi ngày phẫu thuật đến.

Đêm trước ngày phẫu thuật, Giản Lương trằn trọc không ngủ được. Mạnh Chân ngồi bên giường bệnh của anh, dịu dàng an ủi: “Anh đừng lo lắng nhé, nhất định sẽ không sao đâu.”

Giản Lương lặng lẽ nhìn cô.

Anh đã cắt tóc ngắn đi một chút, trên người mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng của bệnh viện công. Bộ quần áo đã bạc màu rõ rệt, phần cổ tay và cổ áo còn bị sút chỉ vài chỗ. Một người bình thường vốn nho nhã, tươm tất là thế, giờ phút này trông lại có phần tiều tụy, đáng thương.

Mạnh Chân nắm lấy tay anh, khẽ nói: “Trước đây toàn là em nằm viện để anh chăm sóc, lần này cuối cùng cũng đến lượt em chăm sóc anh rồi.”

Giản Lương nói khẽ: “Ngoại trừ mấy ngày đầu tiên lúc mới chào đời, cả đời này anh chưa từng phải nằm viện, đây là lần đầu tiên đấy.”

“Thế thì chứng tỏ trước giờ anh rất khỏe mạnh mà.” Giọng Mạnh Chân lúc nào cũng dịu dàng như nước. Căn phòng bệnh đơn nằm ở góc khuất nhất của hành lang, vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức dường như cả thế giới này chỉ còn lại hai người họ.

Người bị bệnh thường cực kỳ hay nghĩ ngợi lung tung. Những ngày qua Giản Lương đã suy nghĩ rất nhiều chuyện, lúc này anh bắt đầu dặn dò Mạnh Chân: “Nếu kết quả không tốt, chúng ta đừng kết hôn nữa nhé Chân Chân.”

“Sẽ không có chuyện không tốt đâu.”

“Anh đang nói là nếu như thôi, ai mà biết trước được chứ, biết đâu vận may của anh lại cực kỳ tệ thì sao.”

“Em không quan tâm, em cứ muốn cưới anh đấy, bám lấy anh cả đời luôn.” Mạnh Chân áp bàn tay anh lên má mình.

“Em còn trẻ lắm.” Mu bàn tay Giản Lương m*n tr*n gương mặt cô: “Chân Chân, hứa với anh, nếu kết quả xấu thì chúng ta chia tay nhé. Em hãy quên anh đi, rồi tìm một người bạn trai có tuổi tác phù hợp với mình để bắt đầu lại từ đầu.”

“Em không hứa.” Mạnh Chân lắc đầu: “Anh đừng hòng bỏ rơi em.”

Giản Lương mỉm cười, ánh mắt dịu dàng vô ngần: “Thực ra, anh cũng không cần phải nói với em những lời này. Anh tin em, cho dù không có anh bên cạnh, em vẫn có thể sống thật tốt, tự chăm sóc tốt cho bản thân. Em vừa trẻ trung, xinh đẹp lại thông minh như vậy, nhất định sẽ tìm được một người bạn trai cực kỳ tốt.”

Anh càng nói càng đi quá xa, nghe chẳng khác nào đang nói những lời trăng trối, Mạnh Chân giận dỗi: “Giản Lương, trước đây anh đâu có thiếu tự tin như thế này. Tại sao anh cứ mãi không chịu tin rằng anh chính là người tốt nhất trên thế giới này chứ? Anh có biết em đã cảm thấy may mắn nhường nào khi gặp được anh không? Nếu không có anh, anh thử nghĩ xem bây giờ em sẽ thế nào? Có khi đã phải bỏ học đi làm thuê từ sớm, rồi lấy chồng, không ngừng sinh con cho nhà chồng, mà lại còn phải cố đẻ bằng được con trai nữa chứ. Nếu như xui hơn chút nữa, khéo đã bị ba em bán đến thành phố Đông để tiếp khách rồi.”

Giản Lương tưởng tượng ra viễn cảnh đó, trong lòng cảm thấy không chịu nổi, nhưng anh vẫn phản bác: “Nhưng anh giúp em đâu có bắt em phải lấy anh.”

“Nhưng em cứ muốn lấy anh đấy thì sao!” Mạnh Chân đỏ bừng mặt.

Giản Lương cười khẽ, đột nhiên hỏi một câu: “Em thực sự thích anh chứ?”

Mạnh Chân không hề do dự, gật đầu thật mạnh: “Em thích anh.”

“Nghĩ lại cũng thấy thật khó tin, chúng ta quen nhau tính ra đã hai mươi năm rồi.” Giản Lương chớp chớp mắt, lại hỏi: “Chân Chân, khi ở bên anh, có bao giờ em cảm thấy tim mình đập rộn ràng, hay có cảm giác phấp phỏng lo sợ mất đi anh không?”

Tim đập rộn ràng, phấp phỏng lo âu.


Đây là những lời Ưng Hủ Hủ đã nói khi chia tay với anh năm xưa. Suốt nhiều năm qua, Giản Lương luôn dùng tám chữ này để làm tiêu chuẩn đo lường xem một người có thực sự yêu một người khác hay không.

Anh từng hỏi Mạnh Chân xem cô có cảm giác ấy với Nghiêm Đình Quân hay không, cũng từng tự hỏi lòng mình xem có cảm giác ấy với Fiona hay không. Thậm chí anh còn từng thẳng thắn hỏi Fiona xem cô ấy có cảm giác đó với anh không, kết quả là Fiona tức điên lên và chiến tranh lạnh với anh suốt nửa tháng trời.

Khi đối mặt với Mạnh Chân, thậm chí anh còn chẳng có tư cách để tự hỏi bản thân câu này. Bởi vì trong những năm tháng ấy, anh chưa từng “được” mà chỉ có “mất”. Mà mỗi lần nhìn thấy cô, trái tim anh lại đập loạn nhịp đến mức điên cuồng, cảm giác như có thể đi làm phẫu thuật bắc cầu tim ngay lập tức được vậy.

Anh rất muốn biết Mạnh Chân đối với mình có cảm giác như thế hay không, vì thế anh đã hỏi thêm một lần nữa.

Mạnh Chân trả lời: “Lo được lo mất ư? Không có đâu. Bởi vì em tin chắc rằng anh sẽ không rời bỏ em, và em cũng sẽ không bao giờ rời xa anh.”

Cô lại có chút băn khoăn: “Còn tim đập rộn ràng? Anh muốn nghe lời nói thật không? Em và anh đã quen biết nhau lâu như thế rồi, chẳng lẽ cứ hễ gặp mặt là tim lại đập liên hồi sao? Thế thì em bị bệnh tim mất rồi còn gì?”

Giản Lương bị những lời của cô chọc cười.

Mạnh Chân cũng mỉm cười, cô nắm lấy tay anh, dịu dàng nói: “Đôi khi, tim em dĩ nhiên là có đập rộn ràng chứ, như lúc anh hôn em này, lúc ôm em này, hay lúc anh nói những lời làm em muốn khóc… Nhưng cũng có lúc, nhịp tim lại trở nên rất chậm, rất đỗi bình yên. Thực ra Giản Lương ạ, ở bên anh, em thích nhất là cảm giác vững chãi và an tâm. Tình yêu nồng nhiệt đúng là rất k*ch th*ch và cuồng dại, nhưng không phải ai cũng là kẻ thích phiêu lưu. Chỉ có những người có cuộc sống quá đỗi bình lặng mới thỉnh thoảng muốn tìm kiếm chút cảm giác mạnh mà thôi. Còn hai mươi bảy năm đầu đời của em đã đủ sóng gió và k*ch th*ch rồi, giờ đây em chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường giản dị, cùng anh từ từ già đi, giống như ba và mẹ của anh vậy.”

Giản Lương nghiền ngẫm những lời Mạnh Chân vừa nói, cuối cùng cũng thấu hiểu được ý của cô.

Phải rồi, mỗi một mối tình, mỗi một cuộc hôn nhân đều có dáng vẻ độc nhất vô nhị của riêng nó. Cách chung sống giữa mỗi cặp đôi sao có thể rập khuôn theo cùng một công thức cho được?

Thật may mắn là quan niệm của anh và cô hoàn toàn đồng điệu.

Giường bệnh khá cao, Mạnh Chân khoanh hai tay lại, gác cằm lên cánh tay rồi khẽ hỏi: “Sao em cứ có cảm giác hình như trước đây anh đã từng hỏi em câu này rồi nhỉ?”


Giản Lương ngượng ngùng dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn cô.

Cuối cùng Mạnh Chân cũng nhớ ra hoàn cảnh lúc ấy, cô đột nhiên hỏi với vẻ ranh mãnh: “Đúng rồi, khai mau đi, hồi em yêu đương hẹn hò, anh có ghen không hả?”

Vẻ mặt Giản Lương lúc này có thể nói là vô cùng đặc sắc, anh giơ tay che mặt, bất lực cầu xin: “Em tha cho anh đi mà.”

Thậm chí anh còn cất giọng nghêu ngao hát: “Chuyện cũ thôi đừng nhắc lại nữa, cuộc đời đã lắm nỗi bão giông…”

Mạnh Chân cười đến mức bò rạp ra giường bệnh, cười một hồi lâu mới ngẩng lên nói: “Đối với chị Ưng thì em không có cảm giác gì nhiều, chắc tại hồi đó em còn nhỏ quá, chỉ thấy anh và chị ấy khá là xứng đôi. Nhưng mà Fiona ấy, lúc nhìn thấy anh ở bên chị ta, em thực sự ghen nổ tung trời luôn. Đã vậy anh còn rất xấu tính nữa, cứ bắt em đến nhà ăn cơm, để em phải đứng nhìn hai người thể hiện tình cảm! Giản Lương, sao hồi đó anh lại tàn nhẫn thế hả?”

Giản Lương: “…”

Hóa ra lúc ấy anh lại tàn nhẫn đến thế sao? Chẳng trách, nghiệp do mình tự tạo thì quả đắng sau này tự mình phải nuốt lấy thôi. Nhìn Mạnh Chân và Nghiêm Đình Quân vui vẻ bên nhau, nỗi khổ tâm trong lòng Giản Lương cũng chỉ có chính anh mới thấu.

“Chúng mình có thể đừng lật lại chuyện cũ nữa được không?” Anh thực sự không muốn nhớ lại những năm tháng ấy nữa, những ngày đêm nỗi nhớ da diết bủa vây mà chẳng thể nào chạm tới, anh chỉ biết dồn hết tâm tư sức lực vào công việc, nếu không thì chẳng biết phải làm sao để chống chọi qua những ngày tháng ấy.

Mạnh Chân mỉm cười: “Được rồi, không nói nợ cũ nữa, chúng ta cùng hướng về tương lai nào!”

“Hửm?”

“Anh thích con trai hay con gái hơn?”

Cô nhìn Giản Lương với vẻ mặt đầy mong đợi, Giản Lương ngẩn ra: “Hả?”

“Anh thích có con trai, hay con gái hơn?”

Giản Lương suy nghĩ rồi nói: “Anh thích con gái.”

Mạnh Chân trêu: “Ba mẹ anh chỉ có mỗi anh là con trai độc nhất thôi đấy, anh không muốn sinh một đứa con trai để thừa kế ngai vàng của nhà họ Giản anh sao?”

Giản Lương biết thừa là cô cố ý chọc ghẹo mình, nhưng anh vẫn thành thật trả lời: “Chỉ cần là con của hai chúng ta, là trai hay gái anh đều thích cả. Nhưng nếu nhất định phải chọn một thì anh vẫn thích con gái hơn.”

Mạnh Chân chống cằm cười hi hi nhìn anh, chủ đề này khiến cô cảm thấy vô cùng vui vẻ: “Tại sao thế anh?”

Giản Lương đưa tay xoa đầu cô: “Bởi vì anh đã có kinh nghiệm nuôi dạy con gái vô cùng phong phú rồi.”

Mạnh Chân lại một lần nữa cười bò ra giường bệnh.

Cuộc trò chuyện vốn dĩ nặng nề cuối cùng cũng kết thúc trong tiếng cười rộn rã của cả hai. Mạnh Chân vuốt tóc và áp tay lên má Giản Lương, nói: “Sáng mai phải phẫu thuật sớm rồi, nghỉ ngơi sớm đi thôi, ba của con em.”

Giản Lương mỉm cười dịu dàng: “Mẹ của con anh, mấy ngày nay vất vả cho em rồi.”

Mạnh Chân cúi người đặt lên môi anh một nụ hôn: “Không vất vả chút nào, em yêu anh.”

Đôi mắt to tròn, sáng ngời của cô nhìn chăm chú vào gương mặt anh: “Em yêu anh, Giản Lương, anh nhất định sẽ không sao đâu.”