Mối Tình Đầu Của Tôi

Chương 29: Ý tưởng bị đánh cắp

 

Khi mở cửa, Nghiêm Quân Lâm nói một câu rất bình thản:

“Em cứ yên tâm ở đây. Sau này tôi sẽ không gây xung đột với anh ta nữa.”

Bối Lệ khựng lại.

“Nhưng—”

“Không có nhưng gì cả.”

Giọng Nghiêm Quân Lâm dứt khoát.

“Tôi sẽ coi như bạn trai em đã c.h.ế.t rồi.”

Bối Lệ đứng đơ tại chỗ.

Câu nói ấy lạnh đến mức khiến cô rùng mình.

Thật sự… đáng sợ.

Cửa vừa mở, Trương Vũ đã bước ra đón.

“Về rồi à!”

Anh cười rất tươi.

Nghiêm Quân Lâm lập tức thay đổi biểu cảm. Nụ cười lịch sự quen thuộc xuất hiện trên mặt anh. Anh chào hỏi, nói chuyện xã giao với Trương Vũ một cách tự nhiên.

Giống như vừa rồi hoàn toàn không xảy ra chuyện gì.

Bối Lệ cúi người thay giày ở cửa.

Điện thoại trong túi rung nhẹ.

Cô lấy ra xem.

Darling:

“Đợi anh bận xong giai đoạn này, chúng ta đi Paris chơi nhé?”

Darling:

“Tiện thể xem em muốn học cao học ở trường kinh doanh nào.”

Đây vốn là một tin cực kỳ tốt.

Bối Lệ luôn muốn học cao học.

Chỉ là trước đây Lý Lương Bạch không muốn cô đi quá xa. Anh hy vọng cô ở lại Thượng Hải làm việc.

Vậy mà bây giờ anh lại đột nhiên đổi ý.

Nhưng kỳ lạ là…

Bối Lệ không cảm thấy vui như mình tưởng.

Cô ngẩng đầu nhìn phòng khách.

Bình hoa thủy tinh trên bàn không biết vì sao đã vỡ.

Bông hoa ly khô héo trước đó cũng nằm trong thùng rác.

Bối Lệ đứng yên vài giây.

Ngày mai sẽ tốt hơn thôi.

Cô tự an ủi mình như vậy.

Những ngày này… cũng không phải hoàn toàn vô ích.

Ít nhất cô đã viết ra một bản kế hoạch marketing khiến bản thân khá hài lòng.

Đúng không?



Cảm giác hài lòng đó kéo dài đến cuộc họp sáng hôm sau.

Trong phòng họp, chị Vĩ đang đứng trước màn hình lớn.

“Ý tưởng của Coco rất tuyệt.”

Chị nói với giọng đầy hài lòng.

“Cô ấy không chỉ nghiên cứu sâu về xu hướng ngành mà còn phân tích ưu nhược điểm của đối thủ cạnh tranh.”

Chị nhìn quanh phòng họp.

“Dựa trên chân dung khách hàng của chúng ta, Coco đã xây dựng chiến lược marketing này. Kế hoạch kết hợp sản phẩm đơn lẻ của chúng ta với hội chợ truyện tranh sắp tới…”

Bối Lệ ngồi trong phòng họp.

Càng nghe…

Cô càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Những nội dung này.

Quá quen thuộc.

Quen đến mức khiến tim cô đập nhanh.

Bởi vì—

Đó chính là bản kế hoạch cô vừa viết tối qua.

Gần như từng câu từng chữ.

Cuộc họp vừa kết thúc, Bối Lệ lập tức đi tìm chị Vĩ.

Trong văn phòng.

Chị Vĩ vừa nói chuyện xong với Coco.

Cô ta còn vỗ nhẹ lên vai Coco, cười khen vài câu.

Coco cũng quay sang Bối Lệ cười rất tự nhiên.

Sau đó bước đi nhẹ nhàng.

Bối Lệ hoàn toàn không cười nổi.

Cô đặt bản kế hoạch đã in ra lên bàn.

Ngay từ trang đầu tiên, chị Vĩ đã nhíu mày.

Đến trang thứ hai, chị ngẩng đầu lên.

Chị khép bản kế hoạch lại.

Sau đó lấy một bản khác trên bàn ném xuống trước mặt Bối Lệ.

Đó chính là bản kế hoạch của Coco.

Hai bản gần như giống hệt nhau.

“Chuyện gì thế này?”

Chị Vĩ hỏi thẳng.

“Tại sao kế hoạch của cô lại giống hệt Coco?”

Bối Lệ hít sâu một hơi.

“Đây chính là lý do em đến tìm chị.”

Cô nói rất chậm.

“Em nghi ngờ bản kế hoạch của em đã bị lộ trước.”

Chị Vĩ nhìn cô.

Ánh mắt rất sắc.

Bối Lệ bắt đầu giải thích.

Bản kế hoạch này chỉ được hoàn thành tối qua. Trong suốt quá trình viết, cô không trao đổi với bất kỳ ai trong công ty.

Hai năm gần đây văn hóa 2D đang nổi lên mạnh mẽ. Các trung tâm thương mại mở rất nhiều cửa hàng bán goods. Các thương hiệu lớn cũng liên tục hợp tác liên ngành với những sự kiện văn hóa.

Hội chợ truyện tranh mà cô nhắc đến là một sự kiện khá nổi tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cho nên việc hai người nghĩ đến cùng một ý tưởng… không phải hoàn toàn không thể.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ—

Hai bản kế hoạch gần như giống hệt nhau.

Thậm chí từng câu chữ cũng không thay đổi.

Chị Vĩ đứng dậy.

Chị đi ra đóng cửa phòng lại.

Sau đó quay về ngồi xuống.

“Nói thẳng vào trọng điểm.”

Chị nhìn Bối Lệ.

“Cô muốn tôi làm gì?”

Chị hỏi tiếp:

“Cô hy vọng tôi có thể làm gì?”

Bối Lệ mở miệng.

“…Em không biết.”

Chị Vĩ thở nhẹ.

“Tôi cần bằng chứng.”

Giọng chị rất thẳng thắn.

“Cô làm sao chứng minh chính cô viết bản kế hoạch này?”

Chị nhìn cô.

“Cô có bản lưu có thể chứng minh thời gian không?”

Bối Lệ lắc đầu.

Không có.

Cô chỉ chỉnh sửa trên một file duy nhất.

Không lưu bản sao.

Cũng không bật lịch sử phiên bản.

“Trong công việc, làm gì cũng phải để lại dấu vết.”

Chị Vĩ nói.

Hiếm khi chị nói chuyện với cô mà không mắng.

“Còn gì khác không?”

Chị hỏi tiếp.

“Tài liệu cô thu thập cũng được.”

Nhật Hạ

Bối Lệ cố nhớ lại.

“Chiều qua em có liên lạc với người phụ trách hội chợ truyện tranh.”

Cô nói nhanh.

“Đoạn chat có tính là bằng chứng không?”

Cô đưa điện thoại cho chị Vĩ.

Trong lòng cô chợt thầm cảm ơn Nghiêm Quân Lâm.

May mà anh đã nhắc cô.

May mà cô nghe lời anh.

May mà cô thật sự đi tìm hiểu và liên hệ với ban tổ chức.

Đúng rồi…

Ban tổ chức.

Đột nhiên Bối Lệ nhớ ra một chi tiết.

“Trong bản kế hoạch đầu tiên em có viết sai một từ.”

Cô nói.

“Khi nhắc đến văn hóa goods của giới 2D, em đã viết nhầm từ ‘badge’ thành ‘bajji’.”

Cô nuốt nước bọt.

“Sáng nay em mới phát hiện lỗi đó nên đã sửa lại.”

Chị Vĩ đặt điện thoại xuống.

Chị mở bản kế hoạch của Coco ra.

Trang tài liệu hiện lên.

“…Bajji là món đồ sưu tầm phổ biến của fan anime…”

Chị Vĩ ngẩng đầu.

Bối Lệ nhìn chị.

“Điều này… có thể chứng minh không?”

Sau khi xem xong đoạn chat và xác nhận thời gian gửi tin, chị Vĩ im lặng một lúc.

Chị đưa tay xoa thái dương.

“Hôm qua Coco xin nghỉ phép.”

Chị nói chậm rãi.

“Cả ngày không đến công ty.”

Chị nhìn Bối Lệ.

“Bây giờ tôi không thể kết luận gì về cô ấy.”

“Nhưng hai bản kế hoạch giống hệt nhau!”

Bối Lệ vội vàng nói.

“Thậm chí lỗi chính tả cũng giống.”

“Như vậy vẫn chưa đủ sao?”

“Điều đó chỉ chứng minh rằng bản kế hoạch này đúng là do cô viết.”

Chị Vĩ nói.

Sau đó chỉ vào cửa.

“Cô có thể ra ngoài rồi.”

Bối Lệ vẫn đứng yên.

Trong lòng cô dâng lên một cảm giác nghẹn lại.

“Nếu chị biết đây là bản kế hoạch của em…”

Cô nói.

“…vậy thì lời khen trong cuộc họp cũng nên là của em.”

Càng nói…

Giọng cô càng run.

Đến chính cô cũng không biết mình đang nói gì nữa.

 

-------------------------------------