Mối Tình Đầu Của Tôi

Chương 25: Cơn mưa cuối thu

 

Cơn mưa thu này kéo dài rất lâu.

Từ lúc bắt đầu rơi, nó dường như không có ý định dừng lại. Mưa không lớn, nhưng dai dẳng, từng hạt nước nhỏ lạnh buốt lặng lẽ phủ xuống khắp nơi.

Nhiệt độ cũng vì thế mà giảm mạnh.

Không khí trở nên ẩm lạnh.

Vừa bước xuống xe, Bối Lệ đã không kìm được mà run lên.

Khu tái định cư mới bàn giao chưa lâu. Những tòa nhà còn khá mới, hành lang và cầu thang vẫn mang mùi xi măng nhàn nhạt. Đây là lần đầu Nghiêm Quân Lâm đến nhà bà ngoại của cô nên anh chưa quen bố cục trong khu.

Anh quay đầu lại, định hỏi đường.

Nhưng vừa quay sang, anh liền thấy một cảnh khiến thái dương khẽ giật.

Bối Lệ đang run lẩy bẩy.

Cô run đến mức giống như một con Doraemon bị điện giật, hai vai co lại, hai tay vụng về cố mặc chiếc áo khoác của bà ngoại.

Chiếc áo khoác đó màu đỏ táo rất nổi bật.

Một tay áo cô đã xỏ vào được, tay còn lại vẫn đang loay hoay tìm lỗ tay áo.

Nhìn cảnh đó, Nghiêm Quân Lâm im lặng một giây.

Sau đó anh không nói gì, chỉ cởi chiếc áo gió của mình ra, đưa cho cô.

“Mặc cái này đi.”

Bối Lệ lập tức lắc đầu.

“Như vậy không tiện lắm.”

“Không tiện chỗ nào?”

Nghiêm Quân Lâm nhìn cô.

“Chẳng lẽ em nghĩ tôi ăn cỏ cũ à?”

Câu nói thẳng thừng ấy khiến Bối Lệ đứng sững lại.

Cô không run nữa.

Không phải vì hết lạnh, mà vì câu nói kia còn lạnh hơn cả thời tiết.

Nghiêm Quân Lâm nhìn biểu cảm của cô, giọng nói dịu lại một chút.

“Chuyện này rất bình thường.”

Anh nói chậm rãi.

“Anh trai chăm sóc em gái thôi.”

Anh vẫn cầm chiếc áo gió trong tay.

“Mặc vào đi. Tôi không để ý đâu.”

Bối Lệ do dự một lúc rồi giải thích:

“Nhưng bạn trai em sẽ để ý.”

Cô nói rất cẩn thận.

“Em không muốn anh ấy buồn.”

Nghe vậy, Nghiêm Quân Lâm không nói gì thêm.

Anh trực tiếp chụp chiếc áo gió lên đầu cô.

Giọng nói lại trở nên lạnh hơn trước.

“Chỉ vì thế thôi à?”

Anh nhìn cô.

“Xem ra mối tình này của em cũng chẳng có gì thú vị.”

Chiếc áo gió phủ lên người Bối Lệ.

Trên áo vẫn còn mùi hương quen thuộc của anh.

Khô ráo.

Hơi đắng.

Giống như mùi của khu rừng đen phủ đầy sương mù.

Trong khoảnh khắc đó, Bối Lệ bỗng cảm thấy mình như bị nhốt trong một khoảng không rất chật.

Cô hoảng hốt kéo chiếc áo xuống.

“Ở đây có áo của bà ngoại,” cô nói vội. “Em cũng có thể mặc.”

“Ý hay.”

Nghiêm Quân Lâm nói.

“Nhưng nhớ đi sát tôi.”

Bối Lệ giũ lại chiếc áo gió trong tay, định trả lại.

“Tại sao?”

“Tôi sợ em vừa bước ra khỏi cửa đã bị đưa thẳng vào khoa tâm thần.”

Bối Lệ nhìn lại chiếc áo khoác của bà ngoại.

Màu đỏ táo rất rực rỡ.

Trên vải còn có hoa chìm, cổ tay và cổ áo viền lông nâu mềm.

Quả thật… nếu mặc chiếc áo đó đứng cạnh Nghiêm Quân Lâm thì sẽ rất nổi bật.

Cuối cùng cô không cãi nữa.

Cô lặng lẽ mặc chiếc áo gió của Nghiêm Quân Lâm.

Khác với Bối Lệ luôn chần chừ trước mọi lựa chọn, Nghiêm Quân Lâm lại là kiểu người cực kỳ dứt khoát.

Khi Bối Lệ còn đang phân vân nên mang khăn nào, mang bao nhiêu chiếc, thì anh đã nhanh ch.óng gói gọn những đồ cần thiết.

Anh đứng phía sau cô, đưa tay ra.

“Chỉ cần một chiếc khăn dài là đủ.”

Anh nói.

“Lát nữa ra siêu thị mua thêm bốn chiếc khăn thường.”

Anh nhìn đống đồ còn lại.

“Mấy cái này không cần mang.”

Bối Lệ gật đầu.

“Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phong cách mua sắm của Nghiêm Quân Lâm cũng giống như vậy.

Anh luôn đi thẳng đến mục tiêu.

Không bao giờ đi vòng vèo, cũng không bao giờ dừng lại xem những thứ không cần thiết.

Chọn xong là lập tức thanh toán.

Bối Lệ nhìn thấy trong xe đẩy có một hộp tăm bông i-ốt dùng một lần.

Cô liền nhắc:

“Không cần mua cái này đâu. Bệnh viện có.”

“Tôi biết.”

Nghiêm Quân Lâm vừa đặt đồ lên quầy thanh toán vừa đưa tay ra trước mặt cô.

“Tôi dùng.”

Bối Lệ nhìn thấy trên mu bàn tay anh có một vết xước nhỏ.

Một đường rất mảnh.

Máu đã rỉ ra rồi khô lại.

Nhìn từ xa chỉ giống một sợi chỉ đỏ.

Bối Lệ chợt nhớ ra.

Móng tay của cô có một mảnh xước nhỏ. Nhà bà ngoại không có dụng cụ dũa móng nên mảnh sắc ấy vẫn còn đó.

Hôm qua khi anh đưa khăn giấy cho cô, chính mảnh sắc nhỏ đó đã cào vào tay anh.

“Xin lỗi nhé…”

Bối Lệ nói.

“Nhưng anh yên tâm. Em không có bệnh truyền nhiễm.”

Nghiêm Quân Lâm nhìn cô một cái.

Ánh mắt anh có chút khó hiểu.

Dường như anh muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng lại thôi.

Kỳ nghỉ của Bối Lệ rất ngắn.

Bà ngoại và mẹ cô — Trương Tịnh — đều giục cô quay lại Thượng Hải sớm.

Đặc biệt là mẹ cô.

Miệng thì nói Thượng Hải không tốt, cuộc sống vất vả.

Nhưng lại thúc cô mau quay lại làm việc.

Mối quan hệ giữa hai người luôn mâu thuẫn như vậy.

Bối Lệ vốn không muốn ngồi xe của Nghiêm Quân Lâm trở lại Thượng Hải.

Nhưng Trương Tịnh nhất quyết bắt cô hủy vé tàu cao tốc.

“Ngồi xe của anh con chẳng phải tốt hơn sao?”

Bà nói.

“Nó lái xe đường dài cũng mệt rồi. Con nói chuyện với nó một chút còn giúp nó tỉnh táo hơn.”

Bà tiếp tục thuyết phục.

“Chẳng phải còn thoải mái hơn tàu cao tốc sao? Lại sạch sẽ nữa.”

Bà nhíu mày.

“Bây giờ cúm đang nhiều. Tàu cao tốc đông người qua lại, lỡ con bị lây thì sao?”

Thế là cuối cùng Bối Lệ lại ngồi lên xe của Nghiêm Quân Lâm.

Nghiêm Quân Lâm chủ động bảo cô ngồi ở hàng ghế sau.

Nhật Hạ

“Ngồi ngay sau ghế lái.”

Anh nói.

“Chỗ đó an toàn nhất. Nếu xảy ra t.a.i n.ạ.n thì tỉ lệ sống sót cao nhất.”

Bối Lệ lập tức nói:

“Phi phi phi!”

Cô nhăn mặt.

“Anh đừng nói những lời xui xẻo như vậy. Lời nói cũng có sức mạnh đấy.”

“Nếu lời nói thật sự có sức mạnh lớn như em nói,”

Nghiêm Quân Lâm bình thản lên xe,

“thì tiêu chuẩn đầu tiên khi tuyển quân của quốc gia chắc phải là khả năng tranh luận giỏi.”

Bối Lệ lập tức phản bác:

“Đúng vậy.”

Cô nói.

“Trên chiến trường cũng không cần nghiên cứu v.ũ k.h.í công nghệ cao nữa. Chỉ cần tập trung nghiên cứu loa công nghệ cao.”

Cô liếc nhìn anh.

“Quan trọng nhất là bắt anh mang theo, nghiên cứu xem làm thế nào để mắng c.h.ử.i kẻ địch độc ác nhất.”

“Cảm ơn lời khen.”

Nghiêm Quân Lâm nói.

“Em cũng không tệ.”

Bối Lệ quyết định không nói chuyện với anh nữa.

Anh đúng là không nói thì thôi.

Hễ mở miệng là khiến người khác tức đến nghẹn.

Sắp đến hạn nộp bản kế hoạch marketing.

Bối Lệ ngồi ở ghế sau, đặt laptop lên đùi rồi tiếp tục chỉnh sửa tài liệu.

Khi xe dừng ở trạm nghỉ để ăn uống, cô mở máy tính ra, định tìm thông tin liên lạc của người phụ trách hội chợ truyện tranh để trao đổi sơ bộ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô lại đổi ý.

Có lẽ tốt nhất vẫn nên nộp bản kế hoạch trước.

Những chuyện khác…

Để sau rồi tính tiếp.