Mối Tình Đầu Của Tôi

Chương 21: Dấu vết

 

Trong gương chiếu hậu, Bối Lệ chợt phát hiện nụ cười trên môi Lý Lương Bạch chỉ là một đường cong rất nhạt.

Đôi mắt hoa đào vốn luôn dịu dàng ấy lúc này lại hoàn toàn không có ý cười. Ánh mắt anh tĩnh lặng, sâu đến mức khó đoán được anh đang nghĩ gì.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau qua gương chiếu hậu, Bối Lệ bỗng nhận ra một điều khiến tim cô thắt lại.

Lý Lương Bạch vẫn luôn quan sát cô qua chiếc gương ấy.

Cô lập tức cảm thấy hoảng hốt.

Trong đầu cô thoáng qua rất nhiều suy nghĩ, nhưng lại không biết phải nói gì để phá vỡ bầu không khí kỳ lạ này. Cuối cùng cô chỉ có thể lúng túng lên tiếng:

“Có lẽ… anh ấy muốn tiết kiệm tiền.”

Giọng cô hơi nhỏ, nghe ra chút gượng gạo.

Lý Lương Bạch vẫn nhìn về phía trước, tay đặt hờ trên vô lăng. Anh nói một cách hờ hững:

“Gia cảnh của cậu ta đúng là bình thường, không có gì hỗ trợ.”

Nhật Hạ

Anh dừng một chút rồi nói tiếp:

“Bố mẹ ly hôn từ sớm. Cậu ta sống với mẹ. Nhưng mẹ cậu ta có vấn đề về tâm lý… biết đâu còn di truyền nữa.”

Giọng nói của anh rất bình thản.

“Thôi, loại gen như vậy tốt nhất đừng lấy. Dễ ảnh hưởng đến thế hệ sau.”

Bối Lệ nghe xong chỉ cảm thấy trong lòng hơi khó chịu, nhưng lại không biết phải phản ứng thế nào.

Lý Bất Nhu ngồi phía sau lại gật đầu rất tự nhiên.

“Đúng vậy.”

Chiếc xe tiếp tục chạy trong đêm.

Không khí trong xe dần trở nên yên lặng.

Không lâu sau, Lý Lương Bạch đưa Bối Lệ về đến khu nhà của cô.

Anh dừng xe, quay sang nhìn cô. Nụ cười quen thuộc lại xuất hiện trên môi anh, dịu dàng như chưa từng có chút lạnh nhạt nào trước đó.

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

“Về nhà nhớ mở video call với anh nhiều hơn,” anh nói. “Có chuyện thì gọi, mà không có chuyện càng phải gọi.”

Bối Lệ bật cười.

“Em chỉ về nhà ba ngày thôi mà.”

“Một ngày không gặp như cách ba thu.”

Lý Lương Bạch khẽ thở dài, rồi hôn nhẹ lên mắt cô.

“Nhớ về sớm nhé. Đừng để anh ở nhà một mình quá lâu.”



Bà ngoại của Bối Lệ vẫn rất khỏe mạnh.

Khi Bối Lệ vừa bước vào nhà đã nghe thấy giọng bà vang lên sang sảng.

Người ta thường nói người già sợ nhất là bị ngã. Nhưng khi tận mắt thấy bà ngoại đang lớn tiếng mắng cậu mình, Bối Lệ mới thật sự yên tâm.

“Ôi trời ơi, đã nói không cần về rồi, không cần về rồi mà vẫn cứ về!”

Bà Chung Ái Hoa vừa nói vừa lắc đầu.

“Xin nghỉ chắc bị trừ không ít tiền chứ gì?”

Bối Lệ vội vàng giải thích:

“Con có nghỉ phép mà bà. Bà đừng lo.”

Cô cười.

“Trước đây cuối tuần có hoạt động. Con không nhận tiền tăng ca, đổi sang nghỉ bù.”

“Thế cũng là tiền!”

Chung Ái Hoa lập tức nói.

“Tôi đã nói rồi, ngã một cái thôi, có phải ngã c.h.ế.t đâu! Các người từng người một kéo về như thế, chẳng phải làm chậm công việc sao?”

Bà thở dài.

“Hồi đó mẹ con cũng vậy… haizz.”

Bà vừa nói vừa lắc đầu.

“Nếu không vội vàng về thăm tôi thì năm đầu tiên chắc đã đỗ đại học rồi. Đâu cần phải học lại một năm… haizz haizz, chậm trễ hết rồi…”

Bữa tối được tổ chức ngay tại nhà bà ngoại.

Bối Lệ cùng mẹ dọn lại tủ lạnh và tủ quần áo cho bà. Hai mẹ con lôi hết quần áo bẩn ra giặt, rồi xếp lại từng món cho gọn gàng.

Các cậu của cô thì vào bếp nấu ăn.

Trong nhà bận rộn, nhưng không khí lại rất ấm áp.

Mãi đến khoảng bảy giờ tối, nghe nói dì và dượng sắp đến. Mọi người sợ họ không tìm được đường vào khu nên bảo Bối Lệ ra cổng khu dân cư đón.

“Anh Quân Lâm của con cũng về,” mẹ cô — Trương Tịnh — nói.

“Hai đứa thân nhau như vậy, gặp con chắc nó vui lắm.”

Bối Lệ ngạc nhiên.

“Anh ấy cũng đến sao?”

“Bây giờ nó là anh họ của con rồi, sao lại không đến?”

Trương Tịnh vừa gấp quần áo vừa nói.

“Thằng Quân Lâm này tuy năm nay Tết không về, nhưng bình thường vẫn hay ghé thăm bà.”

Bà phẩy tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Thôi ra ngoài xem đi. Ở đây không cần con đâu. Gấp quần áo cũng chẳng ra gì, ra ngoài đi.”

Bối Lệ chỉ đành lững thững đi ra cổng khu dân cư.

Đây là một khu tái định cư cũ.

Cây xanh không nhiều, các công trình công cộng cũng khá đơn giản. Cổng khu có một phòng bảo vệ nhỏ. Ông bảo vệ đang ngồi bên trong khạc đờm liên tục, ho khan mấy tiếng.

Chiếc tivi trong phòng bảo vệ bật rất to.

Một bộ phim gia đình đang chiếu cảnh cãi vã ầm ĩ. Tiếng khóc lóc, trách móc vang ra ngoài, nghe đến đau lòng.

Đúng lúc đó, điện thoại của Bối Lệ rung lên.

Lý Lương Bạch gọi video.

Anh vừa tan làm, đang ngồi trong xe.

Vừa nhìn thấy cô, anh đã cười.

“Cho anh xem xung quanh một chút đi,” anh nói. “Anh chưa từng đến quê của em.”

Lúc này bầu trời đang phủ một lớp ráng chiều nhạt.

Không khí mùa thu trong trẻo, dịu dàng.

Bối Lệ mở camera sau, xoay điện thoại một vòng cho anh xem khung cảnh xung quanh.

Nhưng ngay khi màn hình vừa chuyển hướng, một người bất ngờ xuất hiện trong khung hình.

Áo len xanh đậm.

Quần tây đen.

Nghiêm Quân Lâm đứng cách đó không xa.

Gương mặt anh vẫn lạnh nhạt như mọi khi.

“Bối Lệ,” anh nói.

“Dì bảo em về ăn cơm.”

Bối Lệ giật mình.

Cô lập tức tắt video.

Tim cô đập thình thịch.

Cô không biết Lý Lương Bạch có nhìn thấy Nghiêm Quân Lâm hay không. Trong đầu cô rối loạn.

Đến khi bình tĩnh lại, cô mới chợt nhận ra phản ứng vừa rồi của mình có vẻ hơi quá.

Như thể đang cố tình che giấu điều gì đó.

Trong lúc cô còn đang do dự, điện thoại rung lên.

Lý Lương Bạch gửi tin nhắn.

Darling: “Vừa rồi mạng của anh kém, bị mất tín hiệu.”

Darling: “Còn muốn mở video tiếp không, Bối Bối?”

Bối Lệ thở phào nhẹ nhõm.

May quá.

Lý Lương Bạch không nhìn thấy Nghiêm Quân Lâm.

Đúng là may mắn trong bất hạnh.

Cô nhanh ch.óng trả lời:

Bối Bối: “Em phải về nhà bà ngoại ăn cơm rồi.”

Bối Bối: “Gia đình đang tụ họp.”

“Được.”

Lý Lương Bạch trả lời tin nhắn với gương mặt không biểu cảm.

Anh cất điện thoại.

Lúc này anh đang đứng trong căn phòng thuê của Bối Lệ.

Anh quay người nhìn quanh căn phòng.

Căn phòng đã được dọn dẹp vô cùng gọn gàng.

Trên ghế sofa có thêm vài chiếc gối ôm mới. Ngay cả máy pha trà cũng đã được thay bằng một chiếc mới tinh.

Trong bếp còn lắp thêm một máy lọc nước.

Những chiếc tủ trước đây trống trơn giờ đã được xếp gọn gàng các loại gạo, mì và gia vị nấu ăn.

Trên bàn ăn đặt một chiếc bình thủy tinh.

Trong bình cắm một bông hoa ly trắng.

Lý Lương Bạch ngồi xuống ghế sofa.

Ánh mắt anh vô tình rơi vào thùng rác bên cạnh.

Trong đó có một chiếc túi nhỏ đựng bánh Trung Thu.

Anh cúi xuống nhặt lên.

Ánh mắt dừng lại ở góc phải phía dưới của chiếc túi.

Ở đó có một dòng chữ in rõ ràng:

— Nhân hoa hồng và giăm bông Vân Nam.

 

-------------------------------------