Minh Tinh Chiến Đấu

Chương 19: Hành Trình Mới

Tống Ngọc đứng trước gương, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Sau chiến thắng trước Đoàn Thiên, cô cảm nhận được sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mình. Không chỉ là một minh tinh, cô giờ đây còn mang trong mình sứ mệnh lớn lao. Cô muốn tạo ra một nơi chốn cho những tài năng trẻ, nơi họ có thể phát triển không chỉ về nghệ thuật mà còn về sức mạnh tu tiên.

“Ngọc, cậu thật sự muốn mở trung tâm đào tạo nghệ thuật sao?” Lâm Huyền hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng cũng không kém phần phấn khích.

“Đúng vậy,” Tống Ngọc trả lời, nụ cười nở trên môi. “Chúng ta đã trải qua nhiều khó khăn, và mình không muốn những tài năng trẻ khác phải chịu đựng giống như mình. Họ cần một nơi để phát triển, để được học hỏi và tỏa sáng.”

“Nhưng làm sao chúng ta có thể bắt đầu?” Huyền hỏi, chân thành. “Chúng ta không có đủ tài nguyên.”

Tống Ngọc gật đầu. “Mình đã suy nghĩ về điều đó. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc kêu gọi các nhà đầu tư, những người hiểu rõ về nghệ thuật và tu tiên. Mình sẽ sử dụng danh tiếng của mình để thu hút họ.”

“Cậu thật thông minh!” Huyền vui vẻ. “Nhưng chúng ta cũng cần một người có kiến thức sâu sắc về tu tiên để hướng dẫn các học viên.”

“Đúng rồi, thầy Đường Tinh là lựa chọn hoàn hảo. Ông ấy có kinh nghiệm và hiểu biết sâu rộng,” Tống Ngọc nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta sẽ gặp thầy ngay.”

Hai cô gái nhanh chóng rời khỏi phòng tập, lòng đầy háo hức. Khi đến nơi, Đường Tinh đang chăm chú đọc sách. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhưng cũng đầy ấm áp.

“Các con đến tìm thầy có việc gì?” Ông hỏi, giọng trầm ấm.

“Thầy, chúng con muốn mở một trung tâm đào tạo nghệ thuật kết hợp với tu tiên. Chúng con cần sự giúp đỡ của thầy,” Tống Ngọc nói, không giấu nổi sự hồi hộp trong lòng.

Đường Tinh khẽ nhướng mày, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Đó là một ý tưởng táo bạo. Nhưng các con có nghĩ đến những khó khăn sẽ gặp phải không?”

“Chúng con đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó,” Huyền tự tin đáp. “Chúng con muốn giúp đỡ những tài năng trẻ, những người cần một nơi để tỏa sáng.”

“Vậy thì các con cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Mở một trung tâm không chỉ là về mặt tài chính mà còn cần có một phương pháp giảng dạy phù hợp. Các con cần xác định rõ ràng mục tiêu của mình,” Đường Tinh nói, ánh mắt đầy ý nghĩa.

“Thầy sẽ giúp chúng con chứ?” Tống Ngọc hỏi, hy vọng tràn đầy trong mắt.“Ta sẽ hỗ trợ các con hết sức có thể. Nhưng thành công hay không còn phụ thuộc vào nỗ lực của chính các con,” Đường Tinh khẳng định.

Tống Ngọc và Huyền cảm thấy như vừa nhận được một món quà quý giá. Họ ra về với một kế hoạch rõ ràng hơn trong đầu. Họ sẽ phải tìm hiểu về cách thức hoạt động của các trung tâm đào tạo nghệ thuật, cách thu hút tài trợ và những gì cần thiết để xây dựng một chương trình giảng dạy hiệu quả.

“Chúng ta nên bắt đầu từ đâu?” Huyền hỏi khi hai người đang trên đường trở về.

“Có lẽ chúng ta nên khảo sát một số trung tâm nghệ thuật khác, xem họ hoạt động như thế nào,” Tống Ngọc đề xuất. “Ngoài ra, chúng ta cũng cần tìm kiếm những người có thể trở thành giảng viên cho trung tâm.”

“Cậu nghĩ ai sẽ là người phù hợp?” Huyền hỏi, trong lòng tràn đầy mong mỏi.

“Có thể là những người đã từng tham gia các giải đấu nghệ thuật, những người đã thành công trong ngành này,” Tống Ngọc trả lời. “Chúng ta cũng có thể mời một số tu sĩ có kiến thức sâu rộng về nghệ thuật và tu tiên.”

Huyền gật đầu, ánh mắt sáng lên. “Thật tuyệt vời! Chúng ta sẽ không chỉ tạo ra một trung tâm mà còn xây dựng một cộng đồng.”

Nhưng trong lòng Tống Ngọc, một nỗi lo lắng vẫn đeo bám. Những thế lực bóng tối, như Đoàn Thiên, sẽ không dễ dàng để yên. Cô biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhưng cô cũng hiểu rằng chỉ cần họ có nhau, cùng chung sức, thì không gì là không thể.

Khi bóng đêm buông xuống, Tống Ngọc ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Cô cảm nhận được ánh sáng của những ngôi sao ấy, tựa như những ước mơ đang chờ đợi được hiện thực hóa. Cô thầm hứa với bản thân sẽ không bao giờ từ bỏ, sẽ không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những ước mơ của những người khác.

“Ngọc, cậu đang nghĩ gì vậy?” Huyền hỏi, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.

“Chỉ là những điều tốt đẹp trong tương lai,” Tống Ngọc mỉm cười. “Chúng ta sẽ làm được.”

“Đúng vậy! Bắt đầu từ ngày mai nhé!” Huyền đáp, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết.

Cả hai cùng nhau lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo, nhưng không ai biết rằng những thử thách đang chờ đợi họ phía trước. Những bóng tối vẫn đang lén lút theo dõi, và hành trình mới chỉ vừa bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn