Miệng Định Giang Sơn

Chương 4

Gần như cùng lúc ấy, phụ thân Hứa Tĩnh Ninh quỳ xuống đ.á.n.h “bịch” một tiếng.

“Xin Trắc phi nương nương nguôi giận.”

“Mẫu thân thần chỉ quá thương những đứa cháu gái trong nhà, vừa gặp Thái t.ử phi liền không nhịn được mà nhắc tới nhiều chuyện, lúc nói khó tránh có lời chưa thỏa đáng.”

“Thần xin thay mẫu thân nhận lỗi, mong nương nương đừng vì mấy câu vô ý ấy mà hiểu lầm.”

Ta ung dung khoát tay.

“Hứa đại nhân nghiêm trọng hóa mọi chuyện rồi.”

“Chỉ cần Hứa gia không làm tổn hại uy nghiêm của Đông cung, một trắc phi nhỏ nhoi như ta nào có lý do tự nhiên gây khó dễ cho các vị?”

Nghe nửa câu trước, Hứa đại nhân có lẽ còn tưởng ta đã chịu dừng tay.

Thế nhưng nửa câu sau chẳng những gắn việc của Hứa gia với thể diện Đông cung, mà ta còn tự hạ mình thành một trắc phi nhỏ nhoi.

Như vậy vừa tránh được tiếng ỷ thế h.i.ế.p người, vừa đẩy địa vị của Hứa Tĩnh Ninh lên cao.

Ta chẳng qua chỉ là trắc phi.

Nếu Thái t.ử phi bằng lòng bỏ qua, ta đương nhiên không có tư cách tiếp tục truy cứu người Hứa gia.

Nhưng nếu chính nàng không vui, vậy ta thay Đông cung tính toán rõ ràng với họ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Đến lúc ấy, ai còn có thể nói ta vô duyên vô cớ kiếm chuyện?

Hứa đại nhân nghẹn đến sắc mặt đỏ bừng, lập tức cúi đầu ho liên tục.

Ta nhìn bộ dạng ấy, trong lòng chỉ thấy buồn cười.

Bản lĩnh của Hứa gia hóa ra cũng chỉ đến vậy.

Trước kia họ có thể khiến Hứa Tĩnh Ninh chịu đựng hết lần này đến lần khác, chẳng qua vì nắm giữ danh nghĩa phụ mẫu trưởng bối, còn nàng lại quá mềm lòng.

Một chữ hiếu đã đè lên vai nàng suốt nhiều năm.

Khi nhìn thấy phụ thân cùng tổ mẫu bị ta làm cho không biết xoay xở thế nào, phản ứng đầu tiên của nàng vẫn là muốn lên tiếng hòa giải.

Ánh mắt nàng chậm rãi chuyển về phía ta.

Trong đó có thương xót, có chần chừ.

Đôi môi vừa khẽ động lại được nàng tự mình khép lại.

Ta lập tức biết nàng đã nghĩ thông.

Những người bị chèn ép quá lâu thường sẽ xem nhẫn nhịn là lẽ đương nhiên.

Khi có ai đó đứng ra mắng kẻ làm họ tổn thương, phản ứng đầu tiên của họ thường không phải vui mừng, mà là sợ mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, sợ đối phương bị ép quá mức.

Nhưng chỉ cần tỉnh táo thêm một chút, họ sẽ hiểu ra một đạo lý vô cùng quan trọng.

Khi có người đang thay mình ra trận, điều tối kỵ nhất chính là đứng phía sau kéo người ấy trở lại.

Khả năng lĩnh ngộ của Thái t.ử phi khiến ta hết sức hài lòng.

Quả nhiên vẫn là người có thể dạy được.

Thắng lợi ngay từ lần giao phong đầu tiên khiến bước chân ta nhẹ hẳn.

Ta theo sau Hứa Tĩnh Ninh, hiên ngang đi vào nội sảnh.

Ngày ấy, chỉ cần ta còn ngồi bên cạnh, người Hứa gia không những chẳng thể khiến Thái t.ử phi chịu thiệt, mà từng người còn bị dọa đến cẩn thận trong từng câu nói.

Sau khi hồi cung, ta ngồi nhớ lại mọi chuyện từ đầu tới cuối.

Càng nghĩ, trong lòng càng cảm thấy thỏa mãn.

Chỉ riêng Ngọc Lăng vẫn ôm một bụng giận.

“Nương t.ử không nghe được những lời người Hứa gia nói sau lưng người đâu.”

Ta nghiêng đầu hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Họ nói thế nào?”

Ngọc Lăng tức đến mức đôi má phồng lên.

“Họ nói nương t.ử không được Điện hạ sủng ái, gia thế cũng chẳng đáng nhắc tới, nên mới cố ý bám lấy Thái t.ử phi để tìm chỗ dựa.”

“Hứa gia bọn họ có gì đáng kiêu ngạo chứ?”

“Nếu không phải trong nhà có một Thái t.ử phi, ai lại chịu nhường họ ba phần?”

Ta nhìn dáng vẻ bất bình của nàng, không nhịn được bật cười.

“Chỉ mấy lời ấy mà cũng khiến ngươi tức đến vậy sao?”

“Thật ra bọn họ cũng chẳng hoàn toàn nói sai.”

“Ta giúp Thái t.ử phi quả thật vì không chịu nổi chuyện bất công, nhưng nếu nói ta hoàn toàn không có tính toán riêng thì cũng không đúng.”

“Ngọc Lăng, theo ngươi, nữ nhân sống trong Đông cung có thể dựa vào điều gì?”

Nàng suy nghĩ hồi lâu rồi đáp:

“Dù là nương t.ử nào, người có thể dựa vào nhất vẫn là Thái t.ử.”

“Còn nếu có một vị tổ phụ quyền thế như Tưởng thị, đương nhiên cũng không cần lo lắng quá nhiều.”

Ta nhìn nàng:

“Vậy ta có gì?”

Ngọc Lăng ngẩn ra, rồi lập tức đáp bằng giọng chắc chắn:

“Nương t.ử dĩ nhiên có điểm hơn người của mình.”

Ta gật đầu.

“Chính vì thế ta càng phải dùng điểm ấy cho thật tốt.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

“Ta cần biến sở trường của mình thành thứ mà Thái t.ử cần dùng đến.”

Từ ngày Cao Thành Khí trở thành chủ nhân Đông cung, tình phụ t.ử vốn nguội lạnh của Hoàng đế bỗng nhiên nồng ấm trở lại.

Hơn mười năm trước, ông gần như chẳng nhớ trong cung còn một người con trai như chàng.

Giờ đây lại bất ngờ quan tâm từng thứ trong sinh hoạt của Thái t.ử.

Đồ sứ tốt nhất được đưa tới.

Bút nghiên tốt nhất cũng được đưa tới.

Cùng với đó là vô số mỹ nhân trẻ tuổi.

Nữ quyến trong Đông cung đông đến mức người ngoài khó lòng nhớ hết.

Gia thế của ta bình thường, dung mạo tuy không xấu nhưng cũng chẳng thể đứng đầu.

Hiện tại chúng ta vẫn chỉ sống trong Đông cung, cuộc tranh đoạt chưa đến mức khắc nghiệt nhất, Thái t.ử phi lại đối đãi với mọi người khoan hòa, nên ngày tháng của ta vẫn khá dễ chịu.

Thế nhưng ta hiểu rất rõ sự yên ổn ấy mong manh đến đâu.

 

Ta nhất định phải tìm được một chỗ đứng thật sự bên cạnh Thái t.ử.

Chỗ đứng ấy không nhất thiết phải được xây bằng tình cảm nam nữ.

Chỉ cần chàng cho rằng ta có giá trị, rằng có những việc chỉ ta mới làm được, vậy là đủ.

Ta không thể để mình biến thành một người có mặt hay vắng mặt cũng chẳng tạo nên khác biệt.

Nhưng muốn trở thành người không thể tùy ý thay thế, nào có dễ dàng.

Tưởng trắc phi dựa vào thế lực gia tộc.

Khương trắc phi có dung nhan nổi bật nhất Đông cung.

Triệu trắc phi lại sở hữu tiếng hát uyển chuyển.