Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Chương 75: Ngoại truyện 4: Tận thế IF

"Có khả năng tối nay tôi sẽ ở lại căn cứ qua đêm," vào đúng ngày lễ Giáng Sinh, Thời Ỷ nói với Thương Tùy, "không cần đợi tôi về nhà."

Mỗi khi đến cuối năm, TTOG đều sẽ tổ chức tụ họp tại căn cứ.

Năm nay đặc biệt may mắn, không có ai tử vong, cũng không ai để lại tàn tật. Để chúc mừng mọi người đều còn sống khỏe mạnh, Sơ Đào đã sớm nói rằng buổi tụ họp năm nay nhất định phải thật náo nhiệt, không say không về.

Thương Tùy nhìn đôi mắt trong suốt của Thời Ỷ, nhất thời không đoán được cậu đơn thuần là vì tụ họp, hay là có dụng ý khác.

Ngoài lúc đi làm nhiệm vụ, đây là lần đầu tiên Thời Ỷ không qua đêm ở nhà.

Kể từ ngày Giang Nghiễn bỏ giá cao mua tranh, trong lòng Thương Tùy vẫn luôn có chút bất an. Hắn không cố ý che giấu thân phận của mình, nhưng đồng thời cũng không dám chủ động nhắc tới, nếu Thời Ỷ có lòng để ý, thì có khả năng đoán ra hắn là ai.

Nghĩ lại thì, Thời Ỷ từ trước đến nay luôn không hứng thú với tất cả mọi thứ của thế giới bên ngoài, không quá có khả năng tốn tâm tư dò hỏi tin tức về hắn, cũng sẽ không kiên nhẫn phối hợp với hắn giả vờ giả vịt.

"Được," Thương Tùy thả lỏng, cười nói, "chơi vui vẻ nhé."

Thời Ỷ nhàn nhạt đáp lại.

Gần như ngay khi cậu vừa đặt chân tới căn cứ, ngay sau đó cánh cửa lớn đã bị người ta đột ngột xô mạnh mở tung. Sơ Đào và Tần Thư Hách trên tay xách những túi đóng gói đủ mọi màu sắc:

"Đến muộn rồi! Đồ ăn giao tới đây! Đồ ăn giao tới đây!"

Trong căn cứ không ai biết nấu ăn, bọn họ dứt khoát đi đóng gói đồ ăn từ nhà hàng bên ngoài mang về. Thấy mọi người tụ tập lại với nhau, Sơ Đào vô cùng vui vẻ: "Bọn tôi vừa từ điểm tình báo trở về, lát nữa bên đó sẽ cử người mang rượu tới."

"Ông chủ mới tới của điểm tình báo còn khá thú vị đấy. Anh ta hỏi chị Tiểu Đào có thể giúp anh ta kiếm được tranh của Ss hay không, chị Đào có thể có đường dây gì chứ? Đường dây lớn nhất của chị ấy đang ở đây này--"

Tần Thư Hách đột nhiên đổi hướng câu chuyện, ra hiệu về phía người ở góc phòng:

"Ngài nói xem có đúng không, thần Ỷ?"

Thời Ỷ đội mũ lưỡi trai màu đen, nghe vậy ngẩng đầu: "Tranh?"

Lâm Ngôn đùa: "Chắc cậu không quan tâm đâu, kẻ thù không đội trời chung của cậu ngoài việc là lính đánh thuê, còn là một họa sĩ."

Mấy người bọn họ quen thuộc với Thời Ỷ, biết Thời Ỷ không để tâm tới những lời đồn liên quan tới Ss, nên vừa cười đùa vừa nghe Lâm Ngôn giải thích.

"Tranh của anh ta ngàn vàng khó cầu, sở hữu năng lực khiến người ta nằm mơ." Lâm Ngôn giải thích, "Ss là người có dị năng hệ hiếm có, một trong các năng lực thuộc hệ tinh thần. Hãy tưởng tượng xem, người thân bạn bè đã không thể gặp lại, phong cảnh chỉ tồn tại trong tưởng tượng, những tiếc nuối khó mà buông bỏ được... Chỉ cần được anh ta vẽ ra, mọi điều không thể đều có thể thực hiện trong giấc mơ. Đối với rất nhiều người mà nói, tác phẩm của anh ta có sức hấp dẫn chí mạng."

"Ồ." Thời Ỷ bình thản nói, "Vậy à."

Sơ Đào không nhịn được hỏi: "Tiểu Ỷ không ngạc nhiên sao? Lần đầu tiên nghe thấy, chị còn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi nữa!"

"Cậu ấy chẳng phải vẫn luôn như vậy sao? Đối với cái gì cũng không để ý."

Lâm Ngôn nói nói rồi đột nhiên đổi đề tài, cười xấu xa: "Tuy nhiên gần đây có hơi khác rồi. Tôi nói này, sao cậu không dẫn người nhà tới?"

Tần Thư Hách vốn đang rót rượu, nghe vậy đặt mạnh chiếc ly thủy tinh xuống bàn:

"Tôi đau lòng rồi đấy, Thời Ỷ! Lâm Ngôn là anh em, còn tôi không phải anh em sao? Cậu có tình huống gì sao lại có thể giấu tôi!"

Sơ Đào cũng lập tức tiếp lời:

"Đúng vậy đúng vậy! Ngoài đánh đánh giết giết ra thì em chẳng biết gì cả, tìm đối tượng chắc chắn phải để bọn chị giúp em kiểm tra chứ! Lỡ bị người kỳ quái lừa mất thì phải làm sao??"

Bị hai người một trái một phải quấn lấy, Thời Ỷ đau cả đầu:

"Vẫn chưa xác định."

Tần Thư Hách và Sơ Đào không ngừng truy hỏi chuyện giữa cậu và Thương Tùy, Thời Ỷ đơn giản kể lại quá trình hai người gặp nhau. Nghe xong, Sơ Đào tối sầm cả mắt:

"Ý em là... Em còn phải nuôi anh ta nữa sao?"

Thời Ỷ sửa lại: "Em mua tranh của anh ấy, không phải nuôi anh ấy."

Tần Thư Hách cười lạnh một tiếng:

"Tranh của anh ta đáng giá nhiều tiền như vậy sao? Anh ta có phải Ss đâu."

Thời Ỷ không nói gì nữa.

"Được rồi được rồi, hai người đừng làm quá thế, chuyện anh tình tôi nguyện thôi mà."

Lâm Ngôn vừa nói vừa nhìn về phía Thời Ỷ. Giống như những người khác, trong lúc kể chuyện, Thời Ỷ cũng bất giác uống rượu.

Thấy cậu chống má bằng một tay không nói gì, Lâm Ngôn ghé lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy cục cưng, không vui à?"

Khác với hình tượng sát thần lưu truyền bên ngoài, Thời Ỷ ở một số phương diện lại đơn thuần ngoài dự liệu, kinh nghiệm tình cảm càng giống như một tờ giấy trắng.

"Chỉ là hai người họ không hiểu rõ thôi, lo cậu bị người ta lừa. Với lại tôi cảm thấy Thương Tùy đối xử với cậu khá tốt, không giống như có dụng tâm khác."

Lâm Ngôn từng tới nhà Thời Ỷ một lần. Đúng lúc đó Thương Tùy ra ngoài nên cậu ta không gặp được người thật, ngược lại lại nhìn thấy con gấu bông mèo do Thương Tùy làm.

Con gấu bông giống Thời Ỷ đến mức ấy khiến Lâm Ngôn vui rất lâu. Theo tính cách của Thời Ỷ, tìm một Alpha dịu dàng, chu đáo, biết giúp cậu biến mọi thứ trở nên xinh đẹp gọn gàng, dường như cũng không tệ.

Thời Ỷ lắc đầu: "Không phải, tôi chỉ đang nghĩ..."

Lâm Ngôn muốn biết cậu đã nói gì, nhưng do tác dụng của rượu nên đầu nặng chân nhẹ, miễn cưỡng chỉ nghe rõ được vài chữ.

Thật kỳ lạ.

Lâm Ngôn nghĩ.

Người trong lời Thời Ỷ nói là ai?

Thương Tùy sao?

"Nếu ai cũng có nguyện vọng, vậy bản thân anh ấy sẽ vẽ cái gì?"

Bão tuyết gào thét bên ngoài căn cứ dần dần ngừng lại. Xuyên qua khung cửa sổ mờ đục bởi hơi sương, những bụi cây giáng sinh được cắt tỉa ngay ngắn trông như từng chiếc bánh kem trắng phủ đầy tuyết.

Sơ Đào uống đến mức đầu óc choáng váng. Cách đó không xa, Thời Ỷ cũng có chút say.

Ánh mắt cậu mơ màng, nhưng nơi đầu ngón tay lại đều đặn xuất hiện những tia lửa màu vàng nhạt rực rỡ, giống như những vì sao rơi vào lòng bàn tay cậu.

Trong tình huống như vậy mà vẫn có thể khống chế tốt dị năng, Sơ Đào không khỏi sinh lòng khâm phục.

Cô đang định hỏi xem Thời Ỷ thế nào, có cần nghỉ ngơi sớm một chút hay không, thì chuông cửa căn cứ đột nhiên vang lên.

"Đêm hôm thế này, ai vậy?"

Sơ Đào kéo mở cánh cửa lớn của căn cứ, ánh mắt bỗng khựng lại.

Bên ngoài vẫn thường đùa rằng TTOG tuyển người dựa vào nhan sắc. Dù đã quen nhìn trai xinh gái đẹp, Alpha đứng ngoài cửa vẫn khiến cô sáng bừng hai mắt.

"Xin chào," Alpha xa lạ lên tiếng, "tôi tìm Thời Ỷ."

Sơ Đào hoàn toàn tỉnh rượu.

Thời Ỷ bất ngờ nhìn hắn.

_______

"Anh đã nhét chúng vào những chiếc hộp khác nhau, chất dưới cây thông Noel ở nhà, em có thể tháo hết một lần."

Trước đó Thương Tùy hoàn toàn chưa từng nhắc tới chuyện này. Theo tính cách của anh, rất có khả năng ngay cả hộp quà và ruy băng cũng đều là quà được lựa chọn kỹ càng.

Thời Ỷ im lặng một lát:

"Anh tốn công như vậy đến tìm tôi chỉ vì buồn chán thôi sao?"

"Ban đầu anh muốn đón Giáng Sinh cùng em, nhưng tụ tập với bạn bè cũng rất quan trọng."

Trước khi hắn kịp đưa ra lời mời, Thời Ỷ đã nói trước rằng mình muốn tới căn cứ dự tiệc.

Hắn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định đến thử vận may vào nửa sau của buổi tụ họp. Nếu Thời Ỷ muốn ở lại căn cứ, hắn sẽ coi như chưa từng có chuyện này, tìm một cơ hội thích hợp khác để tặng quà.

"Đến tìm em không phải vì buồn chán." Thương Tùy dịu giọng nói.

"Anh rất nhớ em."

"......"

Thời Ỷ đột nhiên dừng bước, như thể đã nhẫn nhịn đến cực hạn.

"Thương Tùy," cậu buông bàn tay vẫn luôn nắm chặt tay hắn, "anh định khi nào mới chịu thẳng thắn với tôi?"

Câu nói ấy khiến Alpha đứng chết lặng tại chỗ. Trên gương mặt vốn luôn ung dung thư thái hiếm hoi xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên Thời Ỷ nhìn thấy bộ dạng này của Thương Tùy, trong lòng vậy mà dâng lên một tia khoái chí.

"Nên cảm thấy vinh hạnh sao? Một người dị năng mạnh mẽ như vậy lại che giấu thân phận ở bên cạnh tôi."

Theo tính cách của cậu, đáng lẽ ngay khi nhận ra điều bất thường đã phải trực tiếp vạch trần rồi. Thế nhưng cậu lại mở một mắt nhắm một mắt, mãi không phá vỡ hiện trạng.

Rõ ràng bên ngoài vẫn đồn đại rằng cậu và Ss không hợp nhau, nhưng Thương Tùy lại như chẳng có chuyện gì mà tiếp cận cậu, chăm sóc cậu từng li từng tí. Quả thực giống như...

Thích cậu đến mức mất cả lý trí vậy.

Hoặc cũng có thể chỉ là một cái bẫy giả tình giả ý.

Trong lòng bàn tay Thời Ỷ tụ lại vô số điểm sáng như sao trời. Giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lẽo:

"Nếu anh đang lấy tôi ra làm trò vui, tôi thật sự sẽ đánh gãy tay và chân anh."

Thương Tùy biết những điểm sáng tưởng như nhẹ bẫng ấy có thể xuyên thủng đầu một con tang thi ở khoảng cách hàng nghìn mét, cũng cảm nhận được sức mạnh cực kỳ đáng sợ ẩn chứa bên trong.

Nhưng ánh mắt hắn không hề rời đi, hoàn toàn bị thu hút.

Hai bên đường ngập tràn những vật trang trí rực rỡ.

Những bông tuyết trong suốt lấp lánh trong tủ kính, những quả cầu Noel màu vàng hồng, những dây đèn quấn quanh cành cây với đủ sắc màu, những vòng hoa quả mọng được điểm xuyết bằng ruy băng và kim tuyến đều tỏa sáng rực rỡ.

Nhưng không có thứ nào đẹp hơn dị năng của Thời Ỷ.

Cũng không có thứ nào phù hợp với lễ hội lãng mạn này hơn nó.

"Nếu anh thật sự có mục đích khác," Thương Tùy khẽ hỏi, rồi bổ sung thêm, "Sau khi đánh gãy tay chân anh, Tiểu Ỷ sẽ vứt bỏ anh sao?"

"Anh nằm mơ à." Thời Ỷ mặt không cảm xúc.

"Tôi sẽ ngược đãi anh."

Thương Tùy hơi mở to mắt, vô cùng kinh ngạc nhìn Thời Ỷ nổi giận.

Dù là như vậy...

Thời Ỷ cũng sẽ không bỏ rơi hắn sao?

Thật đúng là... ..."

"Tôi sẽ nhốt anh lại, chỉ khi nào vui mới cho anh ăn."

Niềm vui không cách nào kìm nén từng chút một tràn ngập trái tim. Hình phạt độc ác trong mắt Thời Ỷ, đối với hắn lại giống như phần thưởng mà hắn hằng mong mỏi trong mơ.

"Để anh dẫn em tới một nơi nhé." Thương Tùy ngửa lòng bàn tay lên, mời Thời Ỷ: "Nếu đồng ý, thì hãy nắm lấy tay anh."

Ngay khoảnh khắc hai bàn tay của cậu và Thương Tùy đan vào nhau, như thể có xiềng xích vô hình quấn lấy đôi chân, Thời Ỷ không thể cử động. Một sức mạnh khổng lồ kéo cậu đột ngột rơi xuống.

Khi lấy lại ý thức, bóng tối đen đặc đến mức không thấy nổi năm ngón tay đã phong toả toàn bộ giác quan. Thời Ỷ nhanh chóng nhận ra mình đã bị đưa vào một dị không gian xa lạ.

Cậu cử động ngón tay, hiếm khi tự kiểm điểm xem có phải mình quá bốc đồng hay không.

Tùy tiện bước vào không gian do người khác làm chủ, hiện tại cậu hoàn toàn mặc người ta xử lí.

Một chùm ánh sáng từ trên cao hạ xuống. Thời Ỷ lập tức lùi lại một bước, trong lòng bàn tay theo phản xạ xuất hiện một cụm lửa nhỏ.

"Cảnh giác thật đấy."

Có người khẽ cười phía sau cậu. Không đợi Thời Ỷ cảm thấy hối hận, Thương Tùy ra hiệu cho cậu nhìn về phía trước: "Còn nhớ không? Ba năm trước em từng đến phương Nam."

Nguồn sáng như thác nước hợp thành một sân khấu hoa lệ. Bức tranh khổng lồ ở chính giữa giống như một vũ công đang bước lên sân khấu biểu diễn.

Toàn bộ bức tranh lấy màn đêm làm nền, từ bầu trời cao vô số tia sáng đổ xuống. Từng vệt đuôi lửa như pháo hoa cuồn cuộn biến ảo giữa tầng mây, khiến người ta liên tưởng đến những ngôi sao bất diệt đang cháy rực sau vụ nổ lớn của vũ trụ.

Ánh mắt Thời Ỷ bất giác ngưng lại.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Đó chính là dị năng của cậu.

Hơn nữa còn là cảnh tượng chỉ có thể xuất hiện khi cậu dốc toàn lực. Đến lúc ấy, năng lực của cậu sẽ bao phủ vài thành phố, đủ để xuyên ngang nửa thế giới.

"Đó là lần đầu tiên anh gặp em."

Nói chính xác hơn, thứ gặp Thời Ỷ khi ấy là linh hồn của hắn.

"Tiểu Ỷ, sao trên vai em lại có một con bướm vậy?"

Sơ Đào đầy vẻ hiếu kỳ. Con bướm trên vai Thời Ỷ đẹp đến mức gần như quỷ quái. Đôi cánh trắng phủ những hoa văn đen tinh xảo, phần đuôi dài tự nhiên buông xuống, đôi râu gần như trong suốt.

Sơ Đào chưa từng nhìn thấy sinh vật như vậy trong tự nhiên, cô đoán: "Chắc là linh hồn của ai đó nhỉ?"

"Không biết, nó đi theo em cả buổi chiều rồi."

Sơ Đào khựng lại, trên mặt hiện lên vẻ nghiêm túc: "Khả năng cao là nó đến từ rất xa, vô tình bị lạc đường."

Con bướm bỗng đập cánh. Ngay khi Thời Ỷ tưởng rằng nó sắp bay đi, nó lại nhẹ nhàng lượn một vòng rồi dò xét đậu xuống đầu ngón tay cậu.

"Em nên đưa nó về sao?"

Từ trước đến nay cậu vốn lười xen vào chuyện người khác.

Nhưng con bướm này quá mức yếu ớt và xinh đẹp.

Sơ Đào im lặng rất lâu không trả lời. Ngay khi Thời Ỷ định hỏi lại lần nữa, cô khẽ thở dài: "Chị nghĩ là không cần."

"Chủ nhân của nó... sắp chết rồi."

Dị năng hệ tinh thần vô cùng hiếm, tuổi thọ lại ngắn.

Bộ não của họ giống như một cỗ máy không bao giờ ngừng hoạt động. Gánh nặng quá mức mãnh liệt khiến phần lớn mọi người khó có thể chịu đựng nổi.

Bọn họ đều có linh hồn của riêng mình, giống như sự kéo dài của cái tôi.

Chỉ có một trường hợp linh hồn mới rời xa chủ nhân trong thời gian dài.

Điều đó có nghĩa là người dị năng đang ở trong trạng thái hấp hối, suy yếu đến cực hạn.

Thời Ỷ im lặng một lúc:

"Nó nhìn thấy được sao?"

"Linh hồn không có ý thức độc lập, hoàn toàn hành động theo bản năng. Nếu em đang nói tới chủ nhân của con bướm này, có lẽ người đó có thể thông qua nó nhìn thấy một vài mảnh ký ức rời rạc."

Thời Ỷ như đang suy nghĩ điều gì đó:

"Chị Tiểu Đào, lát nữa em sẽ về."

"Ngày mai còn phải lên đường, đừng về muộn quá nhé."

Thời Ỷ đáp một tiếng. Thấy con bướm nhẹ nhàng bay theo bước chân mình, cậu bất giác mỉm cười.

Cậu không biết mình nên làm gì.

Chỉ là cảm thấy, nếu ở một nơi nào đó trên thế giới này thực sự có một người sắp chết, thì không nên để linh hồn của người đó cuối cùng phải ở lại trong một nhà trọ nhỏ bình thường và khép kín.

"Tôi đưa cậu đi xem pháo hoa nhé."

Thời Ỷ đột nhiên nhớ tới chuyện Lâm Ngôn từng nhắc qua: tối nay lúc chín giờ, bên bờ sông gần đây sẽ có một buổi trình diễn pháo hoa quy mô nhỏ.

"Sắp tới giờ rồi."

Khi Thời Ỷ tới nơi, hai bên bờ sông và cây cầu lớn bắc qua sông đã chật kín người.

Trong tận thế hiếm khi có cơ hội như thế này, ai nấy đều vô cùng mong chờ.

Thời Ỷ không muốn chen chúc với đám đông, dứt khoát trèo lên tháp chính của cây cầu, một mình đứng trên đỉnh tháp cao nhất.

Con bướm kia cũng từng bước từng bước theo sát bên cạnh cậu.

Ban đầu Thời Ỷ còn cảm thấy thú vị, nhưng dần dần lại nhận ra có điều không ổn.

Những hoa văn đen đậm trên đôi cánh bướm chẳng biết từ lúc nào đã biến thành màu mực bị pha loãng, tần suất vỗ cánh cũng chậm dần theo.

Cuối cùng, giống như đã mất hết sức lực, nó uể oải đậu trên vai Thời Ỷ.

Đúng như Sơ Đào đã nói.

Con bướm này đang từng chút một trở nên trong suốt.

Sắp biến mất hoàn toàn.

Rõ ràng mới là lần đầu tiên gặp nó, thế nhưng Thời Ỷ lại cảm thấy một nỗi buồn không cách nào kìm nén.

Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào đôi râu mềm mại của nó.

Đúng là họa vô đơn chí.

Buổi bắn pháo hoa vốn được định vào lúc chín giờ vẫn chậm chạp chưa bắt đầu.

Từ đám đông phía dưới xa xa vang lên những tiếng bàn tán:

"Hình như xảy ra chút sự cố, buổi trình diễn pháo hoa tối nay phải tạm thời hủy bỏ."

"Hủy bỏ? Tôi chờ lâu như vậy rồi mà!"

Những lời oán trách liên tục vang lên giữa đám đông.

Bầu không khí trở nên thất vọng và nặng nề.

Con bướm nhỏ ấy lặng lẽ ở bên cạnh Thời Ỷ, dùng những giây phút cuối cùng của sinh mệnh để ngắm nhìn cậu.

Thời Ỷ đột nhiên nói:

"Nếu vậy thì, để tôi bắn pháo hoa cho cậu xem."

Cậu cẩn thận đặt linh hồn sắp biến mất lên nơi cao nhất, còn mình lùi lại một bước.

Trong lòng bàn tay hội tụ vô số điểm sáng như những vì sao.

Đôi mắt Thời Ỷ được ánh sáng phản chiếu càng trở nên rực rỡ.

Trước khi màn biểu diễn ngẫu hứng này bắt đầu, cậu dùng giọng điệu như đang kéo màn sân khấu mà nói:

"Nhìn cho kỹ nhé, bướm nhỏ."

"Cơ hội như thế này khó gặp lắm đấy."

Khoảnh khắc lời vừa dứt.

Thời Ỷ từ nơi cao nhất nhảy xuống!

Muôn vàn luồng sáng đồng thời lao thẳng lên bầu trời.

Thế giới trong chốc lát biến thành trắng và đen.

Ngay giây tiếp theo, những tia chớp lửa dữ dội xuyên ngang màn đêm dài.

Ánh sáng chiếu rọi mặt nước giống như mang theo sức mạnh đủ để phán xét tất cả.

Nếu tận mắt chứng kiến cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi này, phản ứng đầu tiên sẽ không phải là tán thưởng vẻ đẹp kinh người của nó.

Mà là từ tận đáy lòng cảm thấy một sự kính sợ đến mức không dám nhìn thẳng.

Khi ánh sáng lan rộng như thủy triều tới tận điểm cuối của tầm mắt, bầu trời đêm vốn tràn đầy cảm giác áp bức trở nên mơ hồ như mơ.

Tựa như một giấc mơ được dệt bằng vàng ròng.

Mọi người dần hoàn hồn lại.

"Đó là cái gì vậy? Đẹp quá! Là loại pháo hoa mới sao?"

"Đương nhiên không thể là pháo hoa được! Các cậu không nhận ra à? Cả căn cứ phương Nam đều bị bao phủ rồi!"

"Tôi chưa từng thấy cảnh tượng nào đẹp như vậy, quả thực giống như cổ tích!"

Những tiếng kinh ngạc của đám đông bị tiếng gió che lấp.

Bên tai Thời Ỷ chỉ còn lại những hồi âm trống rỗng.

Để không làm tổn thương linh hồn yếu ớt kia, cậu buộc phải nhảy xuống từ nơi cao nhất.

Điều khiến cậu bất ngờ là, con bướm sắp biến mất ấy lại dùng chút sức lực cuối cùng vỗ cánh, cùng cậu rơi xuống.

"Năng lực của tôi có thể xuyên qua nửa thế giới, hy vọng cậu có thể tận mắt nhìn thấy bầu trời này."

Trước khi nó hoàn toàn biến mất, Thời Ỷ cất cao giọng:

"Nếu có thể, hãy sống tiếp nhé!"

Hãy sống tiếp nhé.

Thương Tùy ngẩng đầu lên.

Những ngọn lửa vàng rực rỡ kéo dài từ tận chân trời.

Toàn thân hắn nhuốm đầy máu.

Vết thương chí mạng chỉ còn cách trái tim vài ly là sẽ đâm xuyên qua.

Trong tình thế nguy cấp, hắn dùng không gian dị năng ngăn cách vô số người nhiễm bệnh đang truy đuổi mình, nhờ đó mới có được một khoảng thời gian ngắn để th* d*c.

Vài ngày trước, tại khu mỏ bỏ hoang xuất hiện một người nhiễm cấp đặc biệt.

Thương Tùy nhận nhiệm vụ tiêu diệt.

Nhưng căn cứ phương Nam đã phán đoán sai tình hình, đánh giá quá thấp độ khó của chiến dịch lần này.

Mỏ quặng sụp đổ ấy đã bị phong kín từ thế kỷ trước.

Vô số người nhiễm bệnh trong đó giống như đang nuôi trùng độc, không ngừng chém giết lẫn nhau.

Trong hơn một trăm người nhiễm cấp đặc biệt còn tồn tại hiện nay, không chỉ đều sở hữu dị năng, mà số ít cá biệt thậm chí còn có ý thức độc lập và khả năng suy nghĩ.

Trong trận chiến, hắn vì trọng thương mà mất khống chế.

Linh hồn cũng chẳng biết đã đi đâu mất.

So với vết thương trên thân thể, cơn đau trong não còn đáng sợ hơn nhiều.

Giống như có hàng ngàn hàng vạn lưỡi dao sắc nhọn liên tục xuyên thủng đầu hắn.

Điều đó khiến Thương Tùy nhớ tới một người có dị năng hệ tinh thần từng mất khống chế mà hắn đã gặp.

Trước khi chết, người đó phát ra tiếng gào thét đau đớn đến cực điểm.

Hộp sọ bất ngờ nổ tung.

Máu và óc bắn tung tóe lên mặt hắn.

Từ ngày đó trở đi, hắn không hề có thiện cảm với dị năng thứ hai mà mình sở hữu.

Hắn từng cho rằng mình sẽ chết tại nơi này.

Nhưng thông qua linh hồn đã thất lạc, hắn lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến bản thân vĩnh viễn không thể quên.

Đẹp quá.

Dù là bầu trời ấy.

Hay người đã tạo nên bầu trời ấy.

Đều đẹp đến mức khiến người ta muốn rơi nước mắt.

Cơn đau nhói trong não chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.

Dị năng từng mang tới cho hắn vô số đau khổ giống như phá kén tái sinh, hoàn toàn đảo ngược, trở thành trợ lực mạnh mẽ chưa từng có.

Một nguồn sức mạnh mới sinh, hùng hậu và vô tận tràn ngập khắp toàn thân.

Hắn có thể cảm nhận được những người nhiễm bệnh đói khát cách xa hàng nghìn mét đang sốt ruột truy tìm dấu vết của mình.

Mỗi tiếng gió bên tai đều rõ ràng vô cùng.

Giống như quy luật của thế giới đều được trải ra trước mắt.

Thương Tùy đưa tay ra.

Con bướm đã biến mất hoàn toàn lại nguyên vẹn xuất hiện trên đầu ngón tay hắn.

Nếu sống sót...

Liệu hắn có thể gặp được người đó không?

Đồng đội của cậu ấy gọi cậu ấy là gì nhỉ?

"Tiểu Ỷ"...?

Hình như là vậy.

Đúng không?

"Chủ nhân của con bướm đó là anh."

Thời Ỷ cuối cùng cũng xâu chuỗi được tất cả mọi chuyện.

Đám đông dày đặc dưới cây cầu trong bức tranh trông xa xôi vô cùng. Góc nhìn này chỉ có linh hồn kia và cậu từng cùng nhau nhìn thấy.

"Vậy tại sao anh--"

Không trực tiếp đến gặp tôi?

Cậu nhanh chóng phản ứng lại.

Sau khi Ss một lần tiêu diệt hơn một trăm người nhiễm cấp đặc biệt trong khu mỏ bỏ hoang, mọi người bắt đầu thường xuyên đem hai người ra so sánh. Cậu từng thuận miệng hỏi thăm một chút tin tức về đối phương, sau đó liền xuất hiện lời đồn rằng cậu và Ss không hợp nhau.

Lần đầu tiên Thời Ỷ hối hận vì mình chưa từng nghĩ tới việc giải thích:

"Đó chỉ là tin đồn thôi! Tôi không ghét anh."

"Anh rất vui."

Dù trong quá trình ở chung ít nhiều đã có dự cảm, nhưng cảm giác khi nghe chính miệng Thời Ỷ nói ra vẫn hoàn toàn khác.

Thời Ỷ cũng bị cảm xúc của Thương Tùy lây nhiễm.

Con bướm khiến cậu nhớ mãi không quên suốt thời gian qua lại thuộc về Thương Tùy, giống như một loại duyên phận kỳ diệu nào đó.

Cậu tò mò hỏi:

"Vậy sau đó linh hồn của anh thế nào?"

"Nó không sao. Nhưng anh không đến quấy rầy em, không chỉ vì những lời đồn."

Đối diện với vẻ mặt mờ mịt của Thời Ỷ, Thương Tùy đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ:

"Nếu có một người luôn âm thầm dòm ngó em, ôm ấp những tưởng tượng không nên có về em, em sẽ làm thế nào?"

Cùng với giọng nói nghe có vẻ dịu dàng ấy, hàng trăm hàng nghìn bức tranh lần lượt hiện ra.

Chúng giống như một công trình nghệ thuật khổng lồ chứa đựng khát vọng vô tận của người sáng tạo, chiếm trọn toàn bộ tầm nhìn của Thời Ỷ.

Chủ đề của tất cả các bức tranh đều chỉ có một người.

Mái tóc bạch kim vàng nhạt, đôi mắt mèo, hàng mi dài cong vút, làn da tinh tế.

Dưới ngòi bút của họa sĩ, người ấy giống như một thiên thần đang phát sáng.

Thời Ỷ đứng sững tại chỗ.

Sự chấn động mà những bức tranh sống động ấy mang lại quá mãnh liệt.

Cậu theo bản năng lùi về phía sau, nhưng lại vừa lúc va vào lòng một người khác.

"Kể từ hôm nay, anh là của em."

Thương Tùy dùng hai tay giữ lấy vai Thời Ỷ, cúi người ghé sát bên tai cậu.

"Khi nói câu này với em, anh đã luôn lặp đi lặp lại nó trong lòng."

"Đổi lại, em cũng phải trở thành của anh."

Dựa vào dị năng hệ tinh thần, tranh của Thương Tùy có thể khiến mọi nguyện vọng được thực hiện trong mơ.

"Kể từ ngày em cứu anh, anh vẫn luôn tự mình nhìn em trong những giấc mơ. Trong đầu toàn là những tưởng tượng lung tung rối loạn."

Như thể vẫn cảm thấy những k*ch th*ch dành cho Thời Ỷ còn chưa đủ, Thương Tùy ra hiệu để cậu nhìn về một phía.

Trong bức tranh, thiên thần tóc bạch kim chỉ lớn bằng bàn tay, bị giam giữ trong một chiếc hộp trang sức bằng thủy tinh cắt vát.

Bên cạnh chất đầy những viên trân châu và đá quý lấp lánh đủ màu sắc.

Một đôi tay nâng niu nâng chiếc hộp lên.

Giam giữ thiên thần nhỏ bé ấy trong lòng bàn tay.

Thời Ỷ vô thức mím môi.

"À đúng rồi, còn cái này nữa."

Giọng điệu Thương Tùy mang theo chút hứng thú.

"Nhìn bên cạnh đi."

Người trong tranh mặc một chiếc váy voan màu hồng.

Lớp voan mỏng phía sau lưng để trần được buộc thành một chiếc nơ bướm hai tầng thật lớn.

Cậu quỳ ngồi trên giường.

Xung quanh toàn là những con gấu bông mèo mềm mại, giống hệt con gấu bông nhỏ mà trước đây Thương Tùy từng làm cho cậu.

Màu sắc và biểu cảm của những chú mèo càng phong phú hơn.

Chúng thân mật quây quần xung quanh cậu.

"Rất đáng yêu đúng không? Giống như công chúa trong truyện cổ tích vậy."

Nếu bỏ qua sợi xích trên mắt cá chân của "công chúa", quả thực đúng là một câu chuyện cổ tích mơ.

"Việc nằm mơ đã trở thành chuyện anh thích nhất, mỗi tối anh đều có thể gặp em." Thương Tùy nói rồi nói rồi bật cười lên, "Có phải rất b**n th** không?"

Mọi thứ trước mắt quá mức chấn động, Thời Ỷ trong lúc hoảng loạn chỉ vào một bức tranh trông có vẻ bình thường:

"Bức này là gì?"

Trong tranh, cậu và Thương Tùy cùng ngồi dưới cây thông Noel chất đầy quà tặng, trên mặt hai người đều mang nụ cười, trông vô cùng ấm áp.

Nếu cậu không vạch trần thân phận của Thương Tùy, đại khái hiện tại bọn họ cũng sẽ mở quà như thế này, Thương Tùy sẽ giống như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục lấy lòng cậu.

"Cái này à." Thương Tùy lại nói, "Là truyện kinh dị."

"......"

"Nếu em ghét anh, không muốn gặp anh nữa, anh sẽ khiến em quên hết mọi thứ, lừa em rằng chúng ta từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, em là vị hôn thê nhỏ của anh."

Hắn buông tay vẫn luôn đặt trên vai Thời Ỷ xuống, giống như đang tiên đoán về tất cả những chuyện sắp xảy ra:

"Chúng ta sẽ mãi mãi hạnh phúc vui vẻ sống cùng nhau, cục cưng."

Thời Ỷ xoay người lại, đối diện với một đôi mắt sâu thẳm b*nh h**n như vòng xoáy.

Xét theo lý mà nói, cậu có thể cưỡng ép phá vỡ dị không gian của người khác, nhưng đó chỉ là trên lý thuyết. Cậu không thể xác định giới hạn năng lực của Thương Tùy.

Đối phương còn có dị năng thứ hai.

Thời Ỷ chưa từng giao đấu với dị năng giả hệ tinh thần, cũng không nắm chắc có thể thoát khỏi nơi này.

Thấy cậu mãi không nói gì, Thương Tùy hỏi: "Bị dọa rồi sao?"

"Bị dọa rồi." Thời Ỷ dùng giọng nói không nghe ra cảm xúc: "Anh đúng là một tên điên."

Ánh mắt Thương Tùy khẽ dao động.

Một lúc sau, chỉ còn lại sự tĩnh lặng sâu không thấy đáy.

Đương nhiên Thời Ỷ sẽ ghét hắn.

Rốt cuộc hắn đang ôm loại may mắn hão huyền gì chứ?

Hắn từng nghĩ sẽ giấu kín cả đời những d*c v*ng âm u đặc quánh ấy, nhưng cũng hiểu sớm muộn gì cũng sẽ để lộ dấu vết.

Không có mấy người có thể chấp nhận loại tình cảm như vậy.

Huống hồ Thời Ỷ tốt đẹp đến thế, đáng lẽ nên có một mối quan hệ bình thường hơn, một người bạn đời thực sự dịu dàng chu đáo.

Thời Ỷ tiếp tục nói: "Tôi không muốn ở lại đây nữa."

Đúng như dự liệu.

Thời Ỷ sẽ rời đi, một lần nữa trở thành ngôi sao xa xôi không thể với tới.

Vậy thì nhốt cậu ấy lại.

Nhốt lại.

Nhốt lại.

Nhốt lại.

Nhốt lại.

Nhốt lại...

Tiếng nói hèn hạ không ngừng gào thét trong lòng.

Thương Tùy cố gắng kiềm chế, dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể nói: "Xin lỗi, nếu em cảm thấy ghê tởm, anh sẽ đốt hết những bức tranh này."

Thời Ỷ nhìn chằm chằm hắn rất lâu, đột nhiên nói: "Bầu trời anh vẽ rất đẹp."

"Ừm?"

"Có muốn xem lại một lần nữa không?"

Dị năng giả không gian mạnh mẽ có thể tùy ý xuyên qua các khu vực khác nhau, cho dù là phương Nam xa xôi, đối với Thương Tùy mà nói hẳn cũng không phải chuyện khó khăn.

Ý thức được câu nói này có khả năng mang ý nghĩa gì, hắn ngơ ngác nhìn Thời Ỷ, một lúc lâu sau mới gật đầu.

"Điều anh thật sự muốn nói, ngoài những thứ đó ra..."

Thời Ỷ im lặng một lát, nhất thời không biết nên hình dung thế nào,

"...ngoài những loại ảo tưởng đủ kiểu đủ dạng ấy, hẳn còn có thứ khác nữa chứ?"

"Khi tỏ tình mà chỉ nói về mặt tồi tệ của bản thân, không phải là cách làm tốt."

"Mặc dù tôi cũng không cảm thấy nó tồi tệ."

"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Nếu anh lấy tôi ra làm trò vui, tôi sẽ đánh gãy tay chân anh. Thật sự mà tính ra thì hai chúng ta cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi."

Giờ nghĩ lại, Thương Tùy căn bản không phải thích cậu đến mức đầu óc mê muội.

Mà là hoàn toàn phát điên rồi mới đúng.

Nghĩ tới đây, đôi mắt mèo của Thời Ỷ đáng yêu cong lên: "Đưa tôi tới cây cầu đó đi?"

"Bầu trời đêm lấp lánh năm đó, tôi muốn cho anh xem lại một lần nữa."

"Những lời anh thật sự muốn nói..."

"Dưới bầu trời đêm ấy, hãy nói cho tôi nghe một cách hoàn chỉnh đi."

---

Tác giả có lời muốn nói :

Hai người đúng là ngủ chung một chăn cũng không sinh ra được hai kiểu người khác nhau (chỉ chỉ trỏ trỏ).

Viết đến đây đột nhiên nhận ra Thương Tùy đúng là mộng nam của Tiểu Ỷ, khiến tôi không nhịn được mà cười suốt mười giây.