Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Chương 70

@1717177:【Chia sẻ video】

【Báo cáo! Con mèo đã mất tích nửa năm bất ngờ xuất hiện đăng một video, dài tận mười phút!】

【Để tôi xem xem đây là báu vật gì -- vlog cầu hôn?! Tiểu Ỷ sắp kết hôn rồi sao! Chúc mừng chúc mừng!!】

【Lần đầu tiên gặp bé con vẫn còn học cấp ba, chớp mắt một cái đã tự tìm được người nuôi dưỡng mình, nhất định nhất định phải hạnh phúc đấy nhé.】

Video vlog này, một nửa giống như bộ phim lãng mạn, nửa còn lại vì Lâm Ngôn và Tần Thư Hách tung hứng ăn ý, náo nhiệt như đang livestream trực tiếp.

Hôm quay hình, ánh nắng rực rỡ, hai nhân vật chính đều sở hữu nhan sắc không chê vào đâu được dưới ống kính độ phân giải cao, công việc hậu kỳ của Sơ Đào không tốn chút sức nào, chỉ chỉnh sửa đơn giản nhất.

【Hai bên đều chuẩn bị cầu hôn, là cặp đôi nhỏ ăn ý nhất thế giới! Các bạn bè ồn ào náo nhiệt dễ thương quá đi mất!】

【Vòng tay hoa linh lan do đối tượng tặng thật xinh đẹp, đúng là con mắt nghệ sĩ đáng tin cậy, 17 đeo vào quá hợp, ngọc quý phối mỹ nhân!】

【Mèo con lấy ra cái gì vậy, là nhật ký à? Xin mời ông chủ nuôi mèo hãy lắng nghe tiếng lòng của mèo con chúng tôi (chắp tay cầu nguyện)(nháy mắt)(mắt lấp lánh làm nũng)】

【Là ai nói câu "đoạn cuối này chắc không phát được", tôi dừng ở đó cười mất hai phút.】

【Cuối cùng còn cầu ra cả kỳ mẫn cảm nữa hahahahaha! Yêu quá đi! Từ tình yêu thuần khiết bỗng rẽ gấp sang mười tám cộng.】

【Mọi người đều đang cười, chỉ có tôi khóc khi xem à.】

【Tôi cũng khóc, rất thích kiểu tình cảm mãnh liệt thế này, dù là người ngoài cuộc cũng thấy hạnh phúc.】

【Chúc mừng chúc mừng, bé 17 chuẩn bị bao giờ kết hôn vậy!】

@1717177:【Cảm ơn, ngày mai.】

Ngay dưới bình luận này lập tức xuất hiện hàng đống dấu chấm than.

Vô số người đuổi theo hỏi tại sao chuyện lớn thế này hôm nay mới công bố, Thời Ỷ tạm thời chưa xem bình luận, chuyển sang bấm vào mục tìm kiếm nóng.

Sau khi bản tin của Lê Chiêu được đăng lên tháng trước, dần dần thu hút sự chú ý nhiều hơn, cuối cùng gần đây gây nên làn sóng dữ dội, hôm nay mục tìm kiếm nóng số một trên nhiều nền tảng đều là cùng một việc: Vụ án giết người hàng loạt ở Hải Thành.

Bản tin của Lê Chiêu không mang theo cảm xúc cá nhân, mà là thuật lại đầy đủ sự thật bị che giấu tám năm trước, thông tin của người liên quan trong bản tin đều được ẩn danh, chỉ có một tấm ảnh làm bằng chứng về tính xác thực, đã cắt phần khuôn mặt: trong đêm mưa, kẻ giết người hàng loạt quỳ xuống trước một thiếu niên bị thương nặng.

Phần lớn mọi người bày tỏ sự đồng cảm, sau khi biết thiếu niên đó từng bị cơ quan giám sát người trong kỳ mẫn cảm đặc biệt theo dõi suốt một tháng, càng tiếc nuối vì hắn không thể nhận được sự đối xử công bằng khi đó, công chúng cũng cho rằng không nên vơ đũa cả nắm khi nhắc đến "kỳ mẫn cảm đặc biệt".

Nhưng cũng có một bộ phận nhỏ người giữ thái độ nghi ngờ, vài kẻ cực đoan nhảy nhót trong khu bình luận: Tại sao chuyện cũ nhiều năm rồi lại lôi ra? Chỉ có tôi thấy nhà báo viết bài này nhận tiền rồi sao, cảnh sát cũng bị mua chuộc rồi à??

Thời Ỷ thấy người đó càng nói càng hăng, tiện tay đáp lại: "Não tàn không tính là người."

Nửa năm trước, khi Lê Chiêu vừa soạn thảo xong bản nháp đầu tiên cho bài báo và gửi tấm ảnh về, vừa hay lại là sinh nhật của Thương Tùy.

Tối hôm đó, Thời Ỷ đã cùng Thương Tùy đốt bức ảnh. Qua ánh lửa nhảy nhót, Thời Ỷ đối diện với đôi mắt sáng ngời của hắn: "Nghe nói vào ngày sinh nhật mà đốt đi những thứ không tốt, ác mộng sẽ kết thúc."

"Thật à?" Thương Tùy đoán, "Cũng là trong truyện cổ tích mà hồi nhỏ em từng đọc à?"

Thấy Thời Ỷ gật đầu, Thương Tùy không nhịn được bật cười: "Đưa tay cho anh."

"Làm gì?" Thời Ỷ cảnh giác ra mặt, nhưng vẫn đưa tay ra.

"Ừm, ngoan lắm, ngoan lắm."

"......"

Thấy Thương Tùy đùa mình như thú cưng mèo mèo cún cún, Thời Ỷ vừa định phản kháng thì đã bị hắn nắm chặt tay: "Cách để kết thúc ác mộng không phải là đốt ảnh, mà là như thế này."

Lúc hoàn hồn lại, Thời Ỷ đã bước đến bên cửa sổ.

Bên ngoài biệt thự chính trên đảo tư nhân là mặt biển bao la vô tận, biệt thự khách mời nằm ở phần giữa đảo, những ngọn đồi xanh mướt chạy xuyên toàn bộ hòn đảo như một đường sống lưng; phía bên kia là khu ở của nhân viên và bãi đáp trực thăng.

Tất cả công việc chuẩn bị cho hôn lễ đều do Thương Tùy quyết định. Ban đầu Thời Ỷ định cùng hắn làm, nhưng nào là bố trí hiện trường, kiểu dáng lễ phục, hình thức thiệp mời... các loại chi tiết đủ khiến Thời Ỷ hoa mắt chóng mặt, trái lại Thương Tùy lại vô cùng hứng thú khi chọn lựa. Sau khi xác định Thương Tùy có thể tự mình lo liệu mọi thứ, Thời Ỷ dứt khoát giao trọng trách cho hắn.

Họ quyết định tổ chức hôn lễ vào giữa mùa hè.

Rất trùng hợp, ngày trước lễ cưới cũng chính là hôm nay lại đúng dịp kỷ niệm bảy năm ngày cậu và Thương Tùy chia xa.

Lúc mới thấy ngày tháng ấy, Thời Ỷ sững người một lúc, không biết có phải người kia cố tình sắp đặt một sự trùng hợp hay không.

Nhớ lại lời Thẩm Thiên Du từng nói, hằng năm vào ngày này Thương Tùy đều có tâm trạng không tốt, Thời Ỷ âm thầm chuẩn bị trước.

Sau khi lên đảo, cậu chủ động đề nghị tách ra với Thương Tùy, nói là để giữ một chút cảm giác nghi lễ trước khi kết hôn.

Đúng lúc Tần Thư Hách có mặt tại đó, vừa nghe đã hứng thú sôi nổi:
"Ồ! Thần biết mà, ngày xưa trước khi đại hôn, hai bên đều không được gặp nhau. Hoàng thượng ngài truyền thống thế, thật khiến người ta bất ngờ đó!"

Tần Thư Hách quay đầu nhìn về phía Thương Tùy: "Anh ơi, có muốn tự phủ khăn cưới cho mình luôn không?"

Trong lòng Thời Ỷ có tật giật mình, thấy Tần Thư Hách càng nói càng lố: "Lắm mồm thế, cậu là ếch chuyển kiếp à?"

Tần Thư Hách: "Ngài đúng là anh minh sáng suốt, ộp ộp ộp!"

Thời Ỷ: "......".

"Thật sự muốn tách ra à?" Thương Tùy xác nhận với cậu.

"Ừ, tối nay anh ngủ một mình." Thời Ỷ nói ra nhẹ tênh, nhưng trong lòng lại có chút căng thẳng.

May thay Thương Tùy không phát hiện điều gì khác thường, phối hợp gật đầu: "Vậy được thôi, chờ em tới rước anh."

Ánh hoàng hôn nghiêng xuống, chẳng bao lâu nữa trời sẽ chuyển tối.

Thời Ỷ đi đến bên vali, rút ra một chiếc túi nhung từ nơi sâu nhất, không chú ý đến điện thoại đang rung:

Khương Hựu Ninh:【 Cưng có ở trong phòng không Tiểu Ỷ! Chị có đồ hay cho cưng này.】

Khương Hựu Ninh:【Hế lô hế lô, nghe thấy thì trả lời nha?】

Khương Hựu Ninh:【Chị đến thẳng luôn nhé.】

Thời Ỷ lấy từ trong túi ra một chiếc bờm lông mềm mại, cậu đã mua nó dựa theo màu tóc của mình, đôi tai mèo màu bạch kim hoàn toàn hòa vào sắc tóc của cậu.

Thời Ỷ thuận tay đội bờm lên đầu, rồi lại tiếp tục lấy ra một chiếc vòng cổ da màu đen, bên dưới trang trí một cái chuông vàng leng keng.

Cậu tạm thời chưa động đến dây dắt đi kèm, mà thử đeo chiếc vòng cổ. Thương Tùy từng đeo cho cậu loại tương tự, nhưng tự mình chuẩn bị thì đây là lần đầu tiên.

Không biết có phải đeo quá chặt hay không, Thời Ỷ liếc nhìn gương, hai má rất nhanh bắt đầu ửng đỏ, cậu đưa tay lên muốn nới lỏng vòng cổ một chút.

Bên ngoài bất chợt vang lên tiếng gõ cửa: "Tiểu Ỷ? Cưng có trong đó không?"

Giọng của Khương Hựu Ninh vang lên không hề báo trước, Thời Ỷ sững người, luống cuống bắt đầu tháo vòng cổ.

"Đợi chút --" Càng gấp càng không tháo được chốt kim, đầu ngón tay Thời Ỷ toát ra một lớp mồ hôi mỏng. Mãi mới gỡ được vòng cổ xuống, cậu lập tức kéo cửa ra.

"Em làm gì thế, sao mãi không mở cửa..."

Ánh mắt Khương Hựu Ninh rơi lên mặt cậu, hai mắt sáng rỡ hét lên:
"Đáng yêu quá trời luôn!"

Lúc này Thời Ỷ mới phản ứng kịp, cậu chỉ tháo vòng cổ, tai mèo vẫn còn trên đầu.

Đôi tai mèo nhọn hoắt đung đưa lắc lư, thấy Thời Ỷ mím môi như thể muốn đóng cửa lại, Khương Hựu Ninh lập tức bước vào trong: "Tiểu Ỷ ăn mặc thế này định làm gì vậy, không phải định tối nay đánh úp chồng tương lai của cưng chứ?"

Khương Hựu Ninh mặt đầy nụ cười gian xảo, Thời Ỷ phản bác: "Em mới là chồng."

Dù sao Thương Tùy cũng gọi cậu là "chồng" mà.

"Được được được, là em là em." Khương Hựu Ninh nhìn cậu đến mức sắp tan chảy, nhét cái túi trong tay cho cậu, "Ái chà! Ban đầu chị định để mấy thứ này cho hai người dùng sau khi cưới để tăng chút tình thú, nhưng xem ra có thể dùng sớm một chút rồi."

"?"

Thời Ỷ mở túi ra, váy lót màu đen đập vào mắt, lật sang dưới mới thấy chiếc tạp dề viền bèo nhún, mới nhận ra đây là một bộ đồ hầu gái.

So với trang phục hầu gái thông thường, bộ này ngắn hơn rất nhiều, hai lớp váy phồng bung nở như cánh hoa, Thời Ỷ ước chừng với chiều cao của mình thì chỉ vừa đủ che đến gốc đùi.

Trong túi còn có phụ kiện đi kèm: mũ đội đầu, vòng chân, vòng tay nơ bướm, tất dài treo dây trắng có viền ren trang trí.

Khương Hựu Ninh: "Tai mèo, tất trắng, hầu gái! Là mộng tưởng của mọi Alpha! Chị đảm bảo Thương Tùy sẽ bị cưng làm cho mê mẩn thần hồn điên đảo!"

Còn việc có phải là mộng tưởng của mọi Alpha hay không thì chưa chắc, nhưng xét đến tủ quần áo ở nhà toàn là đủ loại đồ nữ, Thương Tùy hẳn là rất hứng thú với kiểu hầu gái tai mèo.

Nhưng bộ đồ này thì...

Thời Ỷ có chút ngại ngùng, lí nhí nói: "Cho dù em không mặc, anh ấy cũng thần hồn điên đảo rồi."

Khương Hựu Ninh tươi cười rạng rỡ: "Ừ ừ ừ, tất nhiên rồi, coi như cưng thưởng cho anh ấy đi."

Dựa vào kinh nghiệm dày dặn trong việc trêu mèo, cô lùi một bước để tiến hai bước: "Vậy chị để đây nhé, mặc hay không thì cưng tự quyết định."

Sau khi Khương Hựu Ninh rời đi, Thời Ỷ do dự nhìn vào chiếc túi.

Dù sao thì... mặc thử cũng chẳng sao, đúng lúc lại không có đồ nào phù hợp.

Thời Ỷ mất khá nhiều công sức mới chỉnh được bộ váy này cho ngay ngắn.

Vì để dễ xé rách, tất đùi được làm rất mỏng, Thời Ỷ cẩn thận kéo đôi tất trắng đến đùi, phát hiện Khương Hựu Ninh còn chuẩn bị cho cậu một đôi giày da nhỏ cùng tông.

Sau khi mặc xong hết, Thời Ỷ tìm một chiếc áo khoác ngoài màu đen, từ đầu đến chân quấn chặt bản thân, rồi đội mũ lên để che đi phụ kiện trên đầu.

Cậu giống như kẻ trộm, lén lút mở cửa ra, xác nhận xung quanh không có ai quen bất ngờ xuất hiện, liền nhanh chóng lẻn vào phòng Thương Tùy.

Thương Tùy và Thẩm Thiên Du đang bơi ở bờ biển, trong phòng không có ai, chỉ còn hương thơm thanh mát của tinh dầu đàn hương thoang thoảng trong không khí.

Thời Ỷ bước vào phòng ngủ trong căn hộ, cắm cúi cởi áo khoác, bận rộn chỉnh lại váy và tai mèo trên đầu, không chú ý rằng cánh cửa ngoài phòng đã bị người khác mở ra.

Thương Tùy vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt, chiếc áo khoác kiểu áo ngủ dài trên người buông lỏng tùy ý.

Hắn rất nhạy với mùi của Thời Ỷ, vừa bước vào đã ngửi thấy hương linh lan nhàn nhạt.

Xác nhận mình không nhầm, vẻ mặt Thương Tùy hiện lên một tia hứng thú rõ rệt.

Khi trước Thời Ỷ đề nghị tạm thời tách ra, thật ra hắn có hơi không cam lòng.

Bóng ma trong quá khứ khiến hắn không thích ngày này, nhưng dáng vẻ Thời Ỷ nói muốn giữ một chút cảm giác nghi thức trước hôn lễ quá dễ thương, khiến hắn không thể từ chối.

Cũng giống như trước khi nhận giải thưởng lớn, luôn phải trải qua một vài thử thách nhỏ.

Giờ thì xem ra, giải thưởng lớn lại tự mình chạy đến trước?

Lần theo mùi linh lan nhè nhẹ, Thương Tùy lặng lẽ bước vào phòng ngủ, ánh mắt lập tức đông cứng lại.

Thời Ỷ đang quay lưng về phía hắn, đôi chân trắng muốt thon dài được bọc trong lớp tất trắng, tai mèo trên đầu lắc lư theo từng động tác.

Cổ chân mảnh khảnh đi giày da đế bằng màu đen, viền ren trên tất treo hơi bó vào phần đùi, khiến da thịt trông mềm mại tròn trịa.

Như thể sợ vẫn chưa đủ k*ch th*ch, dây buộc tạp dề thắt thành một chiếc nơ lớn ở thắt lưng, khiến vòng eo nhỏ hẹp ấy như món quà đang chờ được gỡ bỏ.

Thời Ỷ hoàn toàn không nhận ra có người đang chăm chú nhìn mình từng tấc một, ánh mắt ấy như những sợi tơ nhện ẩm ướt, dính nhớp.

Cậu rút ra món đồ cuối cùng trong túi, cúi người xuống, vừa mới nhét nó dưới gối thì đã bị một bàn tay giữ chặt lấy sau gáy.

"Ưm!"

Thời Ỷ không chút phòng bị, bị đè ngửa xuống giường, vạt váy bung ra, tấm lưng áp sát vào cơ thể của người kia, thân thể Alpha bùng nổ sức mạnh phủ trùm lên cậu như một cái lồng.

Sau khi đánh dấu vĩnh viễn, cậu trở nên cực kỳ nhạy cảm với pheromone của Thương Tùy.

Thời Ỷ rất nhanh đã bắt đầu mềm nhũn chân, hai chân run rẩy căng thẳng duỗi thẳng, mới không bị trượt khỏi mép giường.

"Bé mèo con," giọng của Thương Tùy lộ ra sự hưng phấn khó lòng che giấu, "lén lút chui lên giường anh, là đang tự tìm chủ nhân sao?"

Có thứ gì đó không thể xem nhẹ đang ép chặt vào xương cụt của Thời Ỷ, báo hiệu cảm xúc sắp bộc phát của Alpha.

Thương Tùy áp sát cổ cậu ngửi khẽ, Thời Ỷ chỉ cảm thấy bản thân như con mồi dưới móng vuốt mãnh thú, không kiềm được mà căng cứng người lại, khe khẽ nói gì đó.

Thương Tùy dùng đầu ngón tay móc lấy vòng cổ của cậu, chuông vang lên tiếng trong trẻo: "Ngoan, nói lại lần nữa."

"Chào mừng anh trở về."

Cùng với giọng nói có chút không thoải mái của Thời Ỷ, Thương Tùy không chờ nổi mà lật cả người cậu lại.

Cổ áo của bộ đồ hầu gái được khoét thành hình vuông, viền bèo ở dây đeo vai càng tôn lên xương quai xanh mảnh dài, chiếc cổ trắng nõn đeo vòng cổ, chiếc chuông run rẩy rung rinh.

Thời Ỷ bị làm đến mức pheromone mất kiểm soát tràn ra ngoài, toàn thân tỏa ra hương hoa linh lan trong suốt và thuần khiết.

Ánh mắt chạm nhau, Thời Ỷ chủ động ôm lấy vai Thương Tùy.

Alpha đang dán sát cậu chỉ mặc mỗi quần dài và áo khoác dài, những đường cơ bắp rõ ràng săn chắc theo động tác cúi người càng lộ rõ, từng giọt nước trượt xuống như lăn trên bức tranh cẩm thạch trắng bệch, nhưng khi chạm vào lại có nhiệt độ nóng rực khác thường của Thương Tùy.

Thời Ỷ nuốt nước bọt, đầu ngón tay không tự chủ chui vào mái tóc nửa ướt của hắn.

Nghĩ rằng việc Thời Ỷ tự dâng tới có thể có ẩn tình gì đó, Thương Tùy một tay bóp lấy mặt cậu, ra vẻ dịu dàng hỏi: "Sao lại ăn mặc xinh đẹp thế này?"

Dưới lớp váy tầng tầng lớp lớp của bộ đồ hầu gái là đôi chân săn chắc mềm dẻo. Vì Thương Tùy đang đè đúng vào giữa, Thời Ỷ không khép được chân, chân trái trang trí bằng vòng chân, chân phải điểm xuyết một nốt ruồi son nhỏ nhắn.

"Ngày cưới là anh cố tình chọn sao?" Bị cảm xúc của Thương Tùy ảnh hưởng, thân thể Thời Ỷ cũng dần nóng lên, "Hôm nay là ngày chúng ta chia xa bảy năm trước."

"Em phát hiện rồi à? Anh nghĩ sau hôm nay sẽ là lễ cưới, chúng ta sẽ có mối quan hệ thân mật nhất trên đời, mọi chuyện không tốt đều để lại quá khứ, nên chọn ngày cưới là ngày mai." Thương Tùy như chợt nhận ra điều gì, con ngươi càng lúc càng sáng, tình yêu và d*c v*ng khiến cả người hắn trở nên sống động hơn bao giờ hết, "Ăn mặc thế này, là muốn dùng hôm nay giúp anh che phủ ký ức không tốt sao?"

"Không phải hôm nay." Dưới ánh mắt hơi nghi hoặc của Thương Tùy, Thời Ỷ nói, "Là mỗi năm sau này."

"Mỗi năm sau này, vào ngày hôm nay, chúng ta đều có thể chơi một chút k*ch th*ch, kéo dài đến ngày hôm sau, chính là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta."

Từ lúc chuẩn bị đạo cụ, ý tưởng này đã xoay quanh trong đầu cậu rất lâu, cuối cùng Thời Ỷ nói: "Như vậy, sau này sẽ có rất nhiều ngày tốt đẹp."

Thương Tùy thấy cậu nói xong thì lộ ra vẻ hơi ngượng ngùng, tim như sắp tan chảy.

"Anh yêu em, Tiểu Ỷ, em thật tốt..."

Vừa nói Thương Tùy vừa dụi mặt vào cậu, pheromone khi đ*ng t*nh giống như đường mật kéo sợi, hắn như bị mê hoặc mà lặp lại lời của Thời Ỷ: "Chúng ta sau này sẽ có rất nhiều ngày tốt đẹp."

Vạt váy của Thời Ỷ cọ xát phát ra âm thanh sột soạt, yết hầu bị ngậm lấy l**m m*t, cả xương cốt cũng tê dại.

"Đợi đã! Chỉ được một lần thôi." Trong cơn mê loạn, Thời Ỷ chợt nhớ ra chuyện quan trọng, vội vàng nghiêng mặt tránh khỏi Thương Tùy, "Ngày mai em còn phải kết hôn."

Nếu làm nhiều quá, chắc chắn ngày mai cậu sẽ không xuống nổi giường.

Nhân lúc trời vẫn chưa tối, làm xong rồi thì mai mới có thể gượng dậy.

"Cưới ai cơ, cục cưng nhỏ?" Thương Tùy như phát điên dán sát vào người cậu lảm nhảm, "Bỏ ông chồng của em đi, cưới anh nhé, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em."

"......" Thời Ỷ bị trò đùa ác ý của hắn làm đỏ bừng vành tai, "Anh đừng nói bậy."

"Cho anh xem nào, trên người còn trang trí đẹp đẽ gì nữa không."

Hắn đoán tất dài có thể là loại liền, quanh eo Thời Ỷ còn có một vòng ren để cố định.

Thương Tùy đầu óc nóng bừng, vừa nói vừa định ra tay vén váy cậu lên. Thời Ỷ liền ấn tay hắn lại.

Thương Tùy đang nghĩ chẳng lẽ mình quá lưu manh, thì lại thấy đầu ngón tay Omega hồng hồng, đầu gối cong lên cũng mang sắc non mịn mềm mại, lại cảm thấy nếu lúc này còn không lưu manh, thì đúng là bất lực.

Hắn tiếp tục trêu chọc Thời Ỷ: "Ngại rồi à?"

"Dưới gối có cái đuôi mèo đi kèm, điều khiển từ xa cũng ở đó."

Động tác của Thương Tùy khựng lại, ánh mắt trầm xuống nhìn cậu.

Thời Ỷ không biết sợ còn cố tình nói nốt nửa câu sau: "Nếu muốn xem, thì anh tự tay lắp vào đi."