Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Chương 53

Thời Ỷ mở mắt, ngẩn người nhìn trần nhà.

Sáu giờ sáng, ánh sáng bên ngoài cửa sổ còn thưa thớt, lờ mờ vang lên tiếng quét tuyết.

Chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện lên cảnh trong giấc mơ vừa rồi, hai gương mặt giống nhau đồng thời nhìn về phía cậu, một người mỉm cười, một người lạnh lùng thờ ơ.

Thẩm Thiên Du từng nói cậu có khả năng sẽ mơ thấy một vài cảnh tượng trái ngược thực tế, ký ức sẽ trộn lẫn với tưởng tượng cùng xuất hiện, nhưng...

Tình huống hoang đường thế này nhìn kiểu gì cũng không giống như có liên quan đến ký ức, vậy tại sao cậu lại mơ thấy giấc mơ đó, chẳng lẽ sâu trong nội tâm cậu hy vọng Thương Tùy biến thành hai người??

Càng nghĩ càng thấy kỳ quặc, Thời Ỷ hoàn toàn không thể ngủ lại được, trằn trọc trên giường đến tận khi trời sáng.

Mãi cho đến khi ngồi lên máy bay đi đến Kỳ Giang, cậu vẫn không ngừng nhớ đến những cảnh kỳ lạ trong mơ.

Thủ đô rét buốt, còn Kỳ Giang lại đầy nắng rực rỡ, tươi sáng như đầu hạ cuối xuân.

Sau khi đặt chân xuống sân bay, tâm trạng liền trở nên nhẹ nhõm không kiềm chế được.

Thời Ỷ chụp một tấm ảnh, gửi cho Lâm Ngôn – người vẫn luôn nhung nhớ Kỳ Giang.

17:[Về quê cậu rồi.]

Ngôn Ngôn:[!!! Ghen tị quá đi mất!]

Ngôn Ngôn: [Nhà cậu ăn Tết ở Kỳ Giang sao? Vậy cậu phải xa Thương Tùy lâu đấy.]

17: [Anh ấy cũng ở Kỳ Giang, còn đến sớm hơn tôi vài ngày.]

Ngôn Ngôn: [Oa! Vậy hai cậu sống cùng nhau sao? Chẳng phải là đang khiêu khích quyền uy của chú Tiểu An à.]

Vì phải ở lâu dài, Thời An đã thuê một căn biệt thự từ trước.

Năm đó Thời Ỷ được chẩn đoán mắc chứng thoái hóa tuyến thể ở Kỳ Giang, lần này Thời An cố tình chọn vị trí xa khu Y Sơn nơi từng thuê trọ năm xưa, để tránh gợi lại ký ức không hay.

Cuối cùng căn nhà được chọn nằm sát bên hồ, phong cảnh đẹp đẽ, yên tĩnh.

Thương Tùy trước đó đã hỏi kỹ, sau khi biết chỗ bọn họ thuê, dứt khoát cũng thuê nhà ở gần đó.

Lâm Ngôn bình luận: [Anh ấy đúng là cho dù chân trời góc bể cũng theo cậu.]

Thời Ỷ không nhịn được khẽ cười một tiếng.

“Tiểu Ỷ, bên này.”

Như để ứng với lời Lâm Ngôn, một giọng nói quen thuộc vang lên từ nơi không xa.

Thời Ỷ ngẩng đầu, nhìn thấy Thương Tùy cách đó mấy bước.

Đám người đón ở sân bay đều tụ tập một chỗ, Thương Tùy nổi bật hẳn trong số đó. Alpha cao lớn mặc chiếc sơ mi sặc sỡ, bên trong phối một áo thun trắng, sợi dây chuyền bạc đơn giản rủ xuống.

Mấy người Thời An đi phía sau Thời Ỷ, xác nhận xung quanh không thấy bóng dáng Khương Hựu Ninh, cũng không thấy người lớn nào có gương mặt giống Thời Ỷ, Thương Tùy nói:
“Lại đây nhanh lên.”

Thời Ỷ không nhúc nhích, rất kiêu ngạo hỏi:“Anh gọi em qua là em phải qua à?”

“Nhanh lên đi,” Thương Tùy giục, “còn có thể ôm một cái.”

Thời Ỷ vẫn đứng yên tại chỗ không lay chuyển, mãi đến khi Thương Tùy sắp từ bỏ, Thời Ỷ mới lao vào lòng hắn bằng hai ba bước.

Thương Tùy dang tay đón lấy cậu, lúc Omega nhào vào đã để lộ một chút tin tức tố.

Từ mùi hương ngọt ngào trong trẻo có thể thấy, tâm trạng của Thời Ỷ rất tốt.

Thương Tùy cũng bật cười, chọc chọc vào trán cậu: “Em nhất định phải làm anh thấp thỏm bất an như vậy à?”

Thời Ỷ không trả lời.

Mới chỉ bốn năm ngày không gặp, cậu đã không tự chủ được mà áp sát vào cổ Thương Tùy, ngửi thấy hương mật ong hấp dẫn từng chút từng chút một.

Thơm quá.

Thời Ỷ theo thói quen cọ cọ, trong mắt hiện lên vẻ thỏa mãn.

“Khụ khụ——” Giọng của Khương Hựu Ninh vang lên từ nơi không xa, cô chỉ đến trễ hơn Thời Ỷ vài phút, và đã chứng kiến hết tất cả.

Đúng là “tiểu biệt thắng tân hôn”.

Cô cười nhắc nhở: “Hai người mau lên, lát nữa ba ba đến rồi đấy.”

Khi Thời An và Khương Lễ đến nơi, Thời Ỷ vừa hay tách ra khỏi Thương Tùy.

Thấy Alpha đứng bên cạnh Thời Ỷ, ánh mắt Thời An khựng lại.

Khương Hựu Ninh đã gặp Thương Tùy một lần trước đó, ấn tượng rất tốt. Hơn nữa Lê Chiêu cũng đánh giá cao đối phương, trong lòng Khương Hựu Ninh càng cộng thêm điểm cho hắn.

Nhưng đối với Thời An mà nói, dấu ấn suốt đời của Thời Ỷ không thể xóa được, cả đời phải gắn bó với đối phương, anh không phải không tin tưởng Thương Tùy, chỉ là đứng từ góc độ khách quan mà xét, Alpha quả thực có nhiều lựa chọn hơn.

Huống chi………… Thời Ỷ lại quá thích Thương Tùy.

Mặc dù Khương Hựu Ninh nói rằng Thương Tùy đối với Thời Ỷ cũng chẳng kém bao nhiêu, hoàn toàn là trình độ si tình, nhưng anh vẫn không yên tâm.

Thật sự có tình yêu nào thuần túy hơn cả Thời Ỷ sao? Nhìn không giống lắm đâu?

Bao nhiêu cảm xúc đan xen, anh vẫn luôn hy vọng có thể gặp Thương Tùy một lần, để thật sự hiểu rõ đối phương.

“Cháu chào chú ạ,” Thương Tùy chủ động lên tiếng, “lần đầu tiên gặp mặt.”

“Chào cháu,” Thời An đáp, “nghe nói về cháu rất nhiều lần rồi.”

Nghe ra trong lời của Thời An có ẩn ý, Khương Lễ sợ Thương Tùy nghĩ nhiều, vội tiếp lời ở bên cạnh: “Chào chào, cháu là Tiểu Thương đúng không? Tiểu Ỷ nhắc đến cháu rất nhiều, chúng tôi đều rất mong được gặp cháu.”

Thương Tùy đã sắp xếp xe từ trước, tài xế giúp mọi người xếp hành lý.
Dù Thời An có cả đống điều muốn hỏi, nhưng vì có người ngoài nên đành nhịn, tạm thời không mở lời.

Đến trước cổng biệt thự thuê trọ, nghĩ đến việc Thời Ỷ vừa mới cùng người nhà đến nơi, tuy rất không muốn rời xa, nhưng Thương Tùy vẫn thức thời nói với Thời An:

“Ngồi máy bay lâu như vậy, chắc là mệt lắm rồi? Chú xem có cần người đến định kỳ dọn dẹp hoặc chuẩn bị ba bữa không, cháu có thể giúp liên hệ.”

“Nếu không có việc gì khác, cháu xin phép đi trước.”

Thời Ỷ theo phản xạ giữ lại: “Chờ đã——”

Sao mới đến mà đã muốn đi rồi?

Thời An giả vờ như không nhìn thấy hành động không có tiền đồ của Thời Ỷ: “Cháu ở đâu?”

Thương Tùy yên lặng trong chốc lát, ra hiệu sang bên cạnh: “Ngay căn bên cạnh.”

Anh có vẻ cũng cảm thấy mình hơi làm quá, nên cố gắng che đậy bổ sung thêm một câu: “Trùng hợp thật.”

Mọi người đều im lặng một lát, Thời An khẽ cười: “Đã ở gần thế này rồi, cháu cũng không cần vội đi, tối cùng ăn bữa cơm nhé?”

Thấy Thương Tùy gật đầu, Thời An liền vạch trần: “Vậy thì chúng ta nói chuyện một chút——”

“Đêm qua con không ngủ ngon, muốn ngủ bù.” Thời Ỷ nhanh tay kéo lấy Thương Tùy, “Có anh ấy ở bên con mới ngủ ngon.”

Nụ cười dịu dàng trên mặt Thời An bắt đầu cứng lại: “Tiểu Ỷ, ba sẽ không nói bừa gì đâu, chỉ là muốn tìm hiểu bạn trai con một chút thôi.”

“Dù sao cũng là lần đầu tiên gặp Thương Tùy, có rất nhiều điều ba thấy tò mò.”

Thời Ỷ mở to đôi mắt: “Ba nói gì vậy, con nghe không hiểu, con buồn ngủ quá.”

Nghĩ đến việc Thời Ỷ suốt cả đường cứ ngáp liên tục, Thời An tạm thời bỏ qua: “Thôi được, hai đứa nghỉ ngơi đi.”

Thời Ỷ kéo kéo Thương Tùy, ra hiệu bảo hắn mau chóng đi theo mình.
Biệt thự không có thang máy, Thương Tùy chủ động xách hành lý giúp cậu.

Nhìn bóng lưng hai người khuất sau khúc quanh, Khương Hựu Ninh mở miệng: “Ba yên tâm đi. Điều ba lo nhất chẳng phải là Tiểu Ỷ quá thích cậu ấy, còn cậu ấy lại không thích Tiểu Ỷ đến thế sao? Con thấy hai người họ kẻ tám lạng người nửa cân.”

Cô lẩm bẩm: “Lần cuối con giả vờ trùng hợp ở bên nhà người khác, là lúc làm chó l**m cho Lê Chiêu.”

Khương Lễ lên tiếng phụ họa: "Anh cũng thấy Tiểu Thương rất ổn.”

Thời An nhìn hai Alpha trong nhà, không khẳng định cũng không phủ nhận hỏi: “Mới gặp lần đầu đã thấy người ta tốt rồi à?”

Khương Hựu Ninh nghĩ: con đâu phải mới gặp lần đầu, con còn từng uống rượu với anh ta cơ mà, nhưng không dám cãi với Thời An, kiếm đại cái cớ chuồn đi.

Thời Ỷ kéo Thương Tùy đi lên lầu, đến khi đóng cửa phòng lại, cậu quay đầu nói: “Ba Tiểu An chắc chắn sẽ hỏi tới hỏi lui, ông ấy chờ ngày này lâu rồi, một mình anh không đỡ nổi đâu.”

“Nhưng em buồn ngủ lắm, em cũng không đỡ nổi, đợi em ngủ dậy rồi sẽ ra ‘đối chiến’ với ông ấy.”

Nói đến đây, Thời Ỷ không nhịn được ngáp một cái.

Thương Tùy cong mắt cười: “Tiểu Ỷ muốn bảo vệ anh à?”

“Đúng vậy, nên anh phải trả công cho em.”

Chưa đợi Thương Tùy trả lời, Thời Ỷ nhẹ giọng yêu cầu: “Hôn em.”

Ánh mắt Thương Tùy hơi tối lại, cúi đầu tiến lại gần cậu.

Thời Ỷ đứng tựa vào tấm cửa, hơi thở thuộc về người kia quấn lấy cậu, mái tóc dài rũ xuống của Alpha lướt qua má, mang theo hương thơm khiến cậu say đắm không thôi, nhịp tim vô thức tăng nhanh.

Bầu không khí mập mờ đến mức như có thể kéo thành sợi, vậy mà Thương Tùy vẫn chậm chạp không chạm vào môi cậu.

Còn dây dưa cái gì chứ.

Thời Ỷ không nhịn được túm lấy cổ áo thun của Thương Tùy, chủ động hôn lên.

Thời Ỷ xưa nay không giỏi hôn, phần lớn đều là Thương Tùy chủ động, sau khi kéo đối phương lại gần, cậu l**m nhẹ môi hắn một cách thúc giục.

Cảm giác ấy giống như bị mèo con l**m nhẹ. So với mập mờ, càng giống như một sự biểu đạt tình cảm đơn thuần.

Trong mắt Thương Tùy ánh lên nụ cười nhè nhẹ, vẻ mặt vui vẻ: “Tiểu Ỷ thật thô lỗ.”

Chưa để Thời Ỷ phản bác, hắn đã tách nhẹ đôi môi khép hờ, dùng lưỡi l**m láp mài cọ vào môi lưỡi của Thời Ỷ, thực sự diễn giải thế nào mới là “thô lỗ”.

Thân nhiệt của Thời Ỷ vốn cao hơn hắn, bên trong miệng cũng không ngoại lệ.

Khoang miệng ẩm nóng của Omega mang theo hương hoa linh lan, đầu lưỡi mềm mại, cảm giác khi hôn Thời Ỷ như đang hút mật hoa.

Đã nhiều ngày không gặp, Thương Tùy chỉ hận không thể hòa cậu vào trong thân thể mình. Trong lúc hôn, tay hắn cũng bắt đầu không an phận, vén tà áo hoodie mỏng manh của Thời Ỷ lên, lộ ra một đoạn da trắng đến chói mắt.

Vùng eo bụng của Thời Ỷ đặc biệt mẫn cảm, bình thường Lâm Ngôn chỉ cần trêu đùa chọc hai cái là cậu đã phản xạ co giật, huống hồ bây giờ đầu ngón tay của Thương Tùy lướt qua đường cơ bụng săn chắc của cậu, rồi trượt về phía trung tâm.

Nơi đó có khoang sinh dục mềm mại nhất của Omega, giống như tuyến thể, đều là công tắc của pheromone.

Chỉ hơi chạm một chút, toàn thân đã như có dòng điện chạy qua.

Hơi thở của Thời Ỷ trở nên dồn dập, nhưng môi lưỡi lại bị m*t chặt lấy.

Dưới thế tấn công kép ấy, rõ ràng là Thời Ỷ chủ động đòi hôn trước, vậy mà rất nhanh đã phát ra tiếng r*n r* chịu không nổi, hơi thở cũng trở nên rối loạn.

Trong khoảng hở giữa nụ hôn, Thời Ỷ vừa khóc vừa nói: “Chậm… một chút…”

Có lẽ bị hôn đến choáng váng, lúc cầu xin tha, cậu vô thức vòng tay ôm lấy vai Thương Tùy, như đang khích lệ Alpha làm chuyện quá đáng hơn nữa.

Thương Tùy bị cậu khiêu khích đến mức có chút bốc hỏa, lòng bàn tay trượt xuống, vừa phải vỗ nhẹ một cái vào mông cậu.

Thời Ỷ vành tai nóng bừng, h*m m**n từng khiến cậu khó mở lời lại một lần nữa trào dâng.

Chỗ vừa bị vỗ tê tê ngứa ngứa, Thời Ỷ không kìm được siết chặt hai chân, nhỏ giọng nói: “Anh vỗ thêm cái nữa đi.”

Thương Tùy sững người một lúc, hỏi cậu: “Em thật sự là mèo à? Thích bị vỗ gốc đuôi.”

Hai cánh tay Thời Ỷ im lặng siết chặt lấy vai Thương Tùy.

Cậu không nói một lời, nhưng hành động thân thể lại dính người đến mức kinh khủng. Thương Tùy ban đầu trầm mặc, sau đó bật cười, cười đến mức Thời Ỷ cũng bắt đầu hơi hối hận.

Thương Tùy hôn lên đôi môi đã bị m*t đến đỏ ửng của cậu, dùng giọng nói đặc biệt dịu dàng hỏi: “Em yêu, sao em lại đáng yêu đến thế?”

Phần lớn thời gian, Thương Tùy đều gọi cậu là “bảo bối” hoặc “bé cưng”, lần gần nhất nghe thấy cách gọi “em yêu” này là vào lúc đối phương đang trong kỳ mẫn cảm.

Như một loại phản xạ mập mờ có điều kiện, vành tai Thời Ỷ bắt đầu nóng lên.

Lòng bàn tay Thương Tùy trượt xuống, chuẩn bị nghe theo yêu cầu mà vỗ vào “gốc đuôi” của cậu.

Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến động tĩnh.

“Bảo bối,” Thời An nhẹ nhàng gõ cửa, cách cánh cửa hỏi: “Các con ngủ rồi à? Ba mang trái cây đến.”

Thương Tùy vốn đang ôm eo cậu, nghe vậy liền khựng lại.

Bất ngờ nghe thấy giọng Thời An, Thời Ỷ có cảm giác giống như đang làm chuyện xấu mà bị người lớn bắt gặp, luống cuống va cùi chỏ vào cánh cửa.

Cả hai đều sững người.

Giờ thì muốn giả vờ ngủ cũng không được nữa, Thời Ỷ liếc mắt ra hiệu cho Thương Tùy, ra hiệu mau buông cậu ra.

Nghe thấy trong phòng có tiếng động, Thời An hơi nhướng mày.

Cửa vừa mở ra, đôi môi Thời Ỷ hơi sưng lên, giả vờ bình tĩnh nhìn anh.

Thời Ỷ liếc qua đĩa trái cây trên tay Thời An, bên trong có dâu tây, việt quất, cam và dứa đã được cắt sẵn – đều là những loại cậu thích ăn.

Dường như sợ hai đứa khát nước, Thời An còn mang theo hai ly nước đá.

“Cảm ơn ba Tiểu An, ba đưa đĩa cho con là được rồi.”

Mỗi lần chột dạ, Thời Ỷ lại có biểu cảm thản nhiên như vậy.

Thời An liếc vào trong phòng, người còn lại thì trực tiếp trốn mất không thấy bóng.

Thời An bất ngờ hỏi: “Ba thấy con hình như không buồn ngủ lắm?”

“.......”

Thấy áo quần của Thời Ỷ bị kéo xộc xệch, không biết đã bị sờ vào chỗ nào rồi, Thời An cố ý nhắc: “Đừng đùa dai quá, lát nữa còn phải ra ngoài.”

Thời Ỷ khẽ đáp một tiếng.

Sau khi cửa đóng lại, Thời An khẽ hừ một tiếng, nghĩ bụng: Quả nhiên, ba biết ngay hai đứa chẳng đơn thuần là ngủ đâu.

Nhưng mà...

Tình cảm của hai đứa hình như thật sự rất tốt?

Cứ dính nhau như keo vậy.

Thương Tùy vốn trốn sau cửa, đợi Thời An đi khỏi mới lặng lẽ tiến lại gần bên Thời Ỷ: “Làm sao bây giờ, anh còn có thể vào nhà em được không?”

“Vào được,” Thời Ỷ nói, “về chuyện này ba vẫn rất lý trí. Là em kéo anh lên, ba sẽ không trách anh đâu.”

Thương Tùy nhìn cậu chăm chú một lúc, rồi quay lại chủ đề ban nãy: “Vậy còn muốn anh vỗ mông nữa không?”

Thời Ỷ đã tỉnh táo lại từ cơn hỗn loạn lúc trước, bắt đầu cảm thấy yêu cầu mình vừa nói có hơi xấu hổ:“Không muốn.”

Cậu cố ý bổ sung thêm: “Em cũng không thích lắm, vừa rồi chỉ nói chơi thôi.”

Chốc lát sau, Thời Ỷ lại giả vờ như vô tình nói: “Nhưng anh có thể gọi em như vừa nãy.”

Thương Tùy cố ý hỏi: “Vừa nãy thế nào?”

“Chính là……………‘em yêu’ ấy.”

Thấy Thương Tùy lại bật cười, Thời Ỷ hừ một tiếng, không muốn nghĩ xem trong đầu người này đang chứa những gì.

Thời Ỷ đặt đĩa trái cây sang một bên, ra lệnh: “Không được cười nữa, qua đây ngủ với em.”

Vì chuyện bất ngờ vừa xảy ra, sau khi lên giường, Thời Ỷ ngáp một cái, lại thấy cơn buồn ngủ kéo đến.

Tối qua cậu không ngủ ngon, hôm nay chỉ chợp mắt được một lát trên máy bay. Nằm cạnh Thương Tùy, Thời Ỷ ngửi thấy mùi pheromone nhàn nhạt, cơ thể nhanh chóng thả lỏng.

Cậu theo thói quen chui vào lòng hắn, Thương Tùy chủ động ôm eo cậu, như thể rất hiểu Thời Ỷ thích gì, nhẹ nhàng v**t v* lưng cậu.

Dễ chịu quá.

Chỉ mới xa nhau một thời gian, sao cảm giác bị Thương Tùy chạm vào lại càng dễ chịu hơn thế này?

Trong lúc được xoa dịu một cách nhẹ nhàng, Thời Ỷ vô thức nhắm mắt lại, hơi thở dần trở nên đều đặn và nhẹ nhàng.

Cậu bình thường rất hiếm khi mơ, không biết có phải do thuốc của Thẩm Thiên Du đưa hay không, Thời Ỷ lại một lần nữa rơi vào giấc mộng rực rỡ muôn màu.

Lần này, không còn là căn nhà bị hoa cẩm tú cầu bao phủ, trong làn sương mờ ảo, cậu lờ mờ nghe thấy tiếng Thời An đang nói chuyện với Khương Lễ.

Trong mơ, cậu dường như hơi bồn chồn, như đang chờ đợi điều gì, Thời Ỷ mở cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng bước ra nhìn xuống dưới lầu.

Ở Kỳ Giang mỗi năm có hai lễ hội truyền thống lớn: Lễ hội Hoa Triêu tổ chức vào mùa đông, đối ứng với nó là Lễ hội ngàn đèn diễn ra vào đêm mùa hè rực rỡ. Bắt đầu từ cuối tuần trước, trước cửa mỗi nhà đều treo những chiếc hoa đăng với đủ kiểu dáng khác nhau.

Thời An rất thích các dịp lễ lớn nhỏ, cho dù họ chỉ là khách du lịch, cũng treo một chiếc đèn cá chép lấp lánh nhiều màu sắc trước cửa biệt thự.

Khương Lễ và Thời An chần chừ mãi vẫn chưa chịu rời đi. Hai người vốn đã hỏi Thời Ỷ có muốn cùng họ đón lễ không, nhưng bị cậu lấy cớ đi ngủ sớm để từ chối.

Khương Hựu Ninh thì đã hẹn gặp Lê Chiêu tại lễ hội ngàn đèn, trước khi ra cửa còn hứng khởi tuyên bố:
“Sau đêm nay, Lê Chiêu chính là chị dâu thật sự của em đấy.”

“Thì ra hai người vẫn chưa chính thức yêu nhau,” Thời Ỷ bắt lấy điểm trọng yếu, “Vậy sao chị lại gọi chị Lê là bạn gái?”

“Chị sợ em không quen, nên diễn tập trước một chút.”

Khương Hựu Ninh mạnh miệng nói xong, tiện thể hỏi thêm: “Em ngủ sớm vậy để làm gì? Đêm lễ hội mà, chẳng muốn tham gia chút nào sao?”

Thời Ỷ không trả lời, Khương Hựu Ninh cũng không gặng hỏi thêm.

Tâm trạng cô hôm nay cực kỳ tốt, xoa đầu em trai một cái rồi nói:
“Nghe nói trong hội chùa có nhiều sạp đồ ăn lắm, đợi chị mua đồ ngon về cho em.”

Thời Ỷ thầm nghĩ: Tự em cũng có thể tự đi mua mà.

Vì cậu cũng có hẹn gặp một người.

Khác với Thời Ỷ chưa phân hoá, Khương Hựu Ninh sắp trưởng thành, Thời An đối với chuyện cô yêu đương thì mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nhưng nếu Thời Ỷ nói mình muốn ra ngoài một mình với một Alpha, Thời An chắc chắn sẽ túm lấy cậu hỏi đông hỏi tây, cuối cùng sẽ biến thành cả nhà cùng đi.

Đợi mãi không thấy Thời An và Khương Lễ rời khỏi, hai người dường như còn vào bếp... hôn nhau, Thời Ỷ im lặng một lúc, bắt đầu cảm thấy sốt ruột.

Điện thoại của cậu chớp sáng, nhận được một tin nhắn mới:

【Ra khỏi nhà chưa?】

Thời Ỷ trả lời:【Em không ra được, ba vẫn chưa đi.】

Phía bên kia không nhắn lại nữa.

Nghĩ đến việc đối phương đã phải giấu nhẹm khỏi ba người "gác cổng" để trốn ra ngoài, chắc chắn không dễ dàng gì, Thời Ỷ đang suy nghĩ làm thế nào để chuồn ra thì điện thoại lại sáng lên lần nữa:

【Em quay về phòng đi.】

【Ra cửa sổ, nhìn xuống.】

Thời Ỷ làm theo lời.

Những khóm nguyệt quý nở rộ khắp vườn trong đêm hè. Lý do Thời An chọn ngôi nhà này chính là vì rặng hoa hồng Đỏ Sa rực rỡ mê người kia.

Alpha đứng giữa khu vườn ngập tràn hoa, ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Thời Ỷ kinh ngạc mở to mắt.

Không biết đối phương đã dùng cách gì, lặng lẽ trèo tường vào mà không gây ra một tiếng động nào, đến cả con Border Collie nhà hàng xóm, bình thường nhạy cảm với mọi tiếng động nhỏ, cũng không phát hiện được.

Một tin nhắn nữa bật ra:

【Nhảy xuống đi, anh đỡ em.】

Thời Ỷ đẩy cửa sổ ra, gió đêm mang theo hương hoa lướt qua khuôn mặt, Alpha lập tức dang hai tay ra, ra hiệu bảo cậu nhảy vào lòng hắn.

Cậu không hề nghi ngờ Alpha có làm được hay không, giơ tay làm động tác “chờ em một chút!”, sau đó tắt đèn trong phòng ngủ, giả vờ như mình đã ngủ.

Làm xong tất cả, Thời Ỷ nhẹ nhàng trèo lên bậu cửa sổ.

Ánh trăng đổ nghiêng từ ô cửa sổ, tim đập thình thịch, như thể chuẩn bị tham gia một cuộc phiêu lưu, gần như không thể chờ đợi thêm.

Hai đầu gối cậu đè lên bậu cửa, đang định đứng dậy nhảy xuống.

Một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, từ trong bóng tối lặng lẽ vươn ra, như tóm lấy con mồi đang định bỏ trốn, lập tức giữ chặt lấy vai Thời Ỷ!

Chưa kịp để Thời Ỷ phản ứng, người đó giữ nguyên tư thế ấy, kéo thẳng cậu vào lòng.

Thời Ỷ còn tưởng mình bị phát hiện đang lén lút ra ngoài, trong hoảng loạn chưa kịp ngoái đầu lại đã vội vàng nói: “Ba ơi! Con chỉ là muốn nhìn hoa dưới lầu một chút thôi mà……………!”

“Ba ơi?”

Người đó khẽ cười một tiếng:
“Anh thích nghe em gọi một cách khác hơn.”

Thương Tùy từ trên cao nhìn xuống Alpha dưới tầng, đối phương từ khoảnh khắc hắn giữ chặt lấy Thời Ỷ đã đổi sắc mặt, âm u nhìn chằm chằm vào hắn.

Ánh trăng chiếu xuống hai khuôn mặt tương tự nhau, Thương Tùy rút ánh mắt lại, quay sang nhìn Thời Ỷ đang ngẩn người.

“Bé cưng của chúng ta vội vã đi đâu thế nhỉ,” Thương Tùy áp sát vào tai Thời Ỷ, “Là muốn bỏ trốn cùng gã âm u dưới tầng kia phải không?”