Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Chương 34

“Phải rồi,” Thời Ỷ ngây ngốc lặp lại, “chúng ta không thể như vậy.”

Dù miệng nói rằng như vậy là không đúng, nhưng giọng điệu của cậu lại mơ hồ bất định.

Kết hợp với pheromone tràn ra khắp người, hoàn toàn không có chút sức thuyết phục nào.

Bởi vì chúng ta là bạn tốt, cho nên không thể...

Thương Tùy dường như khẽ cười, lại dường như không.

Đầu óc Thời Ỷ mơ màng, chỉ cảm thấy tất cả đều phủ lên một lớp bụi vàng li ti như cát, thế giới như được bao phủ bởi bộ lọc huyền ảo mộng mị.

Bầu trời đêm như nhung xanh thẫm, tuyết trắng tinh khôi không tì vết, quán cà phê đêm Giáng Sinh vang lên ca khúc vẽ nên mối tình đầu... 

Ngoại trừ giọng nói và biểu cảm nhỏ nhặt trên gương mặt Thương Tùy khi nói chuyện, về đêm hôm đó, Thời Ỷ không còn nhớ được điều gì khác.

Như thể bị hạ thuốc vậy.

Mãi cho đến đêm giao thừa, bất kể cậu làm gì, cũng sẽ thỉnh thoảng nhớ lại cảnh tượng khi đó.

Hai ngày trước kỳ nghỉ chính thức, vừa hay khoa không có tiết chuyên ngành nào, Thời Ỷ quyết định trốn luôn tiết học chung duy nhất, tự mình cho bản thân nghỉ sớm.

Khương Hựu Ninh đến đón cậu về nhà, tiện thể đón cả Lâm Ngôn.

Cô lái một chiếc siêu xe được sơn thành màu vàng hồng, mái tóc bạc chói mắt uốn thành sóng lớn. 
Ngoại hình của Khương Hựu Ninh và Thời Ỷ có năm sáu phần tương tự, thân là Alpha, vẻ ngoài của cô càng thêm khí thế bức người, tựa như một con mèo ragdoll kiêu kỳ diễm lệ.

Vừa thấy Thời Ỷ, con mèo ragdoll này liền vui vẻ nói: “Công chúa điện hạ~ ta đến đón người về nhà rồi.”

Thời Ỷ: “...”

Cảm nhận được những ánh mắt tò mò xung quanh bắn tới, Thời Ỷ xấu hổ vô cùng, lôi kéo Lâm Ngôn lên xe với tốc độ nhanh nhất.

Lần gặp trước, tóc của Khương Hựu Ninh vẫn chưa phải màu này, Thời Ỷ nhìn thêm hai lần: “Chị lại đổi màu tóc rồi à?”

“Hợp với cưng mà.” Khương Hựu Ninh nhìn vào gương chiếu hậu, nói với Thời Ỷ: “Giờ hai chị em mình có thể lập thành Đảo Vàng Bạc rồi.”

“...”

Khương Hựu Ninh thu lại vẻ đùa giỡn: “Tiểu Ỷ, em biết không? Úc Tri Linh xảy ra chuyện rồi.”

“Hả?” Thời Ỷ ngẩn ra, không ngờ lại nghe được cái tên này từ miệng cô trước.

“Hắn dính líu tới buôn bán thuốc cấm, nghe nói liên quan đến nhiều vụ án. Rất nhiều người đều là vì dính vào thuốc của hắn, người chị quen cũng có mấy người mẫu.”

Nói đến đây, Khương Hựu Ninh bất giác nhíu mày: “Hắn chắc là sau khi vào giới mới tiếp xúc với mấy thứ đó. Có thể nổi nhanh như vậy, cũng là do lợi ích trao đổi, hắn giúp bán thuốc, có người chống lưng nâng đỡ hắn.”

“Vốn dĩ Úc Tri Linh chỉ coi như một tuyến dưới khá quan trọng, chặt đuôi cầu sinh là xong. Nhưng hình như có người đứng sau giật dây, toàn bộ nguồn gốc đều bị tra ra rồi.”

Thời Ỷ kinh ngạc nói: "Thuốc cấm?" 

Lâm Ngôn cũng không thể tin nổi: 
"Hắn còn làm cả chuyện này nữa á! Bảo sao điên điên khùng khùng, thì ra đúng là cái loại tội phạm pháp chế thật rồi." 

Lâm Ngôn phản ứng lại: "Khoan đã, vậy chẳng phải hắn sắp bị kết án à?" 

Thời Ỷ cũng ý thức được điều này. Hai người liếc mắt nhìn nhau, Thời Ỷ buột miệng nói: "Trời giáng chính nghĩa." 

Lâm Ngôn tiếp lời: "Thỏa lòng người dân!" 

"Thái độ hai người sao lại như thế này vậy?" Tưởng rằng Thời Ỷ sẽ lo lắng, Khương Hựu Ninh vô cùng kinh ngạc hỏi: "Không phải Úc Tri Linh với cưng quan hệ cũng không tệ sao?" 

"Em còn chưa kịp kể với chị, Úc Tri Linh ghê tởm lắm." 

Lần này đến lượt Khương Hựu Ninh sững người. 

Thời Ỷ đơn giản kể lại chuyện xảy ra mấy ngày trước, Khương Hựu Ninh tức đến mức mắng xối xả, dùng những câu chửi tục hoa mỹ và không lặp lại câu nào mà đem Úc Tri Linh cùng tổ tông mười tám đời nhà anh ra chửi một lượt, nghe đến mức Lâm Ngôn phải tặc lưỡi bái phục: "Chị Hựu Ninh sức chiến đấu vẫn mạnh như xưa nhỉ." 

Cuối cùng, Khương Hựu Ninh nói: 
"Chuyện này chưa xong đâu! Chị đi tìm người, hắn nhất định phải bị phán xử nặng nhất có thể." 

Thời điểm này quá trùng hợp, Thời Ỷ nghĩ tới điều gì đó, liền hỏi thêm một câu: "Chị nói có lẽ Úc Tri Linh đắc tội với người khác?" 

"Ừm, nghe nói Hoàn Vân cũng tham gia vào chuyện này, manh mối là bên họ cung cấp, bên đó có người chỉ đích danh muốn xử lý hắn." 

Khương Hựu Ninh lấy làm lạ nói: 
"Không đúng nha, hắn làm người đại diện cho Elowen chẳng phải là dưới trướng Hoàn Vân sao? Dù có mâu thuẫn với bên thương hiệu, Elowen so với tổng bộ cũng chỉ là một xưởng nhỏ, là thứ đồ đầu tư chơi chơi thôi, chẳng đáng để tính toán với Úc Trí Linh làm gì." 

Hoàn Vân? 

Tần Thư Hách vậy mà lại đoán trúng thật. Nếu tổng bộ có ý định, hợp đồng đại diện chắc chắn sẽ bị hủy. 

Nhưng so với bị kết án, thì việc mất hợp đồng chẳng là gì cả. 

"Cậu nói có khi nào...?" Lâm Ngôn và Thời Ỷ nghĩ đến cùng một chuyện, "Hay là cậu hỏi thử anh ta xem?" 

Vốn dĩ chỉ nghĩ cùng lắm là tìm được chút nhược điểm trong công việc, không ngờ bản thân Úc Tri Linh lại có vấn đề lớn đến vậy, càng không ngờ Thương Tùy lại có thể làm được đến mức này. 

Thời Ỷ đã gửi tin nhắn qua rồi. 

[Chuyện của Úc Tri Linh là anh làm sao?] 

Khương Hựu Ninh hỏi: "Hai người đang nói gì vậy?" 

Chưa kịp để Thời Ỷ trả lời, một cuộc gọi đã gọi tới. 

Lúc đó Úc Tri Linh nhắc đến kỳ mẫn cảm đặc biệt, lời lẽ vô cùng độc địa, nhưng cậu có thể nhìn ra, Thương Tùy thực sự không mấy để ý đến lời nói và hành động của Úc Tri Linh. 
Suy cho cùng, Thương Tùy làm tất cả đều là vì cậu.

“Có phải đã tốn không ít công sức không?” 

“Phải đó, trước trước sau sau bận rộn cả một thời gian dài.” 

Nghe ra sự quan tâm trong lời của Thời Ỷ, Thương Tùy không bỏ lỡ cơ hội tranh công cho bản thân, 
“Cho nên...”

Hắn cười khẽ, hỏi với giọng vừa mang ý cười vừa mang theo chút dụ dỗ: “Tiểu Ỷ muốn cảm ơn anh không?”

Như một loại phản xạ có điều kiện nào đó, vừa nghe thấy giọng của Thương Tùy, tuyến thể của cậu vậy mà lại giống như đêm hôm đó, bắt đầu nóng lên.

Ký ức về đêm Giáng Sinh một lần nữa tràn vào đầu óc, những lời nói trêu chọc lòng người ấy hóa thành từng sợi tơ nhện mềm mại mà chắc chắn, Thời Ỷ lúc này mới nhận ra — chúng chưa từng biến mất, mà vẫn luôn lặng lẽ quấn lấy cơ thể cậu, bao bọc cậu trong đó.

Cậu em trai này của hắn nhìn qua có vẻ khó tiếp cận, nhưng thực ra tâm tư lại vô cùng thuần khiết. 
Trước khi Thời Ỷ yêu đương, cũng chẳng tiếp xúc qua Alpha nào khác mấy.

Tuyến thể nóng lên, đầu óc cũng bắt đầu nóng theo.Thời Ỷ không kịp nghĩ nhiều, siết chặt điện thoại nói: 
“Tôi không biết cảm ơn thế nào, anh muốn gì?”

Cậu bổ sung thêm một câu: “Muốn gì cũng được.”

Khương Hựu Ninh đại khái cũng nhận ra là chuyện gì đang xảy ra: 
“Này! Không được đâu đó, Thời Ỷ cưng đừng nói bừa.”

Phó Tư Việt tuy tính cách có hơi tệ thật, nhưng thực ra cũng rất đơn thuần.

Có thể xử lý tốt chuyện lớn như vậy, bạn trai mà Thời Ỷ tìm được rõ ràng không cùng đẳng cấp với Phó Tư Việt. Nếu mà bị dỗ ngọt rồi lừa đánh dấu cả đời thì biết làm sao?

“Ngày mưa giông lần sau, cùng tôi trải qua nhé.”

Dù là cách điện thoại, Thời Ỷ cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Thương Tùy bây giờ.

Vì quá quen thuộc, đến mức từng hành động cử chỉ đều có thể phác họa ra thành một bức tranh sống động.

“Được,” Thời Ỷ nói,“Không chỉ lần sau đâu.”

Về sau cũng được.

Nghe hiểu hàm ý trong lời cậu, Thương Tùy khẽ cười một tiếng: 
“Tiểu Ỷ thật ngoan.”

Thương Tùy lại nói chuyện với cậu thêm một lúc, dặn dò tỉ mỉ về tiến trình của chuyện này, sau đó mới cúp máy.

“Thật sự là Thương Tùy sao?” Lâm Ngôn nhịn không được nói, 
“Anh ta lợi hại vậy luôn?”

“Bạn trai cưng tên vậy à?” Khương Hựu Ninh nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng, “Không phải nói là trợ giảng của học viện mỹ thuật sao, sao nghe như tụi cưng đều không hiểu rõ về anh ta vậy?”

Thời Ỷ mở miệng, nhất thời không biết trả lời sao.

“Anh ta là vậy mà.” Lâm Ngôn vội vàng giúp cậu cứu vớt bầu không khí, “Bọn em cũng chưa từng cố ý hỏi chuyện gia đình của Thương Tùy, anh ta cũng không nhắc tới. 
Nhưng mà nhìn qua thì điều kiện gia đình chắc cũng rất tốt đó. Đúng không Thời Ỷ?”

Thời Ỷ lập tức gật đầu: “Đúng, là như vậy.”

Tiền thân của Hoàn Vân là một công ty dược phẩm, sau nhiều năm phát triển, hiện nay các loại thuốc ức chế và thuốc ngăn cách phổ biến trên thị trường đều có nguồn gốc từ đây. Alpha và Omega đại khái chiếm một nửa dân số, có nghĩa là một phần hai tổng dân số đều sẽ sử dụng sản phẩm của Hoàn Vân.

Ngoài ra, nghiệp vụ của Hoàn Vân vô cùng đa dạng, bao trùm nhiều lĩnh vực, cũng có liên hệ với giới chính trị. Cô nhớ rằng Hoàn Vân là doanh nghiệp gia tộc, người nắm quyền các đời đều mang họ Thương.

Không thể trùng hợp như vậy chứ...

Nếu thật sự là như thế, bạn trai mà Thời Ỷ tìm lần này thật sự là lai lịch quá lớn, nhà bọn họ căn bản không đè ép nổi.

“Cưng còn nhớ không? Trước đây chị nói, cưng phải tìm Alpha có điều kiện kém hơn nhà chúng ta.”

“Có thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy giải quyết được chuyện này, cho dù nhà bạn trai cưng thế nào đi nữa, cũng đều là quản lý cấp cao của Hoàn Vân, ít nhất cũng ngang tầm với nhà chúng ta.” Khương Hựu Ninh lo lắng nói, “Thế này phải làm sao đây, sau này cưng không thể tùy tiện bắt nạt cậu ta, cãi nhau cũng không thể nhốt cậu ta lại được.”

Lâm Ngôn: “…”

Thời Ỷ có thể lớn lên thành tính cách bá đạo như ngày hôm nay, không thể tách rời việc được gia đình nuông chiều.

Thà rằng nói, đứa trẻ này lại không lớn thành kiểu người kiêu căng càn quấy, gây chuyện sinh sự, đủ để thấy bản tính thiện lương.

Trước đây Khương Hựu Ninh cũng từng nói qua lời tương tự, Thời Ỷ lúc đó hoàn toàn không có cảm giác thực tế. Nhưng những từ ngữ kiểu như “nhốt lại” một khi kéo dính tới Thương Tùy...

Mặt Thời Ỷ nóng lên, lập tức lắc đầu mạnh: “Em không bắt nạt anh ấy đâu, anh ấy đối xử với em rất tốt.”

Thấy cậu bênh vực người ngoài, Khương Hựu Ninh càng thêm mặt mày ủ rũ.

Cúp điện thoại của Thời Ỷ, Thương Tùy đi vào phòng tắm.

Hắn vừa kết thúc rèn luyện thể thao hằng ngày, trên người ra mồ hôi, sau khi tắm xong, hơi nóng nhè nhẹ trong cơ thể lại không tiêu tan.

Cơn đau đầu như phát sốt càng ngày càng dữ dội, gần như khiến hắn cảm thấy choáng váng từng đợt.

Bởi vì nguyên nhân kỳ mẫn cảm, thể chất của hắn vượt xa người thường, rất hiếm khi bị bệnh, tình huống như thế này phần lớn là...

Không phải chứ. Mấy ngày trước mới nhắc tới kỳ mẫn cảm, sao lại nói tới là tới.

Hắn tự giễu nghĩ, vừa đúng dịp trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch, vậy coi như năm nay cũng đã đến ba lần, đạt đến giá trị trung bình.

Nhân lúc còn coi như tỉnh táo, Thương Tùy liên lạc với Thẩm Thiên Du, nói cho hắn ta biết mình sắp tiến vào kỳ mẫn cảm.

Sau khi cuộc gọi này kết thúc, Thương Tùy gửi tin nhắn về nhà, cuối cùng xin nghỉ với Học viện Mỹ thuật.

Một bộ phận Alpha khi kỳ mẫn cảm nghiêm trọng cần phải đến phòng cách ly của bệnh viện, sẽ có nhân viên y tế chuyên nghiệp chịu trách nhiệm giám sát tình huống theo thời gian thực. Có điều mấy năm gần đây kỳ mẫn cảm của hắn rất ổn định, không cần phiền phức như vậy, tự mình nhốt bản thân là được.

Trong kỳ mẫn cảm hắn hầu như không muốn ăn gì, không biết lần này sẽ kéo dài bao lâu, hắn chọn một số thực phẩm đơn giản dễ no bụng, lấy nhiều nước uống.

Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, lần này hắn chọn tự nhốt mình trong phòng vẽ.

Thương Tùy đem một đầu dây xích khóa vào vòng sắt cố định ở góc tường, đầu còn lại thì khóa vào mắt cá chân bên phải của mình.

Chìa khóa mở khóa xích được đặt ở phòng ngủ — nơi mà hắn không thể với tới — phạm vi hoạt động bị giới hạn trong phòng vẽ.

"Cạch" một tiếng.

Vòng khóa chặt chẽ khép lại.

Trong vòng khóa chân có thiết bị điện tử bên trong, sẽ theo dõi dữ liệu cơ thể hắn theo thời gian thực, chỉ có hai trường hợp vòng khóa mới tự động mở ra.

Một là khi hắn chịu tổn thương nghiêm trọng, các chỉ số cơ thể xuất hiện bất thường; hai là khi phát hiện nồng độ tin tức tố hạ xuống mức bình thường, kỳ mẫn cảm kết thúc.

Dây xích bình thường không trói nổi hắn, loại dây xích làm từ hợp kim phức hợp này đặc biệt nặng nề, theo từng bước chân hắn di chuyển, trên mặt đất vang lên những tiếng ma sát kéo lê.

Ồn chết đi được.

Thương Tùy mặt không cảm xúc nghĩ.

Mỗi lần nghe thấy thứ âm thanh chết tiệt này đều bực đến muốn phát điên.

Trong kỳ mẫn cảm, Alpha sẽ biểu hiện ra tính công kích và d*c v*ng kiểm soát mạnh mẽ, càng thêm nhạy cảm với tin tức tố của Omega; Alpha trong kỳ mẫn cảm đặc biệt trên cơ sở đó lại càng nghiêm trọng hơn, d*c v*ng phá hoại, xâm lược và d*c v*ng t*nh d*c đều sẽ tăng lên gấp bội.

Phát hiện ra cảm xúc của mình ngày càng nóng nảy, Thương Tùy đè nén h*m m**n gào thét trong lòng, quyết định trước tiên ép bản thân ngủ một giấc để giết thời gian, đợi khi tỉnh lại rồi tính tiếp.

Thương Tùy trong trạng thái không mấy tỉnh táo bước lên phía trước hai bước, dây xích theo động tác di chuyển của hắn leng keng vang vọng, nhìn thấy vật được đặt ở không xa, đồng tử hắn đột nhiên co lại.

Vốn nghĩ sẽ rất khó ngủ, nhưng không ngờ, chưa được bao lâu hắn đã mất đi ý thức.

Hắn mơ một giấc mộng.

Mọi thứ hỗn loạn đến cực điểm, như thể thế giới lồng trong thế giới, giấc mơ rơi vào giấc mơ.

Đợi đến khi hắn có lại ý thức, sắc trời ngoài cửa sổ u ám khác thường.

Hắn nghĩ rằng bản thân chỉ ngủ từ ban ngày tới hoàng hôn, nhưng nhìn thời gian, lại phát hiện đã vượt quá một ngày một đêm.

Hắn chẳng ăn gì cả, chỉ uống chút nước, vậy mà hoàn toàn không cảm thấy đói.

Tựa như có chuyện gì đó cực kỳ khiến người ta hưng phấn, đủ để chịu đựng sự phóng chiếu h*m m**n sâu nhất trong lòng đang phát sinh.

Trên giá vẽ dựng một bức tranh vừa mới hoàn thành không lâu. Sơn dày còn ánh lên ánh sáng ẩm ướt, màu sắc chưa khô hoàn toàn, tươi sáng đậm đà. Hiển nhiên là được vẽ ra khi hắn không tỉnh táo.

Nhành hoa yêu kiều ướt át quấn lấy chiếc lồng chim màu vàng khổng lồ, thiên sứ trong lồng toàn thân tr*n tr**, hai tay ôm gối ngồi bệt trên mặt đất.

Đôi cánh trắng như ánh trăng từ tấm lưng mỏng manh mọc ra, đôi cánh khép lại, che khuất bộ phận riêng tư trên cơ thể. Làn da mịn màng của thiên sứ gần như cùng màu với đôi cánh, mái tóc bạch kim có một loại cảm giác mềm mại như lông tơ.

So với những nhành hoa rực rỡ xung quanh, cậu trông thuần khiết và sạch sẽ.

Trên đùi trắng muốt dẻo dai, có một nốt ruồi nhỏ màu son hồng, vừa khéo làm nổi bật sợi dây xích hồng ngọc quấn quanh vòng eo thon gọn.

Tựa hồ cảm thấy chỉ nhốt cậu trong lồng vẫn chưa đủ, vòng khóa chân bằng đá quý khóa chặt cổ chân nhỏ nhắn, vừa như trói buộc vừa như trang sức, cùng nhau điểm xuyết trên thân thể xinh đẹp ấy.

Chiếc cằm nhọn tinh tế, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mềm mại như cánh hoa.

Thiên sứ bị giam cầm trong lồng vàng chỉ lộ ra nửa gương mặt, không có diện mạo rõ ràng. Cậu cụp mắt xuống, hàng mi nặng trĩu lại dài và dày, hiện ra sắc xám trong suốt.

Chỉ cần là người quen thuộc, đều có thể nhận ra “thiên sứ” rốt cuộc là ai.

Mỗi lần đến kỳ mẫn cảm, ký ức của Thương Tùy đều sẽ vỡ vụn thành những mảnh nhỏ tứ tán, cho dù là sau khi kỳ mẫn cảm hoàn toàn kết thúc, hay là lúc này đây tạm thời tỉnh táo giữa chừng, hắn cũng chỉ có thể nhớ lại một phần rất nhỏ.

Trong đầu thoáng hiện lên cảnh vẽ tranh như từng khung hình bị rút bớt, hắn mơ hồ nhớ lại trạng thái không bình thường của mình khi đó, vừa hưng phấn vừa mê luyến.

Thời Ỷ, Tiểu Ỷ. 
Bảo bối, em yêu, người yêu à.

Mãi đến lúc này hắn mới chậm nửa nhịp mà nhận ra, cả phòng vẽ đều tràn ngập tin tức tố nồng đậm.

Giá vẽ, mặt đất, thậm chí trên người hắn.

Khắp nơi đều lưu lại chất lỏng đặc quánh xen lẫn chút tanh nồng trong hương thơm ngào ngạt, một phần đã ngưng kết thành đốm trắng, toát ra mùi mật ong ngọt ngấy đến cực điểm.

Kỳ mẫn cảm đặc biệt sẽ không tự nhiên kết thúc, chỉ khi nào d*c v*ng hoàn toàn được thỏa mãn, hoặc là kiệt sức rã rời mới có thể chấm dứt.

Nếu đem d*c v*ng của kỳ mẫn cảm đặc biệt ví như một bình nước, hắn có thể rõ ràng cảm nhận được, chỉ mới một ngày một đêm thôi, bình nước đó đã chảy ra phân nửa.

Vậy nên hắn là đối diện với bức tranh này mà…?

Là trong lúc đang vẽ tranh, hay là sau khi đã hoàn thành?

Bất kể là phát tiết trong tình huống nào, Thương Tùy đều khẽ nhắm mắt lại.

Hắn thật sự là đủ b**n th** rồi.

Nhưng rất nhanh, cảm giác như bị thiêu đốt ấy lại một lần nữa cuộn trào khắp thân thể. Hắn lại quay về trạng thái mơ mơ hồ hồ ban nãy, lý trí dần dần trôi xa.

Dự báo thời tiết nói rằng cho đến năm mới đều là những ngày nắng đẹp, thế nhưng mây đen bên ngoài cửa sổ càng lúc càng dày, chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi, vậy mà từ bầu trời trong xanh đột ngột chuyển thành u ám.

Thương Tùy choáng váng đầu óc, không chú ý tới có người đã nhắn tin cho hắn từ một tiếng trước.

17: [Anh đang ở đâu?]

17: [Thời tiết thay đổi rồi, tối nay hình như sẽ có giông bão, tôi qua bên anh được không?] 

Tác giả có lời muốn nói:

Cừu vào miệng cọp.

Cuối cùng thì cũng viết đến kỳ mẫn cảm rồi!