Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh

Chương 31

Thời kỳ mẫn cảm đặc biệt......?Thương Tùy...?

Đầu óc Thời Ỷ chậm nửa nhịp mới vận hành, cố gắng đem hai từ khóa này liên kết lại với nhau.

Âm thanh sắc bén bên tai vẫn còn đang nói gì đó, mang theo ý cười chế giễu. Úc Tri Linh giống như đột nhiên bắt được nhược điểm của cậu và Thương Tùy, khuôn mặt xám xịt lúc trước giờ lộ ra vẻ đắc ý vô cùng:

"Bí mật lớn như vậy, vậy mà cậu hoàn toàn không hề hay biết."

"Không đúng, không đúng... hắn đương nhiên sẽ không nói cho cậu biết rồi!"

Ánh mắt Úc Tri Linh chuyển hướng sang Thương Tùy, Alpha vừa rồi còn đang trong cơn phẫn nộ giờ lại bất động, như thể bị cưỡng ép đóng đinh tại chỗ, toàn thân tỏa ra khí thế áp bức đáng sợ.

Anh hoàn toàn không nghi ngờ, nếu không phải Thời Ỷ có mặt ở đây, khi anh nói ra bí mật của đối phương, có lẽ đã bị bóp chặt cổ họng, thậm chí có khả năng chết ngay tại chỗ.

Nhưng Úc Tri Linh nhìn ra được, Thương Tùy đang bối rối, hắn đã không còn tâm trí quan tâm tới lời mình nói, mà là đang chờ đợi phản ứng của Thời Ỷ, giống như tử tù cúi đầu chờ tuyên án.

Thật sự thú vị.

Không phải là thích nhau, một lòng không đổi với nhau sao?

Nhận ra giữa bọn họ lại tồn tại một khoảng cách lớn như vậy, Úc Tri Linh cực kỳ hưng phấn, ý đồ chia cắt hoàn toàn không thể ngừng lại, thậm chí còn quên cả nỗi sợ cận kề cái chết lúc trước: "Tiểu Ỷ, cậu thật to gan, lại dám quen loại quái vật này."

"Cậu biết không? Alpha trong thời kỳ mẫn cảm đặc biệt có tỷ lệ b**n th** tâm thần là 3:7 - nói cách khác, trong mười người rơi vào thời kỳ mẫn cảm đặc biệt thì có ba người có khả năng trở thành tội phạm giết người. Cho dù không phạm tội, mức độ vặn vẹo trong tâm lý cũng không phải người bình thường có thể tưởng tượng."

"b**n th** tâm thần nhất định sẽ đùa bỡn và tra tấn cậu đời. Đây là số liệu thống kê xác thực, không có ngoại lệ."

"Khiến một người phát điên đối với bọn họ mà nói dễ như trở bàn tay. Cậu cho rằng hắn rất thích cậu sao? Thật ra hắn chỉ coi cậu là món đồ chơi trong tầm tay, đối tượng thí nghiệm... thậm chí có thể là mục tiêu phạm tội."

"Cậu muốn đánh cược với xác suất bảy phần mười này sao? Nghe thì có vẻ cao, nhưng cái giá cược là mạng sống của cậu, người bình thường đều sẽ muốn tránh thật xa đi chứ?" Úc Tri Linh càng nói càng kích động, hai má đỏ bừng, "Cho dù cậu cược đúng bảy phần mười, thì lúc hắn rơi vào kỳ mẫn cảm cũng nguy hiểm hơn Alpha bình thường rất nhiều, tuyệt đối không phải điều cậu có thể tưởng tượng."

"...Câm miệng." Thời Ỷ cuối cùng cũng lên tiếng.

Úc Tri Linh đứng dậy, loạng choạng bước về phía trước, hoàn toàn không để ý tới cảnh cáo của Thời Ỷ:
"Biết đâu ngày nào đó tỉnh lại, cậu đã bị hắn nhốt ở nơi không ai tìm được rồi."

"Bị nhốt đã là nhẹ nhất, cậu có đọc qua tin tức chưa? Có một Omega ngu ngốc yêu đương với Alpha trong kỳ mẫn cảm đặc biệt, bị chặt đứt tứ chi rồi còn bị dùng để phát tiết d*c v*ng, sống không được chết cũng không xong! Bạn trai cậu ngay cả thừa nhận thời kỳ mẫn cảm đặc biệt trước mặt cậu cũng không làm được, biết đâu còn đáng sợ hơn bọn họ đấy! Hahahahahaha!"

"Tại sao lại trừng mắt với tôi? Nếu không phải tôi, cậu phải đợi tới khi chết mới biết chuyện này... cậu nên cảm ơn tôi mới đúng!"

Thời Ỷ nâng cao giọng: "Tôi nói rồi - cậu câm miệng cho tôi!"

Âm thanh đầy sát khí khiến Úc Tri Linh vô thức khựng bước chân.
Thời Ỷ ngẩng đầu lên, đôi mắt xám đậm tràn ngập ngọn lửa giận dữ lạnh lẽo và tàn bạo.

Trước khi Úc Tri Linh kịp phản ứng, Thời Ỷ đã túm lấy vai anh, mạnh mẽ đập mạnh sang bên cạnh!

Đầu Úc Tri Linh nặng nề đập vào tường, may mà bên trong khu an toàn đã được xử lý chống va đập, chất liệu tường mềm mại khiến anh không đến mức đầu rách máu chảy.

Nhưng cú va chạm mạnh vẫn khiến não bộ Úc Tri Linh trống rỗng trong một giây, suýt chút nữa mất đi ý thức.

Thời Ỷ tung một cú đá vào đầu gối anh ta, âm thanh va chạm của xương cốt vang lên giòn giã, Úc Tri Linh đau đớn phát ra một tiếng kêu thảm thiết, bị ép quỳ rạp xuống trước mặt Thời Ỷ.

Thế nhưng Thời Ỷ lại càng thêm phẫn nộ, chỉ cần nghĩ tới những lời vừa rồi, trái tim giống như bị lưỡi dao lởm chởm cắt qua, hung hăng xoáy vào nơi mềm yếu nhất bên trong.

"Rất đắc ý phải không? Nói nhiều như vậy thấy vui lắm hả?"

"Tiểu Ỷ--!"

Thương Tùy thấy Thời Ỷ sắp mất kiểm soát cảm xúc, theo bản năng bước lên một bước.

Nhưng Thời Ỷ đã sớm túm lấy tóc Úc Tri Linh, lôi anh ta vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh trong khu an toàn vô cùng chật hẹp, Thời Ỷ kéo lê Úc Tri Linh đến bên bồn rửa mặt, ấn nút chặn nước.

Úc Tri Linh đầu óc quay cuồng, không biết rốt cuộc cậu định làm gì.

Thời Ỷ mở vòi nước, một tay ấn đầu Úc Tri Linh xuống!

"Giúp mày rửa sạch cái mồm thối này, không cần cảm ơn."

Thời Ỷ giận đến cực điểm, giọng nói lại càng lạnh lẽo tàn khốc: "Ồ, đầu óc cũng rửa luôn đi."

Vừa nói, Thời Ỷ vừa gia tăng lực đạo, hai tay đều đè xuống.

Cả gương mặt Úc Tri Linh bị dòng nước mạnh mẽ không ngừng dội vào.

Để giúp người sử dụng tiết kiệm thời gian, áp lực nước trong khu an toàn vô cùng mạnh, nước trong bồn nhanh chóng dâng cao, rất nhanh đã ngập qua miệng mũi.

Bản năng cầu sinh khiến Úc Tri Linh điên cuồng giãy dụa, nhưng đôi tay đè trên đầu anh lại không hề lay chuyển chút nào.

Thương Tùy đứng bên ngoài, sắc mặt ngẩn ngơ, thất thần nhìn bóng lưng Thời Ỷ.

Tâm thần b**n th**, kẻ điên, tội phạm giết người tiềm tàng... những lời lẽ tương tự trong quá trình hắn lớn lên đã nghe vô số lần, ánh mắt người khác nhìn hắn có kẻ chỉ đơn thuần là hiếu kỳ, có kẻ lại tràn đầy dò xét, thậm chí chứa đựng ác ý.

Ban đầu hắn đương nhiên rất để tâm, cũng vì vậy mà đau khổ vô cùng.

Nhưng ánh mắt nghi kỵ của người khác không thể thay đổi, hắn dần dần bắt đầu phớt lờ tất cả.

Hắn biết mình là kiểu người như thế nào, không cần phải phí công chứng minh với bất cứ ai.

Trong số những Alpha ở giai đoạn nhạy cảm đặc biệt, ba phần mười là tâm thần b**n th**, còn bảy phần mười còn lại thì không hẹn mà cùng chọn cách che giấu thân phận, cố gắng tránh để lộ dấu vết giữa đám đông.

Dù sao cũng không ai hy vọng bản thân trở thành dị loại.

Nhưng suy cho cùng, bọn họ vẫn mạnh mẽ hơn người bình thường, cho dù là dị loại thì cũng là dị loại cường đại.

Thế nhưng nhìn phản ứng của Thời Ỷ, lại giống như cậu mới là người dễ bị tổn thương hơn.

"Tỉnh táo chưa?"

Khi Úc Tri Linh cho rằng mình sẽ chết đuối trong bồn nước, Thời Ỷ túm lấy tóc anh ta, mạnh mẽ kéo người lên.

Tai Úc Tri Linh đầy nước, âm thanh nghe được vô cùng mơ hồ, nhưng vẫn có thể nghe ra cơn giận đè nén sâu nặng kia: "Không phải đã nói là câm miệng rồi sao."

"Thế nào, mày nghe không hiểu tiếng người à?"

Không biết Thời Ỷ lấy đâu ra cơn điên này, rõ ràng anh cao hơn Thời Ỷ một đoạn, vậy mà lúc này lại hoàn toàn không có chút năng lực phản kháng nào.

Vừa mới tiếp xúc được với không khí, Úc Tri Linh liền tham lam hít từng ngụm từng ngụm lớn, cánh mũi vì thiếu dưỡng khí mà co rút lại, cổ họng cũng bị sặc.

"Mày tính là cái thá gì, ai cho mày dám đánh giá anh ấy như thế?"

"Tao... khụ khụ... mày..."

Chưa đợi Úc Tri Linh nói xong, Thời Ỷ chợt buông tay ra.

Vốn dĩ Úc Tri Linh bị cậu xách lên, cũng dựa vào sức lực của cậu để chống đỡ cơ thể, ngay khoảnh khắc Thời Ỷ buông tay, anh ta liền nghiêng mạnh sang một bên, đôi chân như bị rút cạn hết sức lực, không tự chủ mà ngã xuống.

Úc Tri Linh quỳ rạp dưới đất, ôm lấy cổ khô khốc nôn khan.

Như thể vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu, Thời Ỷ dùng nước rửa tay và dung dịch sát khuẩn cẩn thận rửa sạch từng ngón tay, hoàn toàn không liếc nhìn anh ta lấy một cái.

"--Mấy người đang làm gì đó?!"

Ngoài cửa bất chợt truyền tới một tiếng quát giận dữ.

Hệ thống báo động trong phòng an toàn vẫn chưa ngừng kêu, nhân viên tuần tra ở gần đó vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy tình hình hiện tại liền kinh hãi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy! Sao lại thế này?!"

Phòng an toàn bị người ta mạnh mẽ xông vào, chuông báo động kêu inh ỏi, còn có một Omega đang quỳ rạp dưới sàn nhà trong nhà vệ sinh, khóe miệng rỉ máu...

Anh ta theo bản năng nhìn về phía Alpha duy nhất có mặt tại hiện trường: "Là cậu làm sao?"

Thời Ỷ tiến lên một bước, đang định giải thích.

"... Khụ khụ... cậu ấy... khụ... cậu ấy không có động tay."

Giọng nói khàn khàn của Úc Tri Linh truyền tới từ phía sau, bởi vì cổ họng đã uống nước nên nghe đặc biệt khó nhọc.

Chỉ cần kiểm tra tổ chức sinh học và tin tức tố là sẽ biết Thương Tùy chưa từng chạm vào anh ta.

Không cần thiết phải nói dối trong chuyện này, chi bằng nể mặt Thời Ỷ một lần.

Sự dằn vặt kéo dài liên tục khiến anh ta tỉnh táo lại từ trạng thái cuồng nhiệt ban nãy, anh ta không ngờ Thời Ỷ lại bảo vệ Thương Tùy đến mức này, hoàn toàn là không thèm để tâm bất cứ thứ gì.

Cho dù Thương Tùy giấu giếm bí mật kỳ mẫn cảm đặc biệt với cậu, Thời Ỷ cũng hoàn toàn không để ý.

Đúng là điên rồi...!

Hai người này đều là kẻ điên.

Trước đây anh ta chỉ cảm thấy Thời Ỷ có chút tính khí thôi. Nhưng có lẽ là vì Thời Ỷ đối với người bạn mà mình công nhận thì mức độ bao dung rất cao, hoặc cũng có thể là vì khuôn mặt của Thời Ỷ quá mức thuần khiết xinh đẹp, những tính khí nhỏ đó lại khiến người khác càng có ấn tượng là dễ thương hơn.

Nhưng lại không ngờ đối phương một khi bùng nổ lại là bộ dạng như thế này.

Trong lòng Úc Tri Linh dâng lên một trận sợ hãi, không muốn dây vào cậu thêm lần nào nữa.

Anh ta quấy rối Thời Ỷ, ăn nói l* m*ng, Thời Ỷ ra tay đánh anh ta, chuyện này hẳn là coi như kết thúc rồi.

Trong ấn tượng của Úc Tri Linh, để bảo vệ sự riêng tư của người sử dụng, bên trong và xung quanh phòng an toàn đều không có camera giám sát. Camera ở xa một chút có lẽ sẽ quay được cảnh anh ta kéo Thời Ỷ vào.

Nhưng mà Thời Ỷ ra tay đánh anh, nếu thật sự tính toán kỹ, cùng lắm cũng chỉ coi là ẩu đả, nhiều nhất là xử lý điều đình, bồi thường cho nhau.

Giữa Omega không có luật chống quấy rối t*nh d*c, đây cũng là lý do ban đầu anh dám mạo hiểm.

Không đúng, ngay từ đầu anh chỉ muốn nửa đẩy nửa kéo dụ dỗ Thời Ỷ, căn bản chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ ầm ĩ đến mức này.

"Không có chuyện gì lớn..." Úc Tri Linh khàn giọng nói, "Chỉ là bạn bè đùa giỡn với nhau thôi."

"Không phải bạn." Thời Ỷ mặt không biểu cảm.

Nhân viên nhìn người này rồi lại nhìn người kia, chưa từng gặp qua tình huống quái dị như vậy: "Vậy quan hệ của các cậu là...?"

"Không quen biết."

Dù đã sớm dự liệu được, nhưng tận tai nghe cậu nói như vậy, hơi thở của Úc Tri Linh vẫn khựng lại một chút.

Thời Ỷ giọng điệu phẳng lặng không gợn sóng bổ sung nửa câu sau: "Có lẽ là một con chó từ đâu chạy tới."

Nhân viên trầm mặc chốc lát, muốn chỉ ra cậu nói như vậy quá khó nghe, nhìn sắc mặt Thời Ỷ âm u dị thường, cuối cùng cũng không mở miệng.

Thật sự không biết nên xử lý thế nào, nhân viên dẫn bọn họ đến đồn cảnh sát gần đó.

Trước khi rời khỏi phòng an toàn, Thời Ỷ nắm lấy tay Thương Tùy: "Chúng ta đi thôi."

Lúc này Thương Tùy mới phát hiện cánh tay cậu đang run rẩy.

Vừa rồi ngâm trong nước lạnh, không chỉ Úc Tri Linh khó chịu, Thời Ỷ vì đè anh ta xuống mà dùng toàn lực toàn thân, cánh tay trắng nõn giờ đỏ bừng một mảng.

Lúc biết Thời Ỷ có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vội vã chạy đến đạp cửa, hắn cũng có phản ứng gần như vậy. Sợ Thời Ỷ bị thương, gặp phải bất kỳ bất hạnh nào.

Chỉ cần hơi nghĩ đến khả năng như vậy, nỗi sợ hãi liền bao trùm khắp người.

Thương Tùy như an ủi, nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cậu đang run, dịu giọng nói: "Không sao đâu, đừng để ý mấy lời đó."

"Tôi biết." Thời Ỷ đáp.

Nhưng tôi không cảm thấy không sao cả.

Giống như Úc Tri Linh dự đoán, sau khi đến đồn cảnh sát đăng ký, đại khái hiểu rõ nguyên nhân kết quả, bởi vì bọn họ đều là Omega, dù có camera quay được cảnh anh cưỡng ép kéo Thời Ỷ vào phòng an toàn, nhưng phần quấy rối t*nh d*c lại khó thu thập chứng cứ, cuối cùng chỉ đơn giản điều đình hoà giải. Phía Thời Ỷ còn phải bồi thường thêm cho phòng an toàn bị phá hoại.

Giữa chừng có cảnh sát tò mò nhìn về phía Thương Tùy: "Xem đoạn camera, cậu là người đạp cửa bật tung ra, chuyện này sao có thể? Cửa kim loại phòng an toàn ngay cả sư tử hổ cũng không đâm thủng nổi, cậu làm sao làm được?"

"Căn phòng đó vừa hay có vấn đề." Thời Ỷ trả lời trước một bước, "Khoá không chắc."

Cảnh sát bán tín bán nghi, cuối cùng chỉ nói: "Thì ra là vậy."

Úc Tri Linh từ đầu tới cuối không nói thêm một câu nào, sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, anh thở ra một hơi dài.

"Đều kết thúc rồi nhỉ," Úc Tri Linh nhìn về phía hai người còn lại, "vậy tôi đi đây."

Anh tâm trạng phức tạp, trong đau khổ và mất mát xen lẫn một tia không cam lòng, nhìn về phía Thương Tùy nói: "Cậu thật may mắn, có người nguyện ý bảo vệ cậu như vậy."

Vẫn là Thời Ỷ.

Người trong mắt anh thuần khiết không tì vết ấy, vậy mà lại thích một Alpha trong kỳ mẫn cảm đặc biệt.

Thương Tùy không mang theo cảm xúc gì mà đối diện ánh mắt anh, chốc lát sau, khẽ cười lạnh một tiếng: "Vận may của cậu sẽ không được như vậy đâu."

Úc Tri Linh đón lấy ánh mắt đen kịt của hắn, không biết nên tin hay không.

Thương Tùy có ý gì đây.

Không phải đều đã kết thúc rồi sao? Chẳng lẽ còn muốn làm gì nữa?

Anh tự an ủi bản thân rằng bọn họ đã làm xong lời khai ở đồn cảnh sát, tám chín phần là Thương Tùy chỉ đang dọa anh thôi.

Hơn nữa từ đầu tới cuối Thương Tùy đều thể hiện cực kỳ bình tĩnh, nếu đối phương là kẻ tinh thần b**n th**, trước đó khi anh xúc động nói nhiều lời mạo phạm như vậy, căn bản không thể hoàn chỉnh đứng ở đây.

Cho dù là vậy, Úc Tri Linh lại không thể đè nén sự hoảng loạn trong lòng, không biết là nói cho chính mình nghe, hay là thể hiện thái độ, hy vọng tất cả dừng lại ở đây.

Rằng Thương Tùy chỉ là một Alpha bình thường, có kỳ mẫn cảm đặc biệt.

Người như vậy ngược lại sống vô cùng cẩn thận dè dặt, sẽ không sao đâu.

"Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt các người nữa." Cuối cùng anh nhìn Thời Ỷ một cái, sau đó quay người, "Tạm biệt."

"-Đứng lại."

Một giọng nói lạnh lùng lại ngang ngược, gần như là ra lệnh, từ phía sau truyền đến.

Rời khỏi nhà an toàn rồi, Thời Ỷ liền không thèm để ý tới anh nữa. Úc Tri Linh dừng bước, trong khoảnh khắc không nhịn được nảy sinh chút hy vọng mong manh.

Thời Ỷ sẽ nói gì với anh?

"Xin lỗi Thương Tùy." Thời Ỷ nói từng chữ từng chữ.

"..." Úc Tri Linh nghiến chặt răng.

Sự không cam lòng mãnh liệt trào dâng trong lòng, nhưng anh biết, nếu không làm theo, Thời Ỷ có thể ngay trước cửa đồn cảnh sát mà động tay với anh.

"Xin lỗi." Úc Tri Linh miễn cưỡng giữ chặt nét mặt, hít sâu một hơi rồi quay người.

"Tôi thật sự xin lỗi, tôi không nên nói những lời đó." Anh cố gắng lấy ra thành ý, dùng giọng hối hận nhất nói: "Lúc đó tôi quá kích động, trạng thái tinh thần không ổn định, đã nói rất nhiều lời khó nghe, chói tai..."

"Thật sự vô cùng xin lỗi, mong cậu đừng để bụng."

Tưởng rằng sẽ nhận được một câu "không sao" không chút thành ý nhưng để khép lại mọi chuyện, tệ nhất cũng sẽ là một tiếng đồng ý.

Thế nhưng, chú ý của Thương Tùy căn bản không đặt trên người anh, mà Thời Ỷ thì lại đang nghe, nghe xong liền dứt khoát nói: "Vậy thì cậu đi chết đi."

Thời Ỷ nói xong, mặc kệ sắc mặt Úc Tri Linh thay đổi đột ngột, kéo Thương Tùy rời đi.

Đêm khuya tĩnh lặng, hai bên đường chỉ còn ánh đèn nhấp nháy.

Suốt dọc đường không ai mở miệng nói gì, đi được một đoạn, cảm xúc của Thời Ỷ rốt cuộc cũng không thể kìm nén được nữa. Thương Tùy nhận ra có điều bất thường, cúi đầu xuống thì phát hiện cậu đang lặng lẽ cắn môi, vành mắt đỏ bừng.

Thương Tùy dừng bước, đau lòng nhìn cậu.

Như thể sợ làm cậu hoảng sợ, hắn cố gắng hạ thấp giọng thật nhẹ nhàng: "Làm sao vậy?"

Không hỏi thì thôi, vừa hỏi xong, nước mắt vốn chỉ còn quanh quẩn trong vành mắt của Thời Ỷ liền rơi xuống ngay lập tức.

Nghĩ đến chuyện dù sao cậu và Úc Tri Linh cũng đã quen biết nhiều năm, Thương Tùy do dự hỏi: "Là vì mất đi một người bạn... sao?"

"Không phải." Thời Ỷ dụi đôi mắt đang cay xè, căm hận nói: "Hắn tính là cái thá gì."

"Vậy là vì..."

"Vì anh."

Thời Ỷ quay đầu lại, nhìn thẳng vào Thương Tùy đang sững người. Đôi mắt như mèo của cậu sáng rực kinh người, tràn đầy sức sống, lộ ra cơn giận không thể che giấu.

Không phải giận Thương Tùy, mà là giận những bất hạnh mà hắn từng phải trải qua.

"Tại sao anh lại trông như đã quen với chuyện này?"

"Rõ ràng không phải là người như hắn nói, rõ ràng chẳng làm sai điều gì, chỉ là tình cờ có kỳ mẫn cảm đặc biệt thôi. Vậy mà tại sao anh lại phải chịu liên lụy với đám tội phạm đó, bị mắng chửi cùng bọn chúng?"

Anh rốt cuộc đã nghe bao nhiêu lời khó nghe hơn thế nữa, mới có thể bình tĩnh trước những lời chỉ trích sắc bén thế này?

Thậm chí còn có thể dành ra chút sức lực để an ủi tôi.

Thương Tùy im lặng một lúc, bỗng nhiên hỏi ngược lại: "Em tin anh như vậy sao?"

"Nếu lỡ như anh thật sự là loại người như hắn nói thì sao?"

Thấy Thời Ỷ không nói được lời nào, Thương Tùy ép hỏi tiếp:
"Ngay cả kỳ mẫn cảm đặc biệt anh cũng chưa từng nói với em. Nếu anh vẫn luôn che giấu, thực ra còn nguy hiểm hơn bất kỳ ai, em chưa từng có một khoảnh khắc nào nghi ngờ anh sao?"

Hắn áp sát đứng trước mặt Thời Ỷ, dùng một cách gần như vô lý để truy hỏi.

Trong lòng có một giọng nói không ngừng kêu hắn dừng lại, không nên như vậy, đừng nói chuyện trong trạng thái mất lý trí.

Nhưng hắn không kiềm chế được.

Mọi chuyện xảy ra đêm nay đối với hắn mà nói quá mức khó tin. Dù là trong giấc mơ ích kỷ nhất của bản thân, hắn cũng không dám tưởng tượng Thời Ỷ sẽ hoàn toàn không để ý đến kỳ mẫn cảm đặc biệt của hắn, đứng trước mặt hắn với tư thế hoàn toàn tin tưởng.

Giống như... Thời Ỷ nguyện ý chấp nhận tất cả của hắn.

Dù là tốt, hay là xấu.

Vẫn không đợi được câu trả lời, Thương Tùy bắt đầu hối hận, hắn mấp máy môi, định chuyển đề tài này qua đi.

Nhưng Thời Ỷ lại mở miệng đúng lúc này.

"Tôi chưa từng nghĩ đến khả năng đó."

Cậu dường như bị hỏi đến mơ hồ, cố gắng ghép lại dòng suy nghĩ, tìm cách biểu đạt thích hợp nhất:
"Họ là họ, anh là anh."

"Tôi tin tưởng anh, chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?"

"......."

Lời nói vừa dứt, Thời Ỷ nhìn vào mắt Thương Tùy, trong khoảnh khắc gần như cảm thấy rợn tóc gáy.

Ánh mắt đè nén lên khiến cho người bị nhìn như bị đóng đinh tại chỗ, không thể động đậy.

Cứ như thể cậu tự tay mở công tắc lồng sắt, tháo bỏ xiềng xích, thả ra thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Ngay sau đó, Thời Ỷ lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Thấy cậu không hề tránh né, trực tiếp nhìn vào mình, Alpha lúc trước còn tấn công gay gắt như vậy, giờ đây giống như một con thú dữ được an ủi, thu lại nanh vuốt, trở nên vô cùng bình thản.

Thôi, cứ vậy đi.

Dù Thương Tùy thật sự có vấn đề, đó cũng là lựa chọn cậu làm theo con tim mình.

"Xin lỗi, Tiểu Ỷ." Sau khi bình tĩnh lại, Thương Tùy thấp giọng nói, "Tôi không nên nói chuyện với cậu như vậy."

Cảm giác vui mừng như được cứu rỗi tràn ngập mọi giác quan, khiến hắn muốn nuốt lấy nguồn gốc cảm xúc này vào bụng. Không bao giờ muốn chia lìa.

Hắn chỉ có thể cúi mắt xuống, tránh để người kia thấy được tình yêu và d*c v*ng gần như không thể kìm nén.

"Anh đâu phải thánh nhân, sao lại không thể có lúc xúc động?"

Thấy hắn cứ cúi thấp đầu, có vẻ hơi thất vọng, Thời Ỷ không nhịn được mà cười: "Nếu tối nay anh không lộ ra chút cảm xúc nào, tôi mới thấy anh có vấn đề đấy."

Cậu bổ sung thêm: "Và tôi cũng không ngại."

Thương Tùy ánh mắt thoáng chốc chớp sáng lên.

Sau một lúc lâu, hắn mới ngẩng đầu, trả lời câu hỏi ban nãy:"Cậu hỏi tôi tại sao lại tỏ ra như đã quen với chuyện này. Thực ra tôi trước đây cũng không quen."

"Nhưng nếu cứ nghe theo những gì người ngoài nói, luôn nghi ngờ bản thân, thì sống sẽ rất khổ. So với những tiếng nói vô nghĩa đó, có nhiều thứ quan trọng hơn tôi cần phải quan tâm."

Thương Tùy nói đến đây, dừng lại một chút: "Và hơn nữa..."

Ở một mức độ nào đó, chính em đã thay đổi anh, khiến anh biết chấp nhận chính mình.

Em không nhớ, nhưng anh sẽ không bao giờ quên.

"Trước đây tôi không nói với cậu về kỳ mẫn cảm đặc biệt, tôi..."

"Anh vốn không có nghĩa vụ phải nói với tôi." Thời Ỷ ngắt lời hắn, "Đây là chuyện riêng tư của anh, không ai có quyền yêu cầu anh nói cho tôi biết."

Hãy bỏ qua việc họ không phải là một đôi thực sự. Kỳ mẫn cảm đặc biệt có quy định rõ ràng, ngoài người bảo lãnh và bác sĩ, người trong cuộc có quyền không tiết lộ cho bất kỳ ai.

"Không cần giải thích với tôi, anh không làm gì sai cả."

Nói đến đây, Thời Ỷ lại cảm thấy hơi buồn.

Tại sao vậy?

Tôi đã nghĩ rằng anh có bí mật, nhưng tôi không biết, hóa ra đó lại là một bí mật nặng nề như vậy.

Mỗi khi nghĩ đến việc Thương Tùy từng chút từng chút thích nghi với những lời sắc bén như dao, cuối cùng trở nên quen thuộc với chúng, Thời Ỷ như nhìn thấy một trái tim dần dần trở nên cứng cỏi và mạnh mẽ. Những giọt nước mắt trong suốt không biết từ lúc nào đã rơi xuống.

Khi cậu khóc, mắt và đầu mũi đỏ lên, trông vừa đau lòng vừa đáng thương.

Trong khi cảm thấy đau lòng, một suy nghĩ đột ngột xuất hiện trong đầu Thương Tùy:

Muốn hôn cậu ấy quá.

Người được trân trọng không phải lo lắng khi vết thương lộ ra, hóa ra cảm giác đó lại nhẹ nhàng và tuyệt vời đến vậy. Không biết phải làm sao để bày tỏ, cảm xúc trào ra đến không thể kìm chế, phản ứng đầu tiên là muốn lại gần, muốn hôn cậu ấy.

Nhưng hôn lúc này là không thể. Thương Tùy mở rộng vòng tay: "Đừng khóc nữa, đến đây ôm tôi."

Thời Ỷ nấc lên một tiếng, cảm xúc khó kiềm chế cuối cùng cũng tìm được lối thoát, cả người lao vào vòng tay hắn.

Vòng tay quen thuộc vừa ấm áp vừa an tâm, có thể thoải mái giải tỏa hết tất cả cảm xúc tồi tệ.

Thời Ỷ hít một hơi thật sâu, nhớ ra điều gì đó: "Anh học vẽ thế nào rồi?"

"Chỉ có thể nhờ thầy giáo khác giúp xem qua. Trước đây tôi đã từng dạy lớp của cậu ấy, chắc cậu ấy không phiền đâu."

"Vòng tay của tôi mất rồi, lúc làm biên bản mới phát hiện." Thời Ỷ vùi đầu vào vai hắn, hít hà mùi thơm ngọt ngào nhẹ nhàng từ cơ thể hắn, nói lắp bắp, "Chắc là để quên ở nhà an toàn."

"Chắc chỉ mới rơi không lâu thôi..."

"Không sao, tôi sẽ làm lại cho cậu một cái."

Thời Ỷ đáp một tiếng, hoàn toàn thư giãn trong vòng tay Thương Tùy, nghĩ gì nói nấy: "Cậu ta thật ghê tởm."

"Ừ." Thương Tùy hiểu ý của cậu, đồng tình nói, "Dù tôi đã gặp rất nhiều người ghê tởm, nhưng vẫn có thể xếp Úc Tri Linh vào hàng đầu."

Thời Ỷ không nhịn được cười lên, vừa cười vừa cảm thấy buồn, mắt lại bắt đầu cay cay:

"...Anh thật xui xẻo quá."

"Có chút, nhưng đôi khi vận may cũng rất tốt." Thương Tùy thờ ơ nói, "Chẳng phải là đã gặp cậu sao?"

Thời Ỷ bị những lời vô tình của hắn làm cảm động, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hắn.

Hóa ra gặp cậu là chuyện may mắn sao?

"Tiểu Ỷ lúc nãy bảo vệ tôi rất dũng cảm." Thương Tùy thấy Thời Ỷ dần dần mở to mắt, tai hơi ửng đỏ, cười xoa đầu cậu, "Tôi sẽ luôn nhớ mãi."

Thời Ỷ chợt nhận ra mình khóc trước mặt hắn như vậy, có chút xấu hổ.

Hình như không đủ anh hùng, cũng không đáng để nhớ.

Thấy cậu ngượng ngùng, Thương Tùy nhớ lại lời và hành động mà Thời Ỷ đã nói và làm với anh ta trong căn nhà an toàn.

Vào lúc đó, hắn cảm thấy trên đời này chẳng còn gì là đáng sợ nữa.

Cũng như lúc đó, hắn nắm lấy tay Thời Ỷ:"Vậy thì quên hết những chuyện không vui đi, chúng ta đi thôi."

Thời Ỷ lẩm bẩm nhắc lại bốn chữ cuối.

Trước đây chưa bao giờ cảm thấy câu này có gì đặc biệt, nhưng khi nó được Thương Tùy thốt ra, lại như có ma lực.

Không chỉ là "chúng ta", mà còn là "cùng nhau tiến về phía trước".

Đúng, là như vậy.

Thời Ỷ dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt cuối cùng, trong lòng nghĩ:

Chúng ta đi thôi!

Cậu nắm chặt tay Thương Tùy, bước đi dưới ánh trăng bạc như nước và ánh đèn mờ ảo như khói màu lơ lửng.

Cảm giác như chỉ cần nắm tay nhau một giây, có thể sống tự do mãi mãi, đi đến bất cứ nơi đâu.

---

Lời của tác giả:

17 là một con mèo rất bảo vệ người khác, mèo trưởng thật sáng suốt.

Câu chuyện này còn một chút, không viết xong nên tạm dừng ở đây, tiếp theo chúng ta sẽ đến với một cảnh khác.

Luôn rất thích câu "Chúng ta đi thôi!", nghe có vẻ không ngừng tiến về phía trước, phát âm cũng rất dứt khoát.