8.
Tôi rón rén bước đến bên giường bệnh.
Khẽ kêu một tiếng thật nhỏ.
"Meo..."
Âm thanh rất khẽ.
Chỉ là...
Căn phòng bệnh quá yên tĩnh.
Nên Giang Túng lập tức nghe thấy.
Anh quay đầu sang.
Nhìn thấy tôi.
Chào nhé, con người.
Tôi đến thăm anh đây!!
Tôi cúi đầu đặt xuống sàn miếng ức gà nhỏ vẫn luôn ngậm trong miệng, nãy giờ không nỡ ăn.
Rồi lại khẽ kêu:
"Meo."
"Nhìn này, tôi có mang đồ ăn đến cho anh."
"Tôi đâu có đến tay không."
Ăn nhiều một chút nhé...
Có như vậy mới mau khỏe lại được.
9.
"Meo meo?"
Giang Túng nhìn thấy tôi.
Giọng anh cũng rất khẽ. Là kiểu nhỏ đến mức nghe như chỉ còn chút hơi sức cuối cùng. Nhưng ngữ điệu vẫn dịu dàng như trước.
Anh mỉm cười hỏi:
"Em đến đây bằng cách nào vậy?"
Anh không thể ngồi dậy. Ngay cả việc đưa tay ra ôm tôi như mọi khi...Cũng không làm được nữa.
Sống mũi tôi bỗng cay xè. Muốn khóc quá.
Tôi nhảy lên giường bệnh.
Nhưng rồi chợt nhớ lời Dư Đồng từng chê tôi bẩn. Thế là chẳng dám dựa vào người anh. Chỉ dám ngoan ngoãn nằm trên lớp chăn, ngẩng đầu nhìn anh.
Dù sao...
Bây giờ anh cũng là một con người vô cùng yếu ớt.
Tôi khẽ kêu:
"Meo meo."
Anh thấy trong người thế nào rồi?
Bao giờ mới quay lại trường được?
Mọi người đều nhớ anh lắm.
Mà cũng lạ thật.
Sao bên cạnh Giang Túng chẳng có lấy một người chăm sóc anh?
Dĩ nhiên Giang Túng chẳng hiểu tôi đang nói gì.
Anh chỉ nhìn tôi rồi cười.
"Một chú mèo nhỏ như em..."
"Đến được đây chắc vất vả lắm nhỉ?"
Cũng hơi hơi thôi!
Nhưng chỉ cần đi một lần là tôi nhớ đường rồi!!
Anh lại hỏi:
"Em đói không?"
"Ở đây chỉ có ít hoa quả thôi, em có muốn ăn không?"
Này nhé.
Anh tưởng tôi là kiểu mèo ham ăn chắc?
Tôi nhắc lại lần nữa.
Tôi đến đây là để thăm anh.
Chứ không phải vì chút đồ ăn của anh đâu.
...
Tôi liếc sang giỏ hoa quả trên bàn.
Một quả táo đỏ to tròn đang nằm ở đó.
Lại quay sang nhìn Giang Túng.
Ừm...
Thôi thì...
Nếu anh đã nhiệt tình như vậy...
Tôi ăn một chút cũng được.
Tôi nhẹ nhàng nhảy lên mặt bàn.
Đưa chân khều khều quả táo.
Nhưng quả táo ấy được gói kỹ quá.
Hết một lớp túi rồi lại thêm một lớp nữa.
Tôi vừa dùng móng cào, vừa dùng răng c.ắ.n.
Ra sức xé.
Rồi...
Bỗng nghe thấy một tiếng cười khe khẽ.
Tôi khó hiểu ngẩng đầu lên.
Khóe mắt Giang Túng cong cong.
Anh cười bảo:
"Tiểu Mi."
"Từ lúc em đến..."
"Anh thấy khỏe hơn nhiều rồi."
10.
Cuối cùng...
Tôi cũng c.ắ.n rách được lớp túi.
Vui vẻ gặm hết nửa quả táo.
Táo vừa thơm vừa ngọt.
Tôi ngậm nửa quả còn lại mang đến trước mặt Giang Túng.
Nhưng anh chỉ khẽ lắc đầu.
"Bây giờ anh vẫn chưa ăn được."
"Cảm ơn em nhé, Tiểu Mi."
Anh thật đáng thương.
Ức gà không ăn được.
Đến cả táo cũng không thể ăn.
Sau khi ăn no...
Tôi cuộn tròn trên giường bệnh của anh, đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Đến lúc tỉnh dậy, tôi chuẩn bị quay về trường.
Trước khi tôi đi...
Giang Túng nhìn tôi với vẻ lưu luyến.
"Tiểu Mi."
Anh khẽ gọi.
"Trên đường về nhớ cẩn thận."
"Nơi này không tốt."
"Sau này... đừng đến nữa."
Lưu Niên Diệu Cảnh
Tôi lấy lệ kêu một tiếng:
"Meo."
Không nghe.
Không nghe.
Nhà sư tụng kinh cũng mặc kệ.
(Ý là: em không đời nào nghe lời anh đâu.)
11.
Vừa bước ra khỏi phòng bệnh...
Tôi đã chạm mặt hai bác sĩ đang đi về phía này.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện về Giang Túng.
Trong giọng nói tràn ngập sự tiếc nuối.
"Cậu thanh niên này đúng là có ý chí kinh người."
"Hôm xảy ra tai nạn, vì không kịp phanh xe, một thanh thép từ chiếc xe phía trước đ.â.m thẳng xuyên vào bụng cậu ấy."
"Lúc được đưa vào cấp cứu, mặt cậu ấy đã xám ngoét."
"Ai cũng nghĩ không cứu nổi nữa."
"Không ngờ... bây giờ lại tỉnh được."
Người còn lại thở dài.
"Tỉnh thì đã sao?"
"Với tình trạng hiện tại, muốn hồi phục cũng chẳng biết đến bao giờ."
"Đợi đến lúc đó..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"E rằng nhà họ Giang đã rơi vào tay mấy người anh em của cậu ấy từ lâu rồi."
"Nghe nói vừa xảy ra tai nạn..."
"Bạn gái cậu ấy đã đính hôn với anh em của cậu ấy luôn."
"Đúng là lòng người đáng sợ."
"Phải đấy."
"Nằm viện bao nhiêu ngày rồi."
"Chỉ có mỗi hộ lý chăm sóc."
"Chắc người nhà cũng chẳng còn để tâm đến cậu ấy nữa."
...
Tôi càng nghe...
Lông trên người càng dựng đứng.
Toàn là một đám người xấu xa!
Giang Túng đang bị bệnh.
Chẳng phải lúc này...
Anh ấy càng cần có người ở bên quan tâm nhất sao?
Tại sao...
Người nhà và cả bạn gái đều đối xử với anh như thế?
Tôi cúi đầu l.i.ế.m l.i.ế.m bàn chân.
Được thôi.
Nếu mọi người đều mặc kệ anh ấy...
Vậy thì...
Để tôi chăm sóc anh ấy!!!
12.
Thế là...
Tôi đi tìm Thần Mèo.
Cũng giống như loài người có thần linh để thờ phụng và tín ngưỡng...
Mèo bọn tôi cũng có Thần Mèo của riêng mình.
Thần Mèo lợi hại đến mức nào ư?
Chỉ cần là điều một chú mèo có thể nghĩ ra...
Ngài ấy đều có thể giúp thực hiện.
"Không."
"Ta không làm được."
Thần Mèo mặt không cảm xúc đáp.
"..."
"Tại sao chứ?"
"Ngài là Thần Mèo cơ mà!"
Thần Mèo ngồi trên chiếc ghế cao.
Vẻ mặt đầy bất lực.
"Ngươi thử nghe xem mình vừa nói cái gì đi."
"Ngươi muốn biến thành con người đấy!!!"
Tôi lí nhí đáp:
"Nhưng mà..."
"Chính ngài cũng biến thành người được mà."
"Tại sao lại không thể giúp tôi biến thành người chứ?"
Thần Mèo đáp rất nghiêm túc:
"Đó là vì ta là Thần Mèo."
"Ta có thể biến thành người..."
"Là để tiện quan sát thế giới loài người."
"Xem có ai bắt nạt hoặc ngược đãi mèo con hay không."
"Nếu ta chỉ là một con mèo bình thường..."
"Thì sẽ chẳng thể ngăn cản họ."
"..."
Ừm.
Nghe cũng có lý.
Thần Mèo cúi đầu nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Rồi hỏi:
"Con người kia..."
"Quan trọng với ngươi lắm sao?"
Tôi gật đầu thật mạnh.
"Vâng."
"Đối với tôi..."
"Anh ấy là một con người vô cùng, vô cùng quan trọng."
13.
Giang Túng quan trọng với tôi đến nhường nào ư?
Có thể nói...
Nếu không có anh...
Thì sẽ không có tôi của ngày hôm nay.
Lúc tôi vừa mới chào đời...
Mẹ đã bị con người bắt đi.
Đó là một người đàn ông trung niên.
Cao lớn, vạm vỡ.
Cánh tay xăm kín hình.
Đầu trọc lốc.
Khi ấy...
Mẹ hoảng sợ kêu gào không ngừng.
Bốn chân liều mạng giãy giụa.
Nhưng mẹ chỉ là một con mèo.
Lại còn là một con mèo vừa mới sinh con, cơ thể vô cùng suy yếu.
Mẹ đã cố vùng vẫy hết sức.
Thế nhưng...
Người đàn ông kia vẫn dễ dàng khống chế mẹ.
Rồi nhốt mẹ vào trong chiếc l.ồ.ng sắt.
Kể từ đó...
Tôi không bao giờ được gặp mẹ nữa.
Khi ấy tôi còn chưa mở mắt.
Chỉ biết co ro trong đám cỏ khô giữa mùa đông giá rét.
Tôi nghĩ...
Mình sắp c.h.ế.t cóng rồi.
Tôi cố sức kêu cứu.
Nhưng tiếng kêu của mèo con quá nhỏ.
Yếu ớt đến mức...
Những người qua đường chỉ vội vã bước đi để về nơi ấm áp.
Không một ai dừng lại nhìn tôi lấy một lần.
Cho đến khi...
Giang Túng ngồi xổm xuống bên bụi cỏ.
"Một con mèo con."
Giọng anh rất bình thản.
Chỉ đơn giản là nói lên sự tồn tại của tôi.
Không hề mang theo chút thương hại hay xót xa nào.
Nhưng ngay sau đó...
Anh lại dịu dàng nói:
"Anh bế em đi nhé."
"Đừng cào anh đấy."
Anh đưa tay ra.
Nhẹ nhàng nắm lấy một bàn chân bé xíu của tôi.
"Nhỏ thế này..."
"Chắc là chưa biết cào người đâu, nhỉ?"
Anh khẽ cười.
Tôi nghe ra...
Trong tiếng cười ấy không hề có ác ý.
Anh mở rộng chiếc áo bông đang mặc.
Nhẹ nhàng bọc tôi vào trong.
Chỉ trong chớp mắt...
Hơi ấm từ cơ thể anh bao trùm lấy tôi.
Ngay lúc đó...
Tôi cảm thấy mình lại sống được rồi.
Tôi rón rén bước đến bên giường bệnh.
Khẽ kêu một tiếng thật nhỏ.
"Meo..."
Âm thanh rất khẽ.
Chỉ là...
Căn phòng bệnh quá yên tĩnh.
Nên Giang Túng lập tức nghe thấy.
Anh quay đầu sang.
Nhìn thấy tôi.
Chào nhé, con người.
Tôi đến thăm anh đây!!
Tôi cúi đầu đặt xuống sàn miếng ức gà nhỏ vẫn luôn ngậm trong miệng, nãy giờ không nỡ ăn.
Rồi lại khẽ kêu:
"Meo."
"Nhìn này, tôi có mang đồ ăn đến cho anh."
"Tôi đâu có đến tay không."
Ăn nhiều một chút nhé...
Có như vậy mới mau khỏe lại được.
9.
"Meo meo?"
Giang Túng nhìn thấy tôi.
Giọng anh cũng rất khẽ. Là kiểu nhỏ đến mức nghe như chỉ còn chút hơi sức cuối cùng. Nhưng ngữ điệu vẫn dịu dàng như trước.
Anh mỉm cười hỏi:
"Em đến đây bằng cách nào vậy?"
Anh không thể ngồi dậy. Ngay cả việc đưa tay ra ôm tôi như mọi khi...Cũng không làm được nữa.
Sống mũi tôi bỗng cay xè. Muốn khóc quá.
Tôi nhảy lên giường bệnh.
Nhưng rồi chợt nhớ lời Dư Đồng từng chê tôi bẩn. Thế là chẳng dám dựa vào người anh. Chỉ dám ngoan ngoãn nằm trên lớp chăn, ngẩng đầu nhìn anh.
Dù sao...
Bây giờ anh cũng là một con người vô cùng yếu ớt.
Tôi khẽ kêu:
"Meo meo."
Anh thấy trong người thế nào rồi?
Bao giờ mới quay lại trường được?
Mọi người đều nhớ anh lắm.
Mà cũng lạ thật.
Sao bên cạnh Giang Túng chẳng có lấy một người chăm sóc anh?
Dĩ nhiên Giang Túng chẳng hiểu tôi đang nói gì.
Anh chỉ nhìn tôi rồi cười.
"Một chú mèo nhỏ như em..."
"Đến được đây chắc vất vả lắm nhỉ?"
Cũng hơi hơi thôi!
Nhưng chỉ cần đi một lần là tôi nhớ đường rồi!!
Anh lại hỏi:
"Em đói không?"
"Ở đây chỉ có ít hoa quả thôi, em có muốn ăn không?"
Này nhé.
Anh tưởng tôi là kiểu mèo ham ăn chắc?
Tôi nhắc lại lần nữa.
Tôi đến đây là để thăm anh.
Chứ không phải vì chút đồ ăn của anh đâu.
...
Tôi liếc sang giỏ hoa quả trên bàn.
Một quả táo đỏ to tròn đang nằm ở đó.
Lại quay sang nhìn Giang Túng.
Ừm...
Thôi thì...
Nếu anh đã nhiệt tình như vậy...
Tôi ăn một chút cũng được.
Tôi nhẹ nhàng nhảy lên mặt bàn.
Đưa chân khều khều quả táo.
Nhưng quả táo ấy được gói kỹ quá.
Hết một lớp túi rồi lại thêm một lớp nữa.
Tôi vừa dùng móng cào, vừa dùng răng c.ắ.n.
Ra sức xé.
Rồi...
Bỗng nghe thấy một tiếng cười khe khẽ.
Tôi khó hiểu ngẩng đầu lên.
Khóe mắt Giang Túng cong cong.
Anh cười bảo:
"Tiểu Mi."
"Từ lúc em đến..."
"Anh thấy khỏe hơn nhiều rồi."
10.
Cuối cùng...
Tôi cũng c.ắ.n rách được lớp túi.
Vui vẻ gặm hết nửa quả táo.
Táo vừa thơm vừa ngọt.
Tôi ngậm nửa quả còn lại mang đến trước mặt Giang Túng.
Nhưng anh chỉ khẽ lắc đầu.
"Bây giờ anh vẫn chưa ăn được."
"Cảm ơn em nhé, Tiểu Mi."
Anh thật đáng thương.
Ức gà không ăn được.
Đến cả táo cũng không thể ăn.
Sau khi ăn no...
Tôi cuộn tròn trên giường bệnh của anh, đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Đến lúc tỉnh dậy, tôi chuẩn bị quay về trường.
Trước khi tôi đi...
Giang Túng nhìn tôi với vẻ lưu luyến.
"Tiểu Mi."
Anh khẽ gọi.
"Trên đường về nhớ cẩn thận."
"Nơi này không tốt."
"Sau này... đừng đến nữa."
Lưu Niên Diệu Cảnh
Tôi lấy lệ kêu một tiếng:
"Meo."
Không nghe.
Không nghe.
Nhà sư tụng kinh cũng mặc kệ.
(Ý là: em không đời nào nghe lời anh đâu.)
11.
Vừa bước ra khỏi phòng bệnh...
Tôi đã chạm mặt hai bác sĩ đang đi về phía này.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện về Giang Túng.
Trong giọng nói tràn ngập sự tiếc nuối.
"Cậu thanh niên này đúng là có ý chí kinh người."
"Hôm xảy ra tai nạn, vì không kịp phanh xe, một thanh thép từ chiếc xe phía trước đ.â.m thẳng xuyên vào bụng cậu ấy."
"Lúc được đưa vào cấp cứu, mặt cậu ấy đã xám ngoét."
"Ai cũng nghĩ không cứu nổi nữa."
"Không ngờ... bây giờ lại tỉnh được."
Người còn lại thở dài.
"Tỉnh thì đã sao?"
"Với tình trạng hiện tại, muốn hồi phục cũng chẳng biết đến bao giờ."
"Đợi đến lúc đó..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"E rằng nhà họ Giang đã rơi vào tay mấy người anh em của cậu ấy từ lâu rồi."
"Nghe nói vừa xảy ra tai nạn..."
"Bạn gái cậu ấy đã đính hôn với anh em của cậu ấy luôn."
"Đúng là lòng người đáng sợ."
"Phải đấy."
"Nằm viện bao nhiêu ngày rồi."
"Chỉ có mỗi hộ lý chăm sóc."
"Chắc người nhà cũng chẳng còn để tâm đến cậu ấy nữa."
...
Tôi càng nghe...
Lông trên người càng dựng đứng.
Toàn là một đám người xấu xa!
Giang Túng đang bị bệnh.
Chẳng phải lúc này...
Anh ấy càng cần có người ở bên quan tâm nhất sao?
Tại sao...
Người nhà và cả bạn gái đều đối xử với anh như thế?
Tôi cúi đầu l.i.ế.m l.i.ế.m bàn chân.
Được thôi.
Nếu mọi người đều mặc kệ anh ấy...
Vậy thì...
Để tôi chăm sóc anh ấy!!!
12.
Thế là...
Tôi đi tìm Thần Mèo.
Cũng giống như loài người có thần linh để thờ phụng và tín ngưỡng...
Mèo bọn tôi cũng có Thần Mèo của riêng mình.
Thần Mèo lợi hại đến mức nào ư?
Chỉ cần là điều một chú mèo có thể nghĩ ra...
Ngài ấy đều có thể giúp thực hiện.
"Không."
"Ta không làm được."
Thần Mèo mặt không cảm xúc đáp.
"..."
"Tại sao chứ?"
"Ngài là Thần Mèo cơ mà!"
Thần Mèo ngồi trên chiếc ghế cao.
Vẻ mặt đầy bất lực.
"Ngươi thử nghe xem mình vừa nói cái gì đi."
"Ngươi muốn biến thành con người đấy!!!"
Tôi lí nhí đáp:
"Nhưng mà..."
"Chính ngài cũng biến thành người được mà."
"Tại sao lại không thể giúp tôi biến thành người chứ?"
Thần Mèo đáp rất nghiêm túc:
"Đó là vì ta là Thần Mèo."
"Ta có thể biến thành người..."
"Là để tiện quan sát thế giới loài người."
"Xem có ai bắt nạt hoặc ngược đãi mèo con hay không."
"Nếu ta chỉ là một con mèo bình thường..."
"Thì sẽ chẳng thể ngăn cản họ."
"..."
Ừm.
Nghe cũng có lý.
Thần Mèo cúi đầu nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Rồi hỏi:
"Con người kia..."
"Quan trọng với ngươi lắm sao?"
Tôi gật đầu thật mạnh.
"Vâng."
"Đối với tôi..."
"Anh ấy là một con người vô cùng, vô cùng quan trọng."
13.
Giang Túng quan trọng với tôi đến nhường nào ư?
Có thể nói...
Nếu không có anh...
Thì sẽ không có tôi của ngày hôm nay.
Lúc tôi vừa mới chào đời...
Mẹ đã bị con người bắt đi.
Đó là một người đàn ông trung niên.
Cao lớn, vạm vỡ.
Cánh tay xăm kín hình.
Đầu trọc lốc.
Khi ấy...
Mẹ hoảng sợ kêu gào không ngừng.
Bốn chân liều mạng giãy giụa.
Nhưng mẹ chỉ là một con mèo.
Lại còn là một con mèo vừa mới sinh con, cơ thể vô cùng suy yếu.
Mẹ đã cố vùng vẫy hết sức.
Thế nhưng...
Người đàn ông kia vẫn dễ dàng khống chế mẹ.
Rồi nhốt mẹ vào trong chiếc l.ồ.ng sắt.
Kể từ đó...
Tôi không bao giờ được gặp mẹ nữa.
Khi ấy tôi còn chưa mở mắt.
Chỉ biết co ro trong đám cỏ khô giữa mùa đông giá rét.
Tôi nghĩ...
Mình sắp c.h.ế.t cóng rồi.
Tôi cố sức kêu cứu.
Nhưng tiếng kêu của mèo con quá nhỏ.
Yếu ớt đến mức...
Những người qua đường chỉ vội vã bước đi để về nơi ấm áp.
Không một ai dừng lại nhìn tôi lấy một lần.
Cho đến khi...
Giang Túng ngồi xổm xuống bên bụi cỏ.
"Một con mèo con."
Giọng anh rất bình thản.
Chỉ đơn giản là nói lên sự tồn tại của tôi.
Không hề mang theo chút thương hại hay xót xa nào.
Nhưng ngay sau đó...
Anh lại dịu dàng nói:
"Anh bế em đi nhé."
"Đừng cào anh đấy."
Anh đưa tay ra.
Nhẹ nhàng nắm lấy một bàn chân bé xíu của tôi.
"Nhỏ thế này..."
"Chắc là chưa biết cào người đâu, nhỉ?"
Anh khẽ cười.
Tôi nghe ra...
Trong tiếng cười ấy không hề có ác ý.
Anh mở rộng chiếc áo bông đang mặc.
Nhẹ nhàng bọc tôi vào trong.
Chỉ trong chớp mắt...
Hơi ấm từ cơ thể anh bao trùm lấy tôi.
Ngay lúc đó...
Tôi cảm thấy mình lại sống được rồi.