“Đông Phương cô nương, đây là thánh chỉ do Ngụy đế gửi đến cho cô.” - Lãnh Phong Thiên đi vào nói.
“Là thánh chỉ gì vậy?” - Đông Phương Ngữ Yên mở ra xem thử.
Sau khi xem xong, gương mặt nàng xụ xuống, có chút gì đó không nỡ. Lãnh Phong Nam thấy vậy thì tiến lại, xem thử bên trong viết gì.
Trong thánh chỉ là lệnh của Ngụy Lãng Nghệ, yêu cầu Đông Phương Ngữ Yên hồi cung cùng với Ngụy Thừa Quân.
Những dòng chữ này như sét đ.á.n.h ngang tai Lãnh Phong Nam. Nếu Đông Phương Ngữ Yên về Ngụy quốc, vậy chẳng phải là sẽ không có cơ hội gặp nhau nữa sao? Chàng không muốn đâu, chàng đã quen với cảm giác làm gì cũng có Đông Phương Ngữ Yên bên cạnh rồi, nếu như nàng rời đi, chàng phải làm sao đây?
“Vậy là... muội về đi sao?” - Lãnh Phong Nam hỏi.
“Quận chúa, Quận chúa.” - Băng Chi chạy từ bên ngoài vào, có vẻ rất hấp tấp.
“Có chuyện gì? Sao nhìn muội gấp gáp vậy?”
“Quận chúa, nhị điện hạ của Lãnh quốc mang sính lễ tới cầu hôn, hiện tại đã đến cổng thành rồi.”
“Huynh ấy tới rồi sai? Ta phải đi xem thử.” - Đông Phương Ngữ Yên vui mừng chạy ra ngoài.
“Quận chúa, người đợi nô tỳ với.” - Băng Chi và Nam Nam đuổi theo ở phía sau.
Chạy lên thành lầu, Đông Phương Ngữ Yên nhìn thấy Lãnh Phong Nam đang ngồi trên ngựa, theo sau là những thùng rương châu báu, tất cả đều là sính lễ chàng mang đến để cầu hôn. Ở hai bên đường chàng đi qua, người dân đều đứng tụm năm tụm ba bàn tán về chàng.
“Nhìn xem, vị công t.ử này không biết đến cầu hôn nhà nào, trông thật là phô trương.”
“Ta nghe nói đây là nhị điện hạ của Lãnh quốc, đến đây cầu hôn Quận chúa của chúng ta đó.”
“Vậy thì phải rồi, vị công t.ử này đến cầu hôn Quận chúa, đương nhiên là phải phô trương như vậy. Chúng ta chỉ là dân thường, không bao giờ được giống như vậy đâu.”
Lãnh Phong Nam nhìn lên thành lầu, thấy Đông Phương Ngữ Yên đứng ở đó thì khẽ mỉm cười sau đó thúc ngựa tiến về phía Thượng An điện.
Trong Thượng An điện, Lãnh Phong Nam cùng với Lãnh Phong Thiên đứng ở giữa điện, sính lễ cũng được bày ra phía sau.
“Lãnh Phong Nam bái kiến Ngụy đế.”
“Lãnh Phong Thiên bái kiến Ngụy đế.”
Cả Lãnh Phong Nam và Lãnh Phong Thiên đồng thanh.
“Hai vị điện hạ miễn lễ. Không biết hôm nay hai vị điện hạ đến đây còn mang nhiều vàng bạc châu báu như vậy là có việc gì?” - Ngụy Lãng Nghệ ngồi trên ngai vàng hỏi nhưng trong lòng người đã có sẵn đáp án.
“Hôm nay bọn ta đến đây chính là muốn cầu thân cho nhị đệ của ta, Lãnh Phong Nam.” - Lãnh Phong Thiên nói.
Các quan đại thần khi nghe câu này lập tức bàn tán xôn xao.
“Không biết đối tượng mà điện hạ muốn cầu thân là ai?”
“Là Quận chúa của Ngụy quốc, Đông Phương Ngữ Yên.” - Lãnh Phong Thiên trả lời.
“Quận chúa của bọn ta thân phận cao quý, lại còn là nghĩa nữ của Hoàng thượng. Không biết nhị điện hạ đây lấy thân phận gì để cầu thân Quận chúa?” - Một vị đại thần đứng ra hỏi.
“Chuyện này phụ hoàng của ta cũng đã có tính toán. Nhị đệ của ta hiện tại chính là thái t.ử của Lãnh quốc, là Hoàng đế của Lãnh quốc sau này. Không biết như vậy có thể cầu thân Quận chúa hay chưa?” - Lãnh Phong Thiên vừa nói, vừa ra lệnh cho người phía sau dâng chiếu chỉ của Lãnh đế lên.
Sau khi nhận lấy chiếu chỉ, Ngụy Lãng Nghệ liền mở ra xem thử. Quả đúng là như vậy, Lãnh Phong Nam đã được phong lên làm thái t.ử, ở cuối còn có một con dấu lớn của Lãnh quốc.
“Quận chúa cũng đã đến tuổi thành thân. Vậy nên hôn sự này... trẫm đồng ý.” - Ngụy Lãng Nghệ cười nhìn Lãnh Phong Nam.
“Đa tạ Ngụy đế đã chấp thuận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phụ hoàng, dù sao muội muội cũng sắp gả đi, nhân tiện hai vị điện hạ đến Ngụy quốc ta, chi bằng đêm nay chúng ta mở gia yến, mời hai vị điện hạ thưởng thức ẩm thực và ca vũ Ngụy quốc ta. Phụ hoàng thấy thế nào?” - Ngụy Thừa Quân đề nghị.
“Được, vậy đêm nay mời hai vị điện hạ đến Hồng Âu điện dùng gia yến.”
Đứng trước Thượng An điện, Đông Phương Ngữ Yên liên tục nhìn vào trong, nàng bây giờ chỉ hận không thể xông vào trong đó gặp Lãnh Phong Nam. Dù sao hai người bọn họ cũng đã lâu không gặp.
“Yên nhi, con đừng có đi qua đi lại nữa. Không ra thể thống gì cả.” - Lãnh Hoa Liên trách móc nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự yêu thương.
“Nghĩa mẫu, sao lại lâu như vậy chứ? Không biết nghĩa phụ có làm khó huynh ấy không nữa.”
Ngụy Thừa Quân cùng Lãnh Phong Nam và Lãnh Phong Thiên vừa bước ra khỏi Thượng An điện thì nhìn thấy Đông Phương Ngữ Yên đã đứng đợi sẵn ở ngoài điện.
“Ai dám làm khó ý trung nhân của muội chứ?” - Ngụy Thừa Quân lên tiếng.
“Ngụy ca ca, nghĩa phụ trả lời thế nào?”
“Phụ hoàng đã đồng ý hôn sự này rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, muội đúng là có số làm thái t.ử phi đó.”
“Ý huynh là sao?”
“Lãnh đế đã ban chiếu chỉ lập Lãnh Phong Nam làm thái t.ử, sau này muội thành thân với cậu ấy, chẳng phải cũng sẽ thành thái t.ử phi hay sao?”
“Thật sao?” - Đông Phương Ngữ Yên hỏi lại.
“Chuyện hệ trọng như vậy sao ta dám nói giỡn chứ. Trước đây muội suýt chút nữa là thái t.ử phi của ta, bây giờ lại trở thành thái t.ử phi của Lãnh quốc. Số của muội đúng là tốt thiệt.” - Ngụy Thừa Quân gõ đầu nàng một cái.
Đông Phương Ngữ Yên không trả lời lại, nàng nhìn ra phía sau Ngụy Thừa Quân, ánh mắt lập tức rơi vào nam nhân đang đứng ở đó. Chàng hôm nay trong bộ y phục màu xanh đậm trông rất chững chạc, không còn nét tùy tiện như trước nữa.
Tất cả mọi người thấy hai người nhìn nhau như vậy thì lần lượt rời đi, trả lại không gian riêng cho hai người.
Đông Phương Ngữ Yên lập tức chạy đến ôm chàng, vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi ấy để xua tan bao nỗi nhớ khi xa nhau.
“Ở đây là giữa thanh thiên bạch nhật, muội không sợ bị người ta nói ra nói vào hay sao?” - Lãnh Phong Nam khẽ vuốt ve tóc nàng, vòng tay ôm nàng.
“Có huynh mà, ta không sợ.”
“Không ngờ muội cũng có thể bám người như vậy. Trước đây sao ta không nhận ra muội bám người như thế chứ?”
“Hứ, cũng chỉ bám mình huynh.”
“Đi, ta dẫn huynh đến Đông Phương phủ, dẫn huynh đến nơi phụ mẫu ta nằm. Ta phải cho bọn họ xem Quận mã của ta.”
Đông Phương Ngữ Yên dẫn Lãnh Phong Nam đến Đông Phương phủ. Nơi đây đã không có người ở từ lâu nhưng Ngụy Lãng Nghệ vẫn để đó, không cho bất cứ ai ra vào. Mãi đến sau này khi Đông Phương Ngữ Yên trưởng thành, chỉ nàng mới có thể tự do ra vào Đông Phương phủ.
Nhìn mọi cảnh vật trong phủ, Đông Phương Ngữ Yên khẽ rơi nước mắt, nàng rất nhớ phụ mẫu của mình. Đến Phật đường, nàng đẩy cửa vào, đứng trầm ngâm nhìn vào chiếc tủ nhỏ ở dưới điện thờ.
“Đó chính là nơi mẫu thân đã giấu ta.” - Nàng chỉ tay vào cái tủ đó.
Lãnh Phong Nam nhận ra sự khác thường của nàng, liền tiến đến ôm lấy vai nàng.
“Không sao rồi, kẻ ác đã bị báo ứng. Muội đừng khóc.” - Lãnh Phong Nam đưa nàng ra khỏi Phật đường, tránh cho nàng nhìn vật nhớ người.
“Ta sắp thành thân rồi, nhưng phụ thân mẫu thân lại không thể đưa ta xuất giá.”
Lãnh Phong Nam không nói gì, chỉ lặng lẽ cho nàng dựa vào vai mình, lắng nghe tâm sự của nàng.
“Ta còn nhớ sau khi vào cung, đêm nào ta cũng gặp ác mộng. Hình ảnh mẫu thân bị sát hại luôn ám lấy tâm trí ta, cho dù ta muốn không nghĩ đến cũng không thể. Bây giờ người sát hại cả Đông Phương gia đã gặp báo ứng, nhưng phụ mẫu rốt cuộc cũng không thể quay về.” - Đông Phương Ngữ Yên nức nở trong lòng Lãnh Phong Nam.
“Muội đừng khóc nữa, ta đau lòng. Sau khi muội có ta, ta sẽ luôn ở bên cạnh muội, bảo vệ muội, ta sẽ mãi mãi là chỗ dựa cho muội. Muội đừng khóc.” - Lãnh Phong Nam đau lòng dỗ dành nàng.
“Đám thiên kim công t.ử kia lúc nào cũng phỉ báng ta, nói ta là con của kẻ phản quốc, thậm chí có lần ta buông bỏ hết danh phận Quận chúa để có thể chơi đùa với họ, họ lại tìm cách hại ta. Họ thừa biết ta sợ bóng tối nhưng lại nhốt ta vào trong một nhà kho tối tăm, mặc cho ta gào thét đập cửa thế nào cũng không thả ta ra.”
“Là thánh chỉ gì vậy?” - Đông Phương Ngữ Yên mở ra xem thử.
Sau khi xem xong, gương mặt nàng xụ xuống, có chút gì đó không nỡ. Lãnh Phong Nam thấy vậy thì tiến lại, xem thử bên trong viết gì.
Trong thánh chỉ là lệnh của Ngụy Lãng Nghệ, yêu cầu Đông Phương Ngữ Yên hồi cung cùng với Ngụy Thừa Quân.
Những dòng chữ này như sét đ.á.n.h ngang tai Lãnh Phong Nam. Nếu Đông Phương Ngữ Yên về Ngụy quốc, vậy chẳng phải là sẽ không có cơ hội gặp nhau nữa sao? Chàng không muốn đâu, chàng đã quen với cảm giác làm gì cũng có Đông Phương Ngữ Yên bên cạnh rồi, nếu như nàng rời đi, chàng phải làm sao đây?
“Vậy là... muội về đi sao?” - Lãnh Phong Nam hỏi.
“Quận chúa, Quận chúa.” - Băng Chi chạy từ bên ngoài vào, có vẻ rất hấp tấp.
“Có chuyện gì? Sao nhìn muội gấp gáp vậy?”
“Quận chúa, nhị điện hạ của Lãnh quốc mang sính lễ tới cầu hôn, hiện tại đã đến cổng thành rồi.”
“Huynh ấy tới rồi sai? Ta phải đi xem thử.” - Đông Phương Ngữ Yên vui mừng chạy ra ngoài.
“Quận chúa, người đợi nô tỳ với.” - Băng Chi và Nam Nam đuổi theo ở phía sau.
Chạy lên thành lầu, Đông Phương Ngữ Yên nhìn thấy Lãnh Phong Nam đang ngồi trên ngựa, theo sau là những thùng rương châu báu, tất cả đều là sính lễ chàng mang đến để cầu hôn. Ở hai bên đường chàng đi qua, người dân đều đứng tụm năm tụm ba bàn tán về chàng.
“Nhìn xem, vị công t.ử này không biết đến cầu hôn nhà nào, trông thật là phô trương.”
“Ta nghe nói đây là nhị điện hạ của Lãnh quốc, đến đây cầu hôn Quận chúa của chúng ta đó.”
“Vậy thì phải rồi, vị công t.ử này đến cầu hôn Quận chúa, đương nhiên là phải phô trương như vậy. Chúng ta chỉ là dân thường, không bao giờ được giống như vậy đâu.”
Lãnh Phong Nam nhìn lên thành lầu, thấy Đông Phương Ngữ Yên đứng ở đó thì khẽ mỉm cười sau đó thúc ngựa tiến về phía Thượng An điện.
Trong Thượng An điện, Lãnh Phong Nam cùng với Lãnh Phong Thiên đứng ở giữa điện, sính lễ cũng được bày ra phía sau.
“Lãnh Phong Nam bái kiến Ngụy đế.”
“Lãnh Phong Thiên bái kiến Ngụy đế.”
Cả Lãnh Phong Nam và Lãnh Phong Thiên đồng thanh.
“Hai vị điện hạ miễn lễ. Không biết hôm nay hai vị điện hạ đến đây còn mang nhiều vàng bạc châu báu như vậy là có việc gì?” - Ngụy Lãng Nghệ ngồi trên ngai vàng hỏi nhưng trong lòng người đã có sẵn đáp án.
“Hôm nay bọn ta đến đây chính là muốn cầu thân cho nhị đệ của ta, Lãnh Phong Nam.” - Lãnh Phong Thiên nói.
Các quan đại thần khi nghe câu này lập tức bàn tán xôn xao.
“Không biết đối tượng mà điện hạ muốn cầu thân là ai?”
“Là Quận chúa của Ngụy quốc, Đông Phương Ngữ Yên.” - Lãnh Phong Thiên trả lời.
“Quận chúa của bọn ta thân phận cao quý, lại còn là nghĩa nữ của Hoàng thượng. Không biết nhị điện hạ đây lấy thân phận gì để cầu thân Quận chúa?” - Một vị đại thần đứng ra hỏi.
“Chuyện này phụ hoàng của ta cũng đã có tính toán. Nhị đệ của ta hiện tại chính là thái t.ử của Lãnh quốc, là Hoàng đế của Lãnh quốc sau này. Không biết như vậy có thể cầu thân Quận chúa hay chưa?” - Lãnh Phong Thiên vừa nói, vừa ra lệnh cho người phía sau dâng chiếu chỉ của Lãnh đế lên.
Sau khi nhận lấy chiếu chỉ, Ngụy Lãng Nghệ liền mở ra xem thử. Quả đúng là như vậy, Lãnh Phong Nam đã được phong lên làm thái t.ử, ở cuối còn có một con dấu lớn của Lãnh quốc.
“Quận chúa cũng đã đến tuổi thành thân. Vậy nên hôn sự này... trẫm đồng ý.” - Ngụy Lãng Nghệ cười nhìn Lãnh Phong Nam.
“Đa tạ Ngụy đế đã chấp thuận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phụ hoàng, dù sao muội muội cũng sắp gả đi, nhân tiện hai vị điện hạ đến Ngụy quốc ta, chi bằng đêm nay chúng ta mở gia yến, mời hai vị điện hạ thưởng thức ẩm thực và ca vũ Ngụy quốc ta. Phụ hoàng thấy thế nào?” - Ngụy Thừa Quân đề nghị.
“Được, vậy đêm nay mời hai vị điện hạ đến Hồng Âu điện dùng gia yến.”
Đứng trước Thượng An điện, Đông Phương Ngữ Yên liên tục nhìn vào trong, nàng bây giờ chỉ hận không thể xông vào trong đó gặp Lãnh Phong Nam. Dù sao hai người bọn họ cũng đã lâu không gặp.
“Yên nhi, con đừng có đi qua đi lại nữa. Không ra thể thống gì cả.” - Lãnh Hoa Liên trách móc nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự yêu thương.
“Nghĩa mẫu, sao lại lâu như vậy chứ? Không biết nghĩa phụ có làm khó huynh ấy không nữa.”
Ngụy Thừa Quân cùng Lãnh Phong Nam và Lãnh Phong Thiên vừa bước ra khỏi Thượng An điện thì nhìn thấy Đông Phương Ngữ Yên đã đứng đợi sẵn ở ngoài điện.
“Ai dám làm khó ý trung nhân của muội chứ?” - Ngụy Thừa Quân lên tiếng.
“Ngụy ca ca, nghĩa phụ trả lời thế nào?”
“Phụ hoàng đã đồng ý hôn sự này rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, muội đúng là có số làm thái t.ử phi đó.”
“Ý huynh là sao?”
“Lãnh đế đã ban chiếu chỉ lập Lãnh Phong Nam làm thái t.ử, sau này muội thành thân với cậu ấy, chẳng phải cũng sẽ thành thái t.ử phi hay sao?”
“Thật sao?” - Đông Phương Ngữ Yên hỏi lại.
“Chuyện hệ trọng như vậy sao ta dám nói giỡn chứ. Trước đây muội suýt chút nữa là thái t.ử phi của ta, bây giờ lại trở thành thái t.ử phi của Lãnh quốc. Số của muội đúng là tốt thiệt.” - Ngụy Thừa Quân gõ đầu nàng một cái.
Đông Phương Ngữ Yên không trả lời lại, nàng nhìn ra phía sau Ngụy Thừa Quân, ánh mắt lập tức rơi vào nam nhân đang đứng ở đó. Chàng hôm nay trong bộ y phục màu xanh đậm trông rất chững chạc, không còn nét tùy tiện như trước nữa.
Tất cả mọi người thấy hai người nhìn nhau như vậy thì lần lượt rời đi, trả lại không gian riêng cho hai người.
Đông Phương Ngữ Yên lập tức chạy đến ôm chàng, vùi mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi ấy để xua tan bao nỗi nhớ khi xa nhau.
“Ở đây là giữa thanh thiên bạch nhật, muội không sợ bị người ta nói ra nói vào hay sao?” - Lãnh Phong Nam khẽ vuốt ve tóc nàng, vòng tay ôm nàng.
“Có huynh mà, ta không sợ.”
“Không ngờ muội cũng có thể bám người như vậy. Trước đây sao ta không nhận ra muội bám người như thế chứ?”
“Hứ, cũng chỉ bám mình huynh.”
“Đi, ta dẫn huynh đến Đông Phương phủ, dẫn huynh đến nơi phụ mẫu ta nằm. Ta phải cho bọn họ xem Quận mã của ta.”
Đông Phương Ngữ Yên dẫn Lãnh Phong Nam đến Đông Phương phủ. Nơi đây đã không có người ở từ lâu nhưng Ngụy Lãng Nghệ vẫn để đó, không cho bất cứ ai ra vào. Mãi đến sau này khi Đông Phương Ngữ Yên trưởng thành, chỉ nàng mới có thể tự do ra vào Đông Phương phủ.
Nhìn mọi cảnh vật trong phủ, Đông Phương Ngữ Yên khẽ rơi nước mắt, nàng rất nhớ phụ mẫu của mình. Đến Phật đường, nàng đẩy cửa vào, đứng trầm ngâm nhìn vào chiếc tủ nhỏ ở dưới điện thờ.
“Đó chính là nơi mẫu thân đã giấu ta.” - Nàng chỉ tay vào cái tủ đó.
Lãnh Phong Nam nhận ra sự khác thường của nàng, liền tiến đến ôm lấy vai nàng.
“Không sao rồi, kẻ ác đã bị báo ứng. Muội đừng khóc.” - Lãnh Phong Nam đưa nàng ra khỏi Phật đường, tránh cho nàng nhìn vật nhớ người.
“Ta sắp thành thân rồi, nhưng phụ thân mẫu thân lại không thể đưa ta xuất giá.”
Lãnh Phong Nam không nói gì, chỉ lặng lẽ cho nàng dựa vào vai mình, lắng nghe tâm sự của nàng.
“Ta còn nhớ sau khi vào cung, đêm nào ta cũng gặp ác mộng. Hình ảnh mẫu thân bị sát hại luôn ám lấy tâm trí ta, cho dù ta muốn không nghĩ đến cũng không thể. Bây giờ người sát hại cả Đông Phương gia đã gặp báo ứng, nhưng phụ mẫu rốt cuộc cũng không thể quay về.” - Đông Phương Ngữ Yên nức nở trong lòng Lãnh Phong Nam.
“Muội đừng khóc nữa, ta đau lòng. Sau khi muội có ta, ta sẽ luôn ở bên cạnh muội, bảo vệ muội, ta sẽ mãi mãi là chỗ dựa cho muội. Muội đừng khóc.” - Lãnh Phong Nam đau lòng dỗ dành nàng.
“Đám thiên kim công t.ử kia lúc nào cũng phỉ báng ta, nói ta là con của kẻ phản quốc, thậm chí có lần ta buông bỏ hết danh phận Quận chúa để có thể chơi đùa với họ, họ lại tìm cách hại ta. Họ thừa biết ta sợ bóng tối nhưng lại nhốt ta vào trong một nhà kho tối tăm, mặc cho ta gào thét đập cửa thế nào cũng không thả ta ra.”