Tố Nga và Hoàng Duy đứng bên cây mận, ánh nắng chiều trải dài trên những chiếc lá xanh tươi. Họ đã trở lại với những công việc thường nhật, nhưng lần này, trong lòng mỗi người đều mang theo một sự háo hức lạ thường. Những lời của bà Út như một làn gió mới, thúc đẩy họ không chỉ chăm sóc cây trồng mà còn kết nối với chúng bằng cả trái tim.
“Bắt đầu từ đâu nhỉ?” Tố Nga hỏi, ánh mắt sáng lên khi nghĩ về những việc cần làm.
“Trước tiên, chúng ta cần tưới nước cho nó. Nhưng không chỉ đơn thuần là tưới, mà phải làm sao cho nó cảm nhận được sự quan tâm,” Duy đáp, nụ cười nở trên môi.
“Thế thì mình sẽ làm một bài thơ cho nó!” Tố Nga nói, ánh mắt lấp lánh. “Mình sẽ đọc cho nó nghe mỗi ngày.”
“Bài thơ cho cây mận? Nghe thú vị đấy!” Duy bật cười. “Nhưng đừng quên tưới nước nhé, không thì cây sẽ không thể ‘thấu hiểu’ đâu.”
Tố Nga gật đầu, quyết tâm không để sự hài hước làm giảm đi sự chăm sóc cho cây. Cô cầm vòi tưới, bắt đầu rưới nước lên gốc cây. Duy đứng bên cạnh, theo dõi từng động tác của cô. Họ cùng nhau cẩn thận tưới từng ngọn lá, nhẹ nhàng như đang chăm sóc một sinh linh nhỏ bé.
“Có lẽ chúng ta cần làm một cái gì đó cho đất nữa,” Duy gợi ý. “Có thể bón phân hữu cơ?”
“Đúng! Bà Út từng nói rằng đất cũng cần được chăm sóc như cây,” Tố Nga nhớ lại. “Mình sẽ dùng phân chuồng và một ít lá khô.”
Khi họ bắt tay vào việc bón phân, những tình huống dở khóc dở cười bắt đầu xuất hiện. Tố Nga vô tình làm rơi một nắm phân xuống chân, khiến Duy không nhịn được cười. “Chắc chắn cây mận sẽ rất vui vì có thức ăn ngon như thế này,” anh trêu chọc.
“Cười đi! Đến lúc mình sẽ làm cho cậu cũng dính bùn như thế này!” Tố Nga đáp lại, giọng nói đầy tinh nghịch.
Họ tiếp tục làm việc, không quên trò chuyện và cười đùa. Nhưng không lâu sau, một vấn đề phát sinh. Khi kiểm tra lá cây, Tố Nga phát hiện một số lá đã bắt đầu vàng và có dấu hiệu của sâu bệnh.
“Ôi không! Chúng ta phải xử lý ngay thôi,” cô nói, lo lắng.
“Để mình xem nào,” Duy tiến lại gần, chăm chú quan sát. “Có thể là sâu xanh. Chúng ta cần tìm cách diệt chúng mà không làm hại cây.”
“Nhưng không có thuốc trừ sâu hóa học, vì chúng ta đang làm nông nghiệp hữu cơ,” Tố Nga nhấn mạnh.
“Đúng vậy! Chúng ta có thể thử dùng tỏi và ớt. Bà Út từng nói rằng đó là phương pháp tự nhiên,” Duy gợi ý.“Ý tưởng hay! Mình sẽ đi lấy ngay,” Tố Nga nói rồi chạy vào nhà.
Khi trở ra, cô cầm trên tay một chén tỏi băm nhỏ và một ít ớt. Họ trộn chúng lại với nước, tạo thành dung dịch xịt cho cây.
“Cảm giác như đang làm món ăn hơn là chăm sóc cây,” Duy cười. “Nhưng không sao, miễn là cây mận không bị sâu nữa là được.”
Họ phun dung dịch lên lá cây, vừa làm vừa trò chuyện. Tố Nga không ngừng lặp lại những câu thơ mà cô đã nghĩ ra, như thể cây mận cũng cần nghe những lời đẹp đẽ.
“Hy vọng là chúng sẽ cảm nhận được tình yêu từ chúng ta,” Duy nói với nụ cười nhẹ nhàng. “Không chỉ là kỹ thuật, mà còn là tâm huyết.”
Sau một buổi chiều lao động vất vả, họ ngồi nghỉ dưới tán cây, thở phào nhẹ nhõm. “Thật sự mệt nhưng cũng vui,” Tố Nga nói, ánh mắt lấp lánh.
“Đúng! Đó là điều mình thích ở việc này. Không chỉ là công việc, mà là một hành trình,” Duy đồng tình.
“Tối nay mình sẽ làm một bữa ăn thật ngon để ăn mừng cho công sức hôm nay,” Tố Nga đề xuất.
“Ý hay! Mình sẽ giúp. Để xem ai nấu ăn ngon hơn!” Duy cười, ánh mắt đầy thách thức.
“Đừng quên, mình có sức sáng tạo hơn cậu!” Tố Nga đáp lại, nụ cười nở trên môi.
Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, không khí vui vẻ của họ bị cắt ngang bởi tiếng động lạ phát ra từ khu vườn. Một tiếng kêu “khẹt khẹt” vang lên, khiến cả hai giật mình.
“Cái gì vậy?” Tố Nga thì thầm, nhìn quanh.
“Chắc là một con sâu to. Chúng ta cần kiểm tra,” Duy nói, ánh mắt nghiêm túc.
Họ đứng dậy, bước về phía phát ra tiếng động. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng khi họ tiến lại gần. Liệu có phải là một con sâu bệnh khổng lồ hay chỉ là một chú gì đó vô hại? Cảm giác hồi hộp khiến không khí trở nên dày đặc.
“Cùng nhau nhé!” Tố Nga khẽ nắm lấy tay Duy, và cả hai tiến lại gần hơn, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần háo hức. Những thử thách đầu tiên trong hành trình chăm sóc cây trồng của họ chưa dừng lại ở đây.