Mê Cây Trồng

Chương 3: Khởi Đầu Khó Khăn

Tố Nga và Hoàng Duy đứng trước cánh đồng trống trải, nơi mà dự định sẽ trở thành trang trại hữu cơ của họ. Cảm giác hồi hộp lẫn lo âu tràn ngập. Duy nhìn quanh, rồi quay sang Tố Nga, “Chúng ta cần bắt đầu từ đâu?”

“Trước hết, phải làm sạch khu vực này đã,” Tố Nga đáp, ánh mắt lấp lánh. “Mình sẽ phân loại cây cỏ dại và xem đất đai như thế nào.”

“Được rồi, mình sẽ tìm dụng cụ,” Duy nói và đi về phía nhà kho. Một lát sau, anh trở lại với xô, xẻng và một vài dụng cụ khác. “Hy vọng chúng ta không mất quá nhiều thời gian.”

“Cùng làm nào!” Tố Nga hô hào, bắt đầu lật đất.

Công việc không hề đơn giản. Ngay từ những phút đầu tiên, họ đã gặp khó khăn. Tố Nga dùng sức mạnh của mình để đào đất, nhưng chỉ được một chút, mồ hôi đã chảy ròng ròng trên trán. “Chắc đất này đã không được chăm sóc lâu rồi,” cô thở hổn hển.

Duy nhìn kỹ, “Có vẻ như đất ở đây khá cứng. Chúng ta có cần thêm phân bón không nhỉ?”

“Có thể,” Tố Nga đáp, “nhưng trước hết, phải làm sạch đã.”

Những rắc rối bắt đầu từ đây. Khi họ đang miệt mài làm việc, một tiếng kêu vang lên từ xa. “Ôi không!” Tố Nga thốt lên khi nhìn thấy một con chó cưng của hàng xóm đang chạy lông nhông, và điều đáng sợ là nó đang lao thẳng về phía họ.

“Chạy đi!” Duy hét lên, nhưng đã quá muộn. Con chó nhảy xổ vào họ, làm rơi xô và xẻng. Tố Nga bật cười khi thấy Duy loay hoay giữ thăng bằng. “Trời ơi, không phải là cách bắt tay đầu tiên mà mình mong muốn!”

“Thôi nào, đừng có đùa!” Duy nói, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi con chó nhảy nhót quanh chân họ.

Cuối cùng, họ cũng tóm được con chó và tìm thấy chủ của nó, một bà lão hàng xóm. Bà cười khúc khích khi thấy cảnh tượng dở khóc dở cười. “Tụi trẻ, đừng có sợ! Nó chỉ muốn chơi thôi mà.”

Sau một hồi làm việc, họ quyết định nghỉ ngơi. Duy ngồi xuống, thở phào. “Có vẻ như chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng hơn.”

“Đúng vậy. Nhưng mà, nếu không có những tình huống như vậy, cuộc sống sẽ thật nhàm chán,” Tố Nga cười, “Ít nhất thì chúng ta cũng có một câu chuyện để kể.”

Họ quay lại làm việc, nhưng không lâu sau, một tình huống khác lại ập đến. Trong lúc Tố Nga đang tưới cây, Duy bỗng thấy một mảng đất lún xuống. “Khoan đã, cái gì ở đây?” Anh kêu lên, và khi anh cúi xuống kiểm tra, một chiếc rễ cây khô cứng nhô lên, như thể muốn đuổi họ đi.“Mình nghĩ đây là một trong những cây ‘thần kỳ’ mà bà Út đã nói!” Tố Nga reo lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng.

“Nhưng mà… nó chết rồi,” Duy chỉ vào rễ cây, “Có khi nào chúng ta đang làm việc trên một cái mộ không?”

“Đừng có bi quan như vậy! Chúng ta có thể hồi sinh nó!” Tố Nga tự tin nói. “Cần một chút nước, một chút tình yêu và… có thể là một chút phép thuật.”

Họ cùng nhau đào sâu hơn, và thật bất ngờ, khi những nhánh rễ bắt đầu hiện lên. Tố Nga hào hứng. “Chúng ta sẽ làm một cái gì đó đặc biệt với nó. Đây có thể là một khởi đầu mới!”

Nhưng khi họ đang hăng say làm việc, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua, cuốn bay những dụng cụ của họ. “Trời ơi!” Duy kêu lên, cố gắng giữ lại chiếc xô. “Đây có phải là dấu hiệu không vậy?”

“Có thể. Nhưng cũng có thể là một bài học rằng không gì là dễ dàng cả,” Tố Nga đáp, vẫn không ngừng cười. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Họ tiếp tục làm việc, hăng say hơn sau những rắc rối. Duy bắt đầu nảy ra ý tưởng về việc kết hợp công nghệ vào việc trồng cây, trong khi Tố Nga lại muốn giữ nguyên cách chăm sóc truyền thống.

“Có thể chúng ta sẽ thử nghiệm cả hai phương pháp?” Tố Nga đề xuất.

“Đúng, mỗi phương pháp đều có giá trị riêng,” Duy đồng ý. “Chúng ta có thể kết hợp lại.”

Buổi chiều trôi qua, khi hoàng hôn nhuộm sắc vàng rực rỡ lên cánh đồng, họ ngồi xuống bên nhau, nhìn vào những gì đã làm được. “Có thể đây là một khởi đầu khó khăn, nhưng mình cảm thấy chúng ta đã đi đúng hướng,” Duy nói.

“Ừ, nhưng mình vẫn lo lắng,” Tố Nga thừa nhận. “Liệu chúng ta có đủ sức để vượt qua những thử thách lớn hơn không?”

“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt,” Duy khẳng định, nắm chặt tay cô. “Nếu có gì xảy ra, ít nhất chúng ta vẫn có nhau.”

Khi màn đêm buông xuống, tiếng côn trùng râm ran vang lên, họ biết rằng hành trình mới chỉ bắt đầu. Những khó khăn phía trước vẫn đang chờ đón, nhưng trong lòng họ, một niềm tin đã dần nảy nở. Họ chỉ cần cùng nhau, mọi thứ sẽ ổn thôi.

truyenfull,truyenfull vn