Mê Cây Trồng

Chương 13: Tình Cảm Nảy Nở

Tố Nga và Hoàng Duy đứng trong vườn cây của trang trại, ánh nắng chiều hắt lên những chiếc lá xanh mướt. Không khí trong lành và ấm áp khiến cả hai cảm thấy phấn chấn. Nhưng trong lòng họ, những cảm xúc lẫn lộn đang dần nảy nở.

“Tố Nga, hôm nay cây này có vẻ cần nước hơn bình thường,” Duy chỉ vào một cây bầu đang héo lá.

“Đúng rồi! Mình đã quên mất, cảm ơn cậu nhé!” Tố Nga cười tươi, nhưng một giây sau, cô lại cảm thấy một chút ngại ngùng. Cảm giác này không phải lần đầu tiên xuất hiện, và dường như nó đang ngày càng rõ ràng hơn.

Hoàng Duy quay sang, ánh mắt chân thành. “Cậu có thấy cây này rất đặc biệt không? Nhìn nó sống động quá!”

“Ừ, giống như cảm xúc của mình vậy,” Tố Nga nói đùa, nhưng trong lòng lại thấy bối rối. Cô không biết liệu có nên thổ lộ những gì mình đang cảm nhận hay không.

“Cảm xúc của cậu? Cậu đang nói về cây hay nói về… một cái gì khác?” Duy nhướng mày, nụ cười của anh mang theo chút tinh nghịch.

Tố Nga đỏ mặt, “Cái cây! Mình đang nói về cái cây!” Cô vội vàng chuyển chủ đề, nhưng không thể tránh khỏi cảm giác lúng túng. Cả hai cùng cười, nhưng trong lòng lại đang dâng trào những suy nghĩ khác.

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, Tố Nga và Duy bắt đầu thu dọn dụng cụ. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng xào xạc của lá cây. Tố Nga cảm thấy bầu không khí trở nên căng thẳng. “Này, Duy, cậu nghĩ sao về việc tổ chức một buổi tiệc nhỏ cho những người bạn trong làng, để họ thấy chúng ta đang làm gì?”

“Ý hay đấy! Cậu muốn mời ai?” Duy gợi ý, nhưng trong lòng anh cũng đang nghĩ về điều gì đó khác.

“Có thể là những người đã giúp đỡ chúng ta trong thời gian qua. Và… có thể là cả ông Tám,” Tố Nga thêm vào, nhưng khi nhắc đến ông Tám, cô cảm thấy một chút lo lắng.

“Ông ấy sẽ không thích đâu,” Duy lắc đầu, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng mời ông Tám có thể tạo ra một cơ hội thú vị.

“Nhưng biết đâu ông ấy lại thay đổi ý kiến?” Tố Nga khẳng định, nhưng ánh mắt cô lại lộ vẻ không chắc chắn.

Duy nhìn cô, rồi bật cười. “Nếu ông Tám tới, có thể sẽ có một cuộc chiến cây trồng ngay tại bữa tiệc!”

“Haha! Đúng rồi! Mình sẽ chuẩn bị cho một trận chiến cây trồng, và chúng ta sẽ là những chiến binh!” Tố Nga phấn khởi, nhưng ngay sau đó, nụ cười của cô lại tắt ngúm khi nghĩ đến khả năng thất bại.“Thôi nào, đừng quá lo lắng. Chúng ta có thể tạo ra một bầu không khí vui vẻ. Và nếu có chuyện gì xảy ra, mình sẽ ở bên cậu,” Duy nói với giọng an ủi.

Tố Nga gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy một chút hồi hộp. Liệu Duy có thực sự hiểu được cảm xúc của cô không? Cô muốn anh biết rằng, ngoài tình bạn, có một điều gì đó sâu sắc hơn đang nảy nở giữa họ.

Khi bữa tiệc được tổ chức, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Những người hàng xóm đến tham gia, không khí vui vẻ tràn ngập. Họ cùng nhau thưởng thức món ăn, chia sẻ kinh nghiệm trồng cây và cười đùa.

“Cảm ơn mọi người đã đến! Mình rất vui vì mọi người có mặt ở đây,” Tố Nga nói, cố gắng giữ sự tự tin. Cô cảm nhận được ánh mắt Duy dõi theo mình, và điều đó khiến cô thêm phần phấn chấn.

“Đừng quên, đây không chỉ là một bữa tiệc, mà còn là một cơ hội để chúng ta cùng nhau phát triển,” Duy thêm vào, ánh mắt anh ấm áp, làm Tố Nga cảm thấy ấm lòng.

Nhưng giữa lúc mọi người đang vui vẻ, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa. Ông Tám, với vẻ mặt nghiêm nghị, bước vào. Sự xuất hiện của ông khiến không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.

“Chuyện gì đang diễn ra ở đây?” Ông Tám lên tiếng, ánh mắt sắc lạnh.

“Chúng tôi chỉ muốn tạo ra một không khí vui vẻ và kết nối mọi người lại với nhau,” Tố Nga đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Không cần phải kết nối gì cả. Chỉ có cây trồng mới thật sự quan trọng,” ông Tám tuyên bố, nhưng trong lòng ông cũng cảm thấy bối rối trước bầu không khí này.

Duy liếc nhìn Tố Nga, cả hai cùng nhận ra rằng đây không phải là một buổi tiệc bình thường. Họ đang đứng trước một thử thách lớn hơn cả sự kiện mà họ đã chuẩn bị.

“Ông Tám, có lẽ chúng ta nên cùng nhau bàn về việc phát triển cây trồng, thay vì chỉ chú trọng vào truyền thống,” Duy lên tiếng, hy vọng tìm ra điểm chung.

“Truyền thống là nền tảng. Nếu không có nó, cây trồng sẽ không thể phát triển,” ông Tám khẳng định.

Tố Nga và Duy nhìn nhau, cảm thấy một chút lo lắng. Liệu họ có thể thuyết phục ông Tám hay không? Và những cảm xúc giữa họ có thể vượt qua thử thách này không?

Không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, nhưng Tố Nga quyết tâm không để mọi chuyện đi xuống. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ giữa các thế hệ mà còn giữa những cảm xúc đang dâng trào trong lòng mình.

truyenfull,truyenfull vn