Tố Nga và Hoàng Duy ngồi bên góc vườn, nơi những cây xanh đang ngả màu vàng úa dưới ánh nắng. Họ đã mất nhiều thời gian để hồi phục từ cơn bão, nhưng giờ đây, một cảm giác mới mẻ đang lan tỏa trong không khí. Tố Nga mở cuốn sổ tay, lật nhanh những trang giấy đã ghi chép về các giống cây trồng và các phương pháp chăm sóc.
“Cậu biết không, mình đã nghe bà nội kể về cây trồng 'thần kỳ' của gia đình mình từ khi còn nhỏ,” Tố Nga nói, ánh mắt hướng ra xa như tìm kiếm những kỷ niệm xưa. “Cây đó không chỉ mang lại trái ngọt mà còn có sức mạnh đặc biệt. Mỗi lần gia đình gặp khó khăn, cây ấy luôn giúp chúng tôi vượt qua.”
Hoàng Duy nghiêng đầu, ngạc nhiên. “Cây thần kỳ? Nghe thú vị đấy! Cậu có thể kể cho mình nghe thêm về nó không?”
“Được chứ!” Tố Nga bắt đầu, “Theo bà, cây đó được trồng từ khi tổ tiên chúng tôi mới định cư ở đây. Nó đã giúp gia đình tôi duy trì cuộc sống qua bao thế hệ. Bà nói rằng, nếu chăm sóc nó đúng cách, nó sẽ ban cho chúng tôi những điều tốt đẹp.”
“Nghe như một câu chuyện cổ tích,” Duy cười, “Nếu cây đó thật sự tồn tại, có lẽ nó sẽ giúp chúng ta rất nhiều trong việc khôi phục trang trại.”
“Có lẽ chúng ta nên tìm kiếm cây đó,” Tố Nga nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Nếu nó còn sống, chúng ta có thể học hỏi những bí quyết từ nó.”
“Ý hay đó! Nhưng làm thế nào để tìm được nó?” Duy hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.
“Bà đã nói rằng cây đó nằm ở một khu rừng nhỏ phía tây làng, nơi ít người qua lại. Chúng ta có thể bắt đầu từ đó,” Tố Nga gợi ý.
“Vậy thì ngày mai chúng ta sẽ đi tìm nó. Biết đâu, cây thần kỳ sẽ là chìa khóa giúp chúng ta thành công,” Duy đồng tình.
Khi đêm buông xuống, Tố Nga không thể ngủ được. Những suy nghĩ về cây thần kỳ cứ quẩn quanh trong đầu. Cô tự hỏi liệu nó có thật sự tồn tại hay chỉ là một câu chuyện cổ tích được truyền từ đời này sang đời khác. Nhưng nếu có, liệu nó có giúp họ vượt qua những khó khăn đang chờ đợi phía trước?
Sáng hôm sau, hai người chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi. Họ mang theo nước, đồ ăn nhẹ và một vài dụng cụ cần thiết. Tố Nga không quên mang theo cuốn sổ tay, nơi ghi chép những điều cần làm cho trang trại.
“Cậu nghĩ mình nên làm gì nếu tìm thấy cây đó?” Duy hỏi trong lúc họ đi qua những con đường mòn.“Có thể mình sẽ xin cây cho một ít nhánh nhỏ để trồng lại. Nếu nó thật sự thần kỳ, thì mình sẽ cố gắng chăm sóc nó tốt nhất có thể,” Tố Nga nói, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.
“Hãy cẩn thận, mình không muốn thấy cậu bị cây đó... làm hại,” Duy đùa, làm Tố Nga bật cười.
“Đừng lo, mình sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu!” Cô đáp, lòng đầy phấn chấn.
Khi họ đến khu rừng phía tây, không khí trở nên tĩnh lặng lạ thường. Những âm thanh của thiên nhiên như ngưng lại, chỉ còn lại tiếng bước chân của họ. Tố Nga cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Mình có cảm giác như nơi này có gì đó rất đặc biệt,” cô nói.
“Có thể do sự hồi hộp,” Duy mỉm cười. “Nhưng hãy nhớ, chúng ta đang tìm kiếm một cây thần kỳ.”
Họ đi sâu vào rừng, từng bước chân đều thận trọng. Những bụi cây rậm rạp và những cây cổ thụ lớn chắn ngang lối đi. Tố Nga không ngừng quan sát xung quanh, hy vọng tìm thấy dấu hiệu của cây thần kỳ.
“Cậu có thấy điều gì lạ không?” Duy hỏi, dừng lại bên một gốc cây lớn.
Tố Nga tiến lại gần, ánh mắt chăm chú vào một chỗ tối tăm giữa những tán lá. “Có vẻ như có một cái gì đó ở đó,” cô thì thầm.
Khi họ tiến lại gần hơn, Tố Nga cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. Mọi thứ xung quanh dường như lắng lại, chỉ còn tiếng tim đập của cả hai. Đột nhiên, ánh sáng từ phía cây lớn lóe lên, khiến họ đứng sững lại.
“Chẳng lẽ…?” Duy ngạc nhiên.
“Đúng rồi, có lẽ đây chính là cây thần kỳ,” Tố Nga thốt lên, đôi mắt lấp lánh niềm hy vọng. Họ tiến lại gần, những nhánh cây uốn lượn như đang vẫy gọi.
Bỗng nhiên, một tiếng động mạnh vang lên từ phía sau, làm cả hai giật mình. Họ quay lại, trong lòng đầy lo lắng. Điều gì đang chờ đợi họ ở đây, trong khu rừng tĩnh lặng này?