Mây Có Chốn Về

Chương 8

Một khi thật sự nổi giận, chàng chính là lưỡi đao sắc đã rời khỏi vỏ.

Mồ hôi lạnh lăn dài trên trán phụ thân.

Bùi Chiêu chậm rãi nhìn khắp căn phòng.

“Nhà họ Sở giữ hôn thư của bản vương nhiều ngày mà không có hồi đáp, bản vương còn nghĩ các người bất mãn với cuộc hôn nhân này.”

“Bây giờ xem ra, bản vương vẫn đ.á.n.h giá mọi chuyện quá đơn giản.”

“Các người không những bất mãn, mà còn định thay bản vương lựa chọn một vương phi khác?”

Hai chân phụ thân mềm nhũn, ông lập tức quỳ xuống.

“Xin vương gia soi xét, thần tuyệt đối không có lá gan ấy!”

Mẫu thân hốt hoảng quỳ theo.

Trưởng tỷ sắc mặt tái nhợt, cũng vội quỳ xuống đất.

Ta vừa định làm lễ, Bùi Chiêu đã đưa tay giữ lấy cánh tay ta.

Ngón tay chàng hơi lạnh, nhưng lực đỡ vô cùng chắc chắn.

“Sở cô nương, hôm nay bản vương không đến đây để dùng quyền thế buộc nàng phải gả.”

“Chỉ vì chờ nhiều ngày vẫn không có tin tức, trong lòng bản vương không thể an tâm.”

Giọng chàng dần mềm xuống.

“Cho nên ta muốn tự mình hỏi nàng.”

“Lời đã đáp ứng trên thuyền hôm ấy, đến giờ nàng còn giữ hay không?”

Tất cả người trong đại sảnh đồng loạt nhìn về phía ta.

Bùi Chiêu vẫn đỡ cánh tay ta, những khớp ngón tay vì căng thẳng mà trắng nhợt.

Chàng có quyền thế đủ để quyết định chuyện hôn nhân này chỉ bằng một câu.

Vậy mà khi chờ lời đáp từ ta, ánh mắt chàng vẫn dè dặt như sợ làm ta khó xử.

Ta khẽ cong môi.

“Ta vẫn giữ lời.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Bùi Chiêu dường như trút được gánh nặng trong lòng.

Sự lạnh lẽo quanh người cũng chậm rãi tan đi.

Chàng nhìn vết thương trên tay ta, khẽ nói:

“Trước hết phải để đại phu xem lại thương thế.”

Ta còn chưa trả lời, trưởng tỷ đã vội vàng bước tới.

“Vương gia…”

Giọng nàng run rẩy, hai mắt đầy nước.

Thế nhưng nàng chưa đến gần đã bị thị vệ áo đen dùng vỏ đao chặn ngang.

“Lùi lại!”

“Chưa được gọi mà tự tiện áp sát vương gia, đây là quy củ của Sở đại cô nương sao?”

Gương mặt trưởng tỷ trắng bệch.

Nàng c.ắ.n môi, vẫn không chịu cam lòng.

“Vậy Vân Thư thì sao? Ai cho phép nàng đến gần?”

Thị vệ lạnh lùng quát:

“To gan!”

“Vương gia muốn gặp người nào, lẽ nào còn phải bẩm báo với cô?”

Trưởng tỷ lập tức không nói nên lời.

Bùi Chiêu từ đầu đến cuối vẫn chẳng nhìn nàng, chỉ dặn thuộc hạ:

“Đi mời thái y.”

“Chuẩn bị xe ngựa, đưa Sở cô nương sang phủ Trưởng công chúa.”

Ta nghe vậy vội lắc đầu.

“Vương gia, làm như thế không hợp lễ.”

Chàng cúi xuống nhìn ta.

Người vừa khiến cả đại sảnh sợ đến quỳ rạp, lúc nói với ta lại dịu giọng đến gần như dỗ dành.

“Để nàng tiếp tục ở nơi này, ta không thể yên lòng.”

Ta vẫn nhẹ nhàng từ chối:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Chờ hôn sự được chính thức định xuống rồi hãy tính.”

Chàng nhìn ta hồi lâu, cuối cùng vẫn tôn trọng lời ta.

Chàng chỉ giữ thái y lại chữa thương, rồi sai nữ quan dìu ta đến phòng bên cạnh.

Bùi Chiêu đứng chờ ngoài bình phong, mãi đến khi thái y lui ra mới bước vào.

Trên nét mặt chàng lúc ấy lại xuất hiện vài phần thấp thỏm.

“Ta vốn cho rằng nàng sẽ trách ta.”

Ta không hiểu nên ngẩng lên nhìn.

Chàng hơi mím môi.

“Trách ta không nói rõ thân phận từ đầu.”

Ta thoáng sửng sốt rồi mỉm cười.

“Người có thể được Trưởng công chúa nhờ nghĩ câu đối, vốn chẳng thể là công t.ử bình thường.”

Hàng mi chàng lay động.

“Vậy tại sao nàng chưa từng hỏi?”

Ta hạ mắt nhìn lớp băng trên tay.

“Vương gia chưa hề nói dối ta.”

“Trừ việc không nhắc danh phận, những điều trong thư đều thẳng thắn, trong sáng.”

“Ta cần gì phải cố truy xét?”

Chàng im lặng trong chốc lát, vành tai lại hiện lên sắc đỏ.

“Ta không có ý muốn lừa nàng.”

“Chỉ là thanh danh của ta bên ngoài chẳng được dễ nghe.”

“Người ta nói ta g.i.ế.c ch.óc quá nhiều, tâm tính khó lường, lại lạnh lùng không có tình người.”

“Ta sợ nếu nàng biết người viết thư là ta, nàng sẽ không muốn tiếp tục hồi âm.”

Ta không nhịn được khẽ cười.

Màu đỏ nơi tai chàng càng rõ.

“Huống hồ nàng khi ấy vẫn là cô nương chưa xuất giá.”

“Nếu để người ngoài biết chúng ta thường gửi thư qua lại, dù nội dung hoàn toàn quang minh cũng khó tránh lời bàn tán.”

“Đến khi nghe tin nàng sắp bàn hôn sự với Vệ thế t.ử, rồi tận mắt nhìn thấy hắn ném nàng lại một mình giữa hồ, ta thật sự không thể tiếp tục đứng nhìn.”

Chàng ngập ngừng, sau đó hỏi:

“Vân Thư, nàng có cho rằng ta nhân lúc người khác gặp khó mà chen vào, là một kẻ không đứng đắn hay không?”

Mới lúc trước, chàng chỉ nói vài câu đã khiến cả Sở gia chẳng người dám ngẩng đầu.

Vậy mà lúc này, vành tai chàng đỏ bừng, dáng vẻ dè dặt chẳng khác nào một thiếu niên sợ người mình quý mến hiểu lầm.

Lòng ta bỗng mềm đi.

“Hôm nay vương gia đích thân đến tìm ta, ta rất vui.”

Đôi mắt Bùi Chiêu lập tức sáng lên.

Chàng cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ý cười nơi khóe môi vẫn không thể giấu được.

“Được.”

“Ta sẽ vào cung xin hoàng thượng ban hôn ngay.”

Dường như lo ta đổi ý, chàng còn vội vàng nói thêm:

“Sẽ không để nàng phải chờ lâu.”

Trước khi rời khỏi Sở phủ, vì sợ ta tiếp tục chịu thiệt, chàng giữ lại bốn nữ thị vệ và một nữ y bên cạnh ta.

Người dẫn đầu nhóm thị vệ tên Thanh Ngô.

Lúc giúp ta thay t.h.u.ố.c, nàng vừa làm vừa cười kể:

“Cô nương không biết đâu, từ khi người mai mối trở về, vương gia ngày nào cũng ngồi trong thư phòng đợi Sở phủ hồi đáp.”

“Trà trên bàn nguội lạnh ngài ấy cũng không uống, thức ăn dâng lên rồi lại phải mang xuống nguyên vẹn.”

“Ngay cả lúc tiền tuyến có cấp báo tám trăm dặm, vương gia cũng chưa từng lộ vẻ nóng lòng như thế.”

“Vậy mà chỉ chờ một lời của cô nương, ngài ấy lại chẳng thể ngồi yên.”

Ta nghe đến ngẩn người.

Thanh Ngô tiếp tục:

“Sang ngày thứ ba, vương gia thật sự không chịu nổi nữa, lễ nghi gì cũng gác sang bên, trực tiếp đến tận Sở phủ.”