Mây Có Chốn Về

Chương 4

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

Phần thịt cá được gỡ sạch xương đã nằm ngay ngắn trong chiếc đĩa sứ trắng.

Chàng nhẹ tay đẩy chiếc đĩa về phía ta.

“Xương cá tuy khiến người đau, nhưng vẫn có cách loại bỏ.”

“Còn nếu một người có lời nào cũng như gai nhọn, nàng cứ nhẫn nhịn nuốt xuống mỗi ngày, sớm muộn gì cũng sẽ tự làm mình bị thương.”

“Sở cô nương, nếu nàng vốn không muốn gả cho hắn…”

Nói đến đây, chàng chợt dừng lại.

Ánh mắt trong trẻo phản chiếu bóng ta, còn vành tai chàng lặng lẽ nhuốm một màu đỏ nhạt.

“Vậy nàng có thể gả cho ta hay không?”

Hơi thở trong n.g.ự.c ta bỗng khựng lại.

Những ngón tay vô thức nắm lấy vạt váy, nhịp tim cũng rối loạn đến không thể bình ổn, hơi nóng từ cổ chậm rãi lan lên gương mặt.

Ta vội cụp mắt, lại trông thấy đĩa cá chàng vừa đẩy tới.

Tất cả xương đã được nhặt sạch.

Phần bụng mềm mại nhất vẫn nguyên vẹn nằm giữa đĩa, không hề bị ai lấy mất.

Sống mũi ta bỗng cay lên, nhưng nơi sâu trong lòng lại như được một ngọn lửa dịu dàng sưởi ấm.

Tựa một khối băng đã đóng quá nhiều năm, cuối cùng cũng gặp được chút nắng xuân và chậm rãi tan ra.

Ta cầm đũa, gắp miếng thịt nơi bụng cá đưa vào miệng.

Thì ra phần ấy thật sự ngon đến vậy.

Thịt mềm, vị ngọt dịu còn lưu lại nơi đầu lưỡi, mà chẳng có bất cứ chiếc xương nào làm người đau.

Lần này, ta không sang nhận lỗi.

Mẫu thân vì tức giận nên mặc kệ ta suốt nửa tháng.

Ta ở lại trong viện, mỗi ngày đọc sách, viết chữ, lúc rảnh rỗi thì thêu thùa.

Cơm đã nguội, ta liền không động đến.

Trà quá nhạt, ta trực tiếp sai người đổ đi.

Vệ Thanh Yến đến, ta cũng không chịu gặp.

Ta đóng kín cửa viện, vậy mà người bên ngoài lại là kẻ không nhẫn nại nổi trước.

Một ngày nọ, trưởng tỷ tự mình đến tìm ta.

Nàng mặc váy lụa xanh nhạt, dung nhan tái nhợt, cả người mảnh mai yếu ớt như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Vệ Thanh Yến đi theo phía sau, dáng vẻ chẳng khác nào lo sợ ta sẽ làm nàng tổn thương nên đặc biệt đến chống lưng.

Trưởng tỷ dịu dàng mở lời:

“Vân Thư, muội vẫn chưa nguôi giận mẫu thân sao? Chúng ta là người một nhà, nào có oán hận gì phải giữ đến ngày hôm sau?”

“Mấy hôm nay mẫu thân chẳng đêm nào ngủ yên, lúc nào cũng nhớ đến muội.”

Ta vẫn cúi đầu, chậm rãi lật trang sách, không đáp lời.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Nàng ho nhẹ hai tiếng rồi nói tiếp:

“Từ nhỏ Vân Thư vẫn là người biết điều nhất, sao lần này đến Thanh Yến cũng không chịu gặp?”

“Hai người chẳng bao lâu nữa sẽ đính hôn, nếu cứ giận dỗi như thế, một khi lời đồn lọt ra ngoài, người khác sẽ trách muội không hiểu lễ nghĩa.”

Ta lúc ấy mới rời mắt khỏi trang sách.

“Nếu trưởng tỷ và thế t.ử không đem chuyện này nói ra, người ngoài lấy đâu mà biết?”

Mặt trưởng tỷ lập tức nhợt thêm, còn Vệ Thanh Yến cau c.h.ặ.t mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Sở Vân Thư, Yên Nhiên thật lòng đến khuyên nhủ, nhưng ngươi mở miệng câu nào cũng khiến người khó chịu.”

“Chỉ vì người nhà bảo ngươi gỡ xương cá một lần, ngươi liền đóng cửa giận dỗi suốt nửa tháng.”

“Sở gia đã chiều chuộng ngươi nhiều năm, xem ra quả thật nuôi thành tính khí hư hỏng.”

Hóa ra cuộc đời ta trong mắt hắn lại được gọi là chiều chuộng.

Hai mắt trưởng tỷ nhanh ch.óng đỏ lên.

“Thanh Yến, chàng đừng nói muội ấy như vậy.”

“Thuở nhỏ Vân Thư vẫn hay đi theo phía sau chàng, chỉ mong được chàng để mắt yêu thương.”

“Có lẽ trong lòng muội ấy đang buồn. Nếu thật sự vì ta mà oán giận, từ nay ta không gặp chàng nữa là được.”

Nàng nói như thể bản thân mới là người chịu thiệt thòi, nhưng bàn tay cầm khăn lại siết c.h.ặ.t đến trắng các khớp ngón.

Khi còn nhỏ, Vệ Thanh Yến từng đưa cho ta một con chim sẻ đan bằng tre.

Ta giữ gìn món đồ ấy như bảo vật rất lâu, về sau mới hay nó chỉ là vật tặng kèm với chiếc đèn mẫu đơn hắn đã chuẩn bị cho trưởng tỷ.

Đến tiết Thượng Tị, hắn lại tặng ta một cây trâm hoa đào.

Ta vui mừng suốt mấy ngày, mãi đến khi thấy hoa điền bằng vàng hình cánh đào của trưởng tỷ mới hiểu cây trâm kia vẫn chỉ là thứ tiện tay mua thêm.

Ngay cả lòng tốt của hắn cũng được chia thành nhiều bậc.

Những gì dành cho trưởng tỷ đều được chọn lựa kỹ lưỡng.

Còn tới phần ta, hắn chỉ tiện tay ném cho một chút dư thừa, giống như cho đi chiếc vỏ kẹo sau khi phần ngọt đã bị người khác lấy mất.

Ta từng vì điều ấy mà đau lòng.

Ta từng trách hắn rõ ràng biết mình để ý, vậy mà vẫn không chịu dành lấy một phần tâm tư.

Chỉ cần một chút thôi, khi ấy ta cũng đã thấy đủ.

Nhưng hiện tại nhớ lại, mọi cảm xúc xưa kia dường như đã nhạt đến mức không còn lay động được lòng ta.

Ta nhìn trưởng tỷ rồi hỏi:

“Nếu hai người đều có tình với nhau, vậy trưởng tỷ thành thân cùng thế t.ử chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”

Khắp viện lập tức không còn một tiếng động.

Đôi môi trưởng tỷ mất sạch huyết sắc, Vệ Thanh Yến cũng ngẩn ra.

Ta chậm rãi nói tiếp:

“Hôn ước với Định Bắc hầu phủ ban đầu vốn thuộc về trưởng tỷ.”

“Nay hai người lại tâm đầu ý hợp, trả mọi thứ về đúng chỗ chẳng phải là vẹn toàn hay sao?”

Trưởng tỷ lảo đảo, vẻ mặt đầy tổn thương.

“Vân Thư, sao muội lại có thể nói với ta những lời như vậy?”

Nói xong, nàng lập tức mềm người ngã xuống.

Vệ Thanh Yến cuống quýt đưa tay ôm lấy.

Vì động tác quá mạnh, hắn va đổ chiếc ghế bên cạnh ta.

Ta mất thăng bằng ngã xuống, lòng bàn tay đập trúng cạnh sắc trên nền.

Cơn đau nhói truyền thẳng lên cánh tay, m.á.u nhanh ch.óng rịn qua da.

Nhưng Vệ Thanh Yến chỉ chăm chú nhìn người trong lòng.

“Yên Nhiên?”

Trưởng tỷ khép mắt, hàng mi vẫn không ngừng run rẩy.