Rõ ràng là cần ta giúp, nhưng hắn vẫn phải mở đầu bằng trách móc, ra lệnh, rồi lấy đạo nghĩa ra trói ta.
Hắn tự xem thâm tình của mình là cao quý.
Nhưng trên đời này, thứ tình sâu làm hao tổn người khác mà không chịu trả giá, chẳng qua chỉ là một vũng bùn khoác áo đẹp đẽ mà thôi.
Ta lấy ra một tờ văn thư đã chuẩn bị suốt nửa năm, đặt xuống trước mặt hắn.
“Ký đi. Chàng ký xong, ta sẽ thay chàng đi Chu gia.”
Hắn cầm lên xem, hai mắt lập tức mở lớn.
“Đoạn thân thư?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, cười lạnh:
“Nàng muốn để nó đoạn tuyệt cha con với ta?”
“Thôi Tuyết, nàng làm loạn đã đủ chưa?”
“Ta không làm loạn.” Ta bình tĩnh đáp. “Chàng ký đi. Từ nay A Lâm và chàng không còn can hệ. Chàng muốn thương ai thì cứ thương, muốn đem bao nhiêu bạc sang khách viện cũng chẳng còn ai quản. Chàng được nhẹ lòng, nó cũng được yên lòng.”
“Trang Lâm là con trai ta!”
Ta đẩy tờ giấy về phía hắn thêm một chút.
“Chàng thà thương con nhà khác cũng không thương con mình. Đoạn thân đối với chàng tốt, đối với nó cũng tốt. Sau này chàng khỏi cần giả vờ làm phụ thân, nó cũng khỏi phải mòn mỏi chờ chàng ngoảnh đầu. Chữ ký này hạ xuống, món nợ phụ t.ử giữa hai người coi như sạch.”
Hắn im lặng một lát, rồi bỗng cười lên.
“Thôi Tuyết, nàng tưởng ta thương Đình ca nhi vì điều gì? Chẳng qua là vì yêu ai yêu cả đường đi. Người ta thương là mẫu thân nó, người ta xót là Cẩm Nương phải sống khổ. Còn Trang Lâm…”
Hắn nhìn ta, ánh mắt sắc lạnh đến tàn nhẫn:
“Ta thừa nhận mình có xem nhẹ nó. Nhưng căn nguyên chẳng phải đều do người làm mẹ như nàng sao? Nàng gieo nghiệt, con nàng thay nàng gánh một chút, chẳng lẽ không đúng? Nàng đau lòng nó, vậy ai đau lòng Cẩm Nương?”
Loại lời này, quả nhiên chỉ có kẻ bạc tình lại ích kỷ mới thốt ra được.
Hắn tiếp tục:
“Còn nàng nữa. Nàng là người lớn, lại đi tranh giành hơn thua với một đứa trẻ. Ta thương Đình ca nhi thêm vài phần, nàng liền náo đến tận mức này. Giáo dưỡng, thể diện của nàng còn lại được bao nhiêu?”
Ta nghe hết, không giận mà chỉ bật cười.
Trang Tự bị ta cười đến sững lại.
“Nàng cười gì?”
“Cười chàng hồ đồ.”
“Đứa trẻ của muội muội ta họ Chu, không họ Trang. Chàng nuôi nó mười năm, hai mươi năm, nó vẫn là con cháu Chu gia. Chàng đối với nó có tốt đến đâu, sau này nó cũng không thể thay chàng phụng dưỡng tuổi già, càng không thể lo hương khói cho chàng. Chàng dốc hết lòng vì nó, thứ được nở mày nở mặt là Chu thị, người được rạng danh là tổ tiên Chu gia.”
Trang Tự lặng đi.
Ta nhìn hắn, nói tiếp:
“Con ruột không thương, lại đi thương con của người khác. Một người cha hồ đồ như chàng, sao còn xứng làm cha của con ta? Cho nên đoạn thân là tốt nhất. Từ nay về sau, chàng cứ đường đường chính chính thương con trai nhà người ta.”
Trang Tự bị ta chặn đến không tìm được lời đáp, cuối cùng thẹn quá hóa giận.
“Nàng làm ra những chuyện này chẳng qua là muốn dùng con uy h.i.ế.p ta. Ta nói cho nàng biết, cho dù ta chưa từng ôm nó, Trang Lâm vẫn là con trai ta. Nếu nàng khiến nó đoạn thân với ta, sau này nó không còn phụ tộc chống lưng. Khoa cử không ai tiến cử, làm quan không ai nâng đỡ, cưới vợ cũng không có nhà cao cửa rộng nào chịu gả nữ nhi. Nàng vì một cơn tức mà hủy nửa đời sau của nó, nàng tự cân nhắc cho kỹ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn như thể cuối cùng chiếm được thế thượng phong, khóe môi khẽ nhếch, rồi đẩy đoạn thân thư trả về.
“Cất đi. Ta coi như nàng chưa từng nhắc chuyện này.”
Ta không đưa tay nhận.
“Chàng nói đúng. A Lâm quả thật cần phụ tộc.”
“Nàng cuối cùng cũng hiểu ra…”
Ta cắt ngang:
“Nó chỉ đoạn thân với chàng, chứ không rời khỏi Trang thị.”
“Lời này là ý gì?”
“Ta cho nó đoạn tuyệt với chàng, rồi quá kế sang danh nghĩa Trang Chu. Như thế, không phải đôi bên đều trọn vẹn sao?”
Trang Chu, tự Hành Chi, là Tam lão gia của trưởng phòng Trang gia.
Hắn vốn là cấp sự trung ở Hình bộ, từng theo hầu bên cạnh đế vương.
Trong một lần loạn đảng phục kích, hắn lấy thân chắn đao cho đế vương, cuối cùng bỏ mạng.
Hoàng thượng cảm niệm công cứu giá, ban thưởng hậu hĩnh cho Trang Chu.
Chỉ tiếc khi Trang Chu mất, hắn vẫn chưa thành thân.
Vì vậy hoàng thượng hạ lệnh cho Trang gia chọn một đứa trẻ trong tộc quá kế dưới danh nghĩa hắn, để công thần dưới suối vàng không đến nỗi cô quạnh, ít nhất cũng có người kế tục hương hỏa.
Khi tin này truyền tới tai Trang Tự, hắn còn tiếc nuối một trận.
Hắn từng oán ta:
“Nếu nàng có phúc hơn, sinh thêm một đứa con trai, đem tiểu nhi t.ử quá kế cho Chu tòng huynh, quan hệ giữa chúng ta và trưởng phòng đã có thể thân cận thêm một tầng.”
Khi ấy, lòng ta thoáng động.
Từ sau đó, chuyện quá kế luôn lặng lẽ nằm trong tâm trí ta.
Nếu Trang Lâm được đưa sang danh nghĩa Trang Chu, nó sẽ có một người cha mới, cũng có một con đường mới.
Trang Chu còn hai vị huynh trưởng ruột.
Bọn họ đều làm quan trong triều, lại luôn thương yêu ấu đệ đã mất.
Nếu Trang Lâm trở thành con trai của Trang Chu, tất nhiên sẽ được hai vị bá phụ xem trọng.
Có lẽ còn có thể lọt vào mắt hoàng thượng.
Trang Tự vừa nghe đến tên Trang Chu, đầu tiên là ngẩn người.
Ngay sau đó, hắn giận dữ nói:
“Ta không đồng ý.”
Gân xanh trên trán hắn nổi lên.
Hắn xé nát đoạn thân thư trong tay thành từng mảnh.
“Thôi Tuyết, nàng đúng là mơ mộng viển vông.” Hắn lạnh giọng cười. “Trang Lâm là con trai duy nhất của ta, là đích t.ử duy nhất của ta. Nếu ta đem đích t.ử quá kế ra ngoài, tộc nhân sẽ nhìn ta thế nào? Người ngoài chẳng phải sẽ nói ta nịnh bợ trưởng phòng, bán con cầu vinh sao?”
Hắn tự xem thâm tình của mình là cao quý.
Nhưng trên đời này, thứ tình sâu làm hao tổn người khác mà không chịu trả giá, chẳng qua chỉ là một vũng bùn khoác áo đẹp đẽ mà thôi.
Ta lấy ra một tờ văn thư đã chuẩn bị suốt nửa năm, đặt xuống trước mặt hắn.
“Ký đi. Chàng ký xong, ta sẽ thay chàng đi Chu gia.”
Hắn cầm lên xem, hai mắt lập tức mở lớn.
“Đoạn thân thư?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, cười lạnh:
“Nàng muốn để nó đoạn tuyệt cha con với ta?”
“Thôi Tuyết, nàng làm loạn đã đủ chưa?”
“Ta không làm loạn.” Ta bình tĩnh đáp. “Chàng ký đi. Từ nay A Lâm và chàng không còn can hệ. Chàng muốn thương ai thì cứ thương, muốn đem bao nhiêu bạc sang khách viện cũng chẳng còn ai quản. Chàng được nhẹ lòng, nó cũng được yên lòng.”
“Trang Lâm là con trai ta!”
Ta đẩy tờ giấy về phía hắn thêm một chút.
“Chàng thà thương con nhà khác cũng không thương con mình. Đoạn thân đối với chàng tốt, đối với nó cũng tốt. Sau này chàng khỏi cần giả vờ làm phụ thân, nó cũng khỏi phải mòn mỏi chờ chàng ngoảnh đầu. Chữ ký này hạ xuống, món nợ phụ t.ử giữa hai người coi như sạch.”
Hắn im lặng một lát, rồi bỗng cười lên.
“Thôi Tuyết, nàng tưởng ta thương Đình ca nhi vì điều gì? Chẳng qua là vì yêu ai yêu cả đường đi. Người ta thương là mẫu thân nó, người ta xót là Cẩm Nương phải sống khổ. Còn Trang Lâm…”
Hắn nhìn ta, ánh mắt sắc lạnh đến tàn nhẫn:
“Ta thừa nhận mình có xem nhẹ nó. Nhưng căn nguyên chẳng phải đều do người làm mẹ như nàng sao? Nàng gieo nghiệt, con nàng thay nàng gánh một chút, chẳng lẽ không đúng? Nàng đau lòng nó, vậy ai đau lòng Cẩm Nương?”
Loại lời này, quả nhiên chỉ có kẻ bạc tình lại ích kỷ mới thốt ra được.
Hắn tiếp tục:
“Còn nàng nữa. Nàng là người lớn, lại đi tranh giành hơn thua với một đứa trẻ. Ta thương Đình ca nhi thêm vài phần, nàng liền náo đến tận mức này. Giáo dưỡng, thể diện của nàng còn lại được bao nhiêu?”
Ta nghe hết, không giận mà chỉ bật cười.
Trang Tự bị ta cười đến sững lại.
“Nàng cười gì?”
“Cười chàng hồ đồ.”
“Đứa trẻ của muội muội ta họ Chu, không họ Trang. Chàng nuôi nó mười năm, hai mươi năm, nó vẫn là con cháu Chu gia. Chàng đối với nó có tốt đến đâu, sau này nó cũng không thể thay chàng phụng dưỡng tuổi già, càng không thể lo hương khói cho chàng. Chàng dốc hết lòng vì nó, thứ được nở mày nở mặt là Chu thị, người được rạng danh là tổ tiên Chu gia.”
Trang Tự lặng đi.
Ta nhìn hắn, nói tiếp:
“Con ruột không thương, lại đi thương con của người khác. Một người cha hồ đồ như chàng, sao còn xứng làm cha của con ta? Cho nên đoạn thân là tốt nhất. Từ nay về sau, chàng cứ đường đường chính chính thương con trai nhà người ta.”
Trang Tự bị ta chặn đến không tìm được lời đáp, cuối cùng thẹn quá hóa giận.
“Nàng làm ra những chuyện này chẳng qua là muốn dùng con uy h.i.ế.p ta. Ta nói cho nàng biết, cho dù ta chưa từng ôm nó, Trang Lâm vẫn là con trai ta. Nếu nàng khiến nó đoạn thân với ta, sau này nó không còn phụ tộc chống lưng. Khoa cử không ai tiến cử, làm quan không ai nâng đỡ, cưới vợ cũng không có nhà cao cửa rộng nào chịu gả nữ nhi. Nàng vì một cơn tức mà hủy nửa đời sau của nó, nàng tự cân nhắc cho kỹ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn như thể cuối cùng chiếm được thế thượng phong, khóe môi khẽ nhếch, rồi đẩy đoạn thân thư trả về.
“Cất đi. Ta coi như nàng chưa từng nhắc chuyện này.”
Ta không đưa tay nhận.
“Chàng nói đúng. A Lâm quả thật cần phụ tộc.”
“Nàng cuối cùng cũng hiểu ra…”
Ta cắt ngang:
“Nó chỉ đoạn thân với chàng, chứ không rời khỏi Trang thị.”
“Lời này là ý gì?”
“Ta cho nó đoạn tuyệt với chàng, rồi quá kế sang danh nghĩa Trang Chu. Như thế, không phải đôi bên đều trọn vẹn sao?”
Trang Chu, tự Hành Chi, là Tam lão gia của trưởng phòng Trang gia.
Hắn vốn là cấp sự trung ở Hình bộ, từng theo hầu bên cạnh đế vương.
Trong một lần loạn đảng phục kích, hắn lấy thân chắn đao cho đế vương, cuối cùng bỏ mạng.
Hoàng thượng cảm niệm công cứu giá, ban thưởng hậu hĩnh cho Trang Chu.
Chỉ tiếc khi Trang Chu mất, hắn vẫn chưa thành thân.
Vì vậy hoàng thượng hạ lệnh cho Trang gia chọn một đứa trẻ trong tộc quá kế dưới danh nghĩa hắn, để công thần dưới suối vàng không đến nỗi cô quạnh, ít nhất cũng có người kế tục hương hỏa.
Khi tin này truyền tới tai Trang Tự, hắn còn tiếc nuối một trận.
Hắn từng oán ta:
“Nếu nàng có phúc hơn, sinh thêm một đứa con trai, đem tiểu nhi t.ử quá kế cho Chu tòng huynh, quan hệ giữa chúng ta và trưởng phòng đã có thể thân cận thêm một tầng.”
Khi ấy, lòng ta thoáng động.
Từ sau đó, chuyện quá kế luôn lặng lẽ nằm trong tâm trí ta.
Nếu Trang Lâm được đưa sang danh nghĩa Trang Chu, nó sẽ có một người cha mới, cũng có một con đường mới.
Trang Chu còn hai vị huynh trưởng ruột.
Bọn họ đều làm quan trong triều, lại luôn thương yêu ấu đệ đã mất.
Nếu Trang Lâm trở thành con trai của Trang Chu, tất nhiên sẽ được hai vị bá phụ xem trọng.
Có lẽ còn có thể lọt vào mắt hoàng thượng.
Trang Tự vừa nghe đến tên Trang Chu, đầu tiên là ngẩn người.
Ngay sau đó, hắn giận dữ nói:
“Ta không đồng ý.”
Gân xanh trên trán hắn nổi lên.
Hắn xé nát đoạn thân thư trong tay thành từng mảnh.
“Thôi Tuyết, nàng đúng là mơ mộng viển vông.” Hắn lạnh giọng cười. “Trang Lâm là con trai duy nhất của ta, là đích t.ử duy nhất của ta. Nếu ta đem đích t.ử quá kế ra ngoài, tộc nhân sẽ nhìn ta thế nào? Người ngoài chẳng phải sẽ nói ta nịnh bợ trưởng phòng, bán con cầu vinh sao?”