Khi thì mang đồ ngon đồ chơi, khi thì dẫn nó ra ngoài cưỡi ngựa.
Chưa đầy một tháng, nụ cười trên mặt Trang Lâm đã nhiều hơn trước.
Người cũng dần hoạt bát.
Môi trường mà một đứa trẻ lớn lên, quả thật quan trọng hơn rất nhiều lời giáo huấn.
Nó có trưởng bối thương yêu, có đường huynh đệ xem nó như tay chân.
Phần phụ ái muộn màng của Trang Tự, không cần cũng được.
So với Trang Tự vẫn còn được tộc nhân đỡ đần vì mang họ Trang, kết cục của Thôi Cẩm thê t.h.ả.m hơn rất nhiều.
Chân trước đại tẩu sai người đưa nàng ta về Thôi gia, chân sau nàng ta đã bị đuổi ra ngoài.
Sau đó rất lâu, không ai nghe được tin chính xác về nàng ta.
Có người nói từng thấy nàng ta ở Giáo Phường Ty.
Có người nói nàng ta bị bán xuống phương nam, rơi vào nơi phong trần.
Lời đồn nào cũng có.
Dần dần, cũng chẳng còn ai nhắc đến nữa.
Khi nàng ta chọn gương mặt của Chu Thụy, không ai ép nàng ta.
Khi nàng ta nhận hồng bảo thạch, nhận xiêm y hoa lệ, nhận vòng tay và bạc từ Trang Tự, nhận những thứ vốn không nên thuộc về mối quan hệ tỷ phu và tiểu di t.ử, cũng không ai ép nàng ta.
Đường đều do chính nàng ta bước.
Trang Lâm lớn rất nhanh.
Đến năm bảy tuổi, nó đã có thể cưỡi ngựa con chạy theo sau Trang Chính suốt cả con phố.
Thư phòng Trang Chu để lại gần như bị nó chiếm lấy.
Cả giá sách bị nó lật hơn phân nửa.
Tứ Thư Ngũ Kinh nó đọc còn lưu loát hơn cả tiểu nhi t.ử nhà Trang Chính.
Đại tẩu thường trêu:
“Đứa nhỏ này giờ đâu còn dáng vẻ lúc mới đến. Khi ấy cứ rụt rè trốn sau lưng người khác, bây giờ như đổi cả linh hồn.”
Trong lòng ta hiểu, linh hồn nó không hề đổi.
Chỉ là cuối cùng cũng có người chịu ôm nó, chịu dẫn nó cưỡi ngựa, chịu nói với nó rằng nó đáng được yêu thương.
Sau khi Trang Lâm quá kế vào trưởng phòng, ngoài dạy nó đọc sách biết chữ, ta còn dạy nó ghi chép.
“Con phải nhớ, người khác nói gì không quan trọng bằng việc họ đã làm gì. Lời nói có thể đổi theo gió, nhưng những thứ nằm trên sổ sách thì không biết nói dối.”
Ngày Trang Khánh náo đến trưởng phòng, ta đang cùng đại tẩu nhị tẩu đối chiếu sổ sách với mấy vị tộc lão.
Trang Khánh kéo tay thê t.ử Hoàng thị vào, giọng lớn đến mức cách hai bức tường cũng nghe rõ:
“Ba năm rồi, ngay cả mười lượng bạc nàng cũng không để dành nổi! Nhất định nàng lén đem về nhà mẹ đẻ!”
Hắn bước qua ngưỡng cửa, hướng về mọi người trong sảnh:
“Nhân lúc các tộc lão đều ở đây, xin phân xử giúp ta. Bà nương này, ta không muốn nữa.”
Hoàng thị đi phía sau, mắt đỏ hoe.
Nàng ấy xoắn c.h.ặ.t t.a.y áo, chỉ nghẹn ngào nói được:
“Ta không có… Con cái lớn lên tốn kém, bà bà quanh năm uống t.h.u.ố.c. Ta ngay cả một bộ áo mới cũng không nỡ may…”
Trang Khánh phất tay áo.
“Một tháng năm lượng bạc, nuôi bốn miệng ăn, một năm ít nhất cũng phải dư ba mươi lượng! Nàng lừa ai?”
Các tộc lão hỏi qua vài câu, khuyên qua vài câu, cuối cùng vẫn thuận theo lời Trang Khánh, cùng chất vấn Hoàng thị:
“Ngươi thật sự đem bạc bù cho nhà mẹ đẻ sao?”
Hoàng thị tủi thân đến rơi lệ.
Nàng ấy suýt nữa đ.â.m đầu vào cột để chứng minh trong sạch.
Đại tẩu xoa thái dương, đẩy cục diện rối này cho ta.
“Đệ muội, muội giúp bọn họ phân xử đi.”
Ta gọi hai người sang phòng bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Để mỗi người tự kể một lượt, ta ghi đầy hai trang giấy.
Cuối cùng ta hỏi Trang Khánh:
“Ngươi nói nàng ấy ham ăn lười làm, ngươi tận mắt thấy chưa?”
Trang Khánh nghẹn lại.
“Cái đó thì chưa… Nhưng bạc thật sự không còn!”
Ta quay sang hỏi Hoàng thị:
“Con cái tốn tiền, cụ thể tốn ở đâu?”
Hoàng thị chỉ biết nói mua giấy b.út, thêm xiêm y, mời đại phu, nhưng không nói ra được con số rõ ràng.
Ta lấy một xấp giấy gai trắng cắt thành sổ nhỏ, đưa cho nàng ấy.
“Từ ngày mai, tiêu một khoản ghi một khoản. Mua rau mấy văn, bốc t.h.u.ố.c mấy văn, mua giấy b.út mấy văn, đều viết xuống. Ghi đủ một tháng rồi mang tới cho ta xem.”
Trang Khánh hừ lạnh:
“Ghi thì có ích gì?”
“Nếu sổ cho thấy bạc đủ dùng mà nàng ấy vẫn tham, ta sẽ thay ngươi viết hưu thư. Nếu rõ ràng bạc đã tiêu hết vào việc nhà, ngươi tính sao?”
Trang Khánh sững ra, rồi ồm ồm nói:
“Lỡ nàng ấy ghi bừa thì sao?”
“Cũng dễ thôi. Mỗi lần tiêu một khoản, nhờ người bán điểm chỉ làm chứng. Như vậy không dễ làm giả.”
Một tháng sau, Hoàng thị ôm quyển sổ ghi đầy chữ đến.
Năm lượng bạc đổi ra, mỗi ngày chỉ hơn một trăm sáu mươi văn.
Gạo tám văn.
Rau củ mười lăm văn.
Dầu muối tương giấm một tháng một trăm hai mươi văn.
Tiền học tư thục ba trăm văn.
Giấy b.út tám mươi văn.
Thuốc của bà bà bốn trăm văn.
Lại thêm dầu đèn, than củi, kim chỉ, mặt giày…
Bàn tính gảy một lượt, mọi khoản đều rõ ràng.
Ta đẩy sổ sang cho Trang Khánh.
“Có đủ không, ngươi tự tính.”
Trang Khánh gảy bàn tính ba lần, trán túa mồ hôi.
Hắn ngẩng đầu nhìn tay áo đã mòn của Hoàng thị, hầu kết lăn lên lăn xuống.
Cuối cùng hắn xấu hổ cúi đầu.
Ta nói:
“Ngươi tưởng mình nuôi một bà nương tham lam. Thật ra là ngươi không biết năm lượng bạc ở kinh thành, muốn nuôi năm miệng ăn cộng thêm một lão nhân quanh năm uống t.h.u.ố.c, rốt cuộc mỏng đến mức nào.”
Sau đó ta lại trách nhẹ Hoàng thị:
“Nam nhân thường rất giỏi quên những gì mình không muốn nhớ. Muốn bịt miệng hắn, sau này mọi khoản đều phải ghi sổ. Dùng sự thật mà nói chuyện, hiểu chưa?”
Trang Khánh và Hoàng thị liên tục vâng dạ, cảm kích đến rơi nước mắt.
Chuyện ấy truyền ra, những tranh chấp trong các phòng khác của Trang gia cũng lần lượt tìm đến.
Có người xin phân xử chuyện mẹ chồng nàng dâu.
Có người muốn xem hai huynh đệ ai nên phụng dưỡng phụ thân.
Có người tranh quyền sở hữu của hồi môn.
Ta vẫn dùng quy củ cũ.
Lật sổ gốc.
Hỏi hạ nhân.
Chưa đầy một tháng, nụ cười trên mặt Trang Lâm đã nhiều hơn trước.
Người cũng dần hoạt bát.
Môi trường mà một đứa trẻ lớn lên, quả thật quan trọng hơn rất nhiều lời giáo huấn.
Nó có trưởng bối thương yêu, có đường huynh đệ xem nó như tay chân.
Phần phụ ái muộn màng của Trang Tự, không cần cũng được.
So với Trang Tự vẫn còn được tộc nhân đỡ đần vì mang họ Trang, kết cục của Thôi Cẩm thê t.h.ả.m hơn rất nhiều.
Chân trước đại tẩu sai người đưa nàng ta về Thôi gia, chân sau nàng ta đã bị đuổi ra ngoài.
Sau đó rất lâu, không ai nghe được tin chính xác về nàng ta.
Có người nói từng thấy nàng ta ở Giáo Phường Ty.
Có người nói nàng ta bị bán xuống phương nam, rơi vào nơi phong trần.
Lời đồn nào cũng có.
Dần dần, cũng chẳng còn ai nhắc đến nữa.
Khi nàng ta chọn gương mặt của Chu Thụy, không ai ép nàng ta.
Khi nàng ta nhận hồng bảo thạch, nhận xiêm y hoa lệ, nhận vòng tay và bạc từ Trang Tự, nhận những thứ vốn không nên thuộc về mối quan hệ tỷ phu và tiểu di t.ử, cũng không ai ép nàng ta.
Đường đều do chính nàng ta bước.
Trang Lâm lớn rất nhanh.
Đến năm bảy tuổi, nó đã có thể cưỡi ngựa con chạy theo sau Trang Chính suốt cả con phố.
Thư phòng Trang Chu để lại gần như bị nó chiếm lấy.
Cả giá sách bị nó lật hơn phân nửa.
Tứ Thư Ngũ Kinh nó đọc còn lưu loát hơn cả tiểu nhi t.ử nhà Trang Chính.
Đại tẩu thường trêu:
“Đứa nhỏ này giờ đâu còn dáng vẻ lúc mới đến. Khi ấy cứ rụt rè trốn sau lưng người khác, bây giờ như đổi cả linh hồn.”
Trong lòng ta hiểu, linh hồn nó không hề đổi.
Chỉ là cuối cùng cũng có người chịu ôm nó, chịu dẫn nó cưỡi ngựa, chịu nói với nó rằng nó đáng được yêu thương.
Sau khi Trang Lâm quá kế vào trưởng phòng, ngoài dạy nó đọc sách biết chữ, ta còn dạy nó ghi chép.
“Con phải nhớ, người khác nói gì không quan trọng bằng việc họ đã làm gì. Lời nói có thể đổi theo gió, nhưng những thứ nằm trên sổ sách thì không biết nói dối.”
Ngày Trang Khánh náo đến trưởng phòng, ta đang cùng đại tẩu nhị tẩu đối chiếu sổ sách với mấy vị tộc lão.
Trang Khánh kéo tay thê t.ử Hoàng thị vào, giọng lớn đến mức cách hai bức tường cũng nghe rõ:
“Ba năm rồi, ngay cả mười lượng bạc nàng cũng không để dành nổi! Nhất định nàng lén đem về nhà mẹ đẻ!”
Hắn bước qua ngưỡng cửa, hướng về mọi người trong sảnh:
“Nhân lúc các tộc lão đều ở đây, xin phân xử giúp ta. Bà nương này, ta không muốn nữa.”
Hoàng thị đi phía sau, mắt đỏ hoe.
Nàng ấy xoắn c.h.ặ.t t.a.y áo, chỉ nghẹn ngào nói được:
“Ta không có… Con cái lớn lên tốn kém, bà bà quanh năm uống t.h.u.ố.c. Ta ngay cả một bộ áo mới cũng không nỡ may…”
Trang Khánh phất tay áo.
“Một tháng năm lượng bạc, nuôi bốn miệng ăn, một năm ít nhất cũng phải dư ba mươi lượng! Nàng lừa ai?”
Các tộc lão hỏi qua vài câu, khuyên qua vài câu, cuối cùng vẫn thuận theo lời Trang Khánh, cùng chất vấn Hoàng thị:
“Ngươi thật sự đem bạc bù cho nhà mẹ đẻ sao?”
Hoàng thị tủi thân đến rơi lệ.
Nàng ấy suýt nữa đ.â.m đầu vào cột để chứng minh trong sạch.
Đại tẩu xoa thái dương, đẩy cục diện rối này cho ta.
“Đệ muội, muội giúp bọn họ phân xử đi.”
Ta gọi hai người sang phòng bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Để mỗi người tự kể một lượt, ta ghi đầy hai trang giấy.
Cuối cùng ta hỏi Trang Khánh:
“Ngươi nói nàng ấy ham ăn lười làm, ngươi tận mắt thấy chưa?”
Trang Khánh nghẹn lại.
“Cái đó thì chưa… Nhưng bạc thật sự không còn!”
Ta quay sang hỏi Hoàng thị:
“Con cái tốn tiền, cụ thể tốn ở đâu?”
Hoàng thị chỉ biết nói mua giấy b.út, thêm xiêm y, mời đại phu, nhưng không nói ra được con số rõ ràng.
Ta lấy một xấp giấy gai trắng cắt thành sổ nhỏ, đưa cho nàng ấy.
“Từ ngày mai, tiêu một khoản ghi một khoản. Mua rau mấy văn, bốc t.h.u.ố.c mấy văn, mua giấy b.út mấy văn, đều viết xuống. Ghi đủ một tháng rồi mang tới cho ta xem.”
Trang Khánh hừ lạnh:
“Ghi thì có ích gì?”
“Nếu sổ cho thấy bạc đủ dùng mà nàng ấy vẫn tham, ta sẽ thay ngươi viết hưu thư. Nếu rõ ràng bạc đã tiêu hết vào việc nhà, ngươi tính sao?”
Trang Khánh sững ra, rồi ồm ồm nói:
“Lỡ nàng ấy ghi bừa thì sao?”
“Cũng dễ thôi. Mỗi lần tiêu một khoản, nhờ người bán điểm chỉ làm chứng. Như vậy không dễ làm giả.”
Một tháng sau, Hoàng thị ôm quyển sổ ghi đầy chữ đến.
Năm lượng bạc đổi ra, mỗi ngày chỉ hơn một trăm sáu mươi văn.
Gạo tám văn.
Rau củ mười lăm văn.
Dầu muối tương giấm một tháng một trăm hai mươi văn.
Tiền học tư thục ba trăm văn.
Giấy b.út tám mươi văn.
Thuốc của bà bà bốn trăm văn.
Lại thêm dầu đèn, than củi, kim chỉ, mặt giày…
Bàn tính gảy một lượt, mọi khoản đều rõ ràng.
Ta đẩy sổ sang cho Trang Khánh.
“Có đủ không, ngươi tự tính.”
Trang Khánh gảy bàn tính ba lần, trán túa mồ hôi.
Hắn ngẩng đầu nhìn tay áo đã mòn của Hoàng thị, hầu kết lăn lên lăn xuống.
Cuối cùng hắn xấu hổ cúi đầu.
Ta nói:
“Ngươi tưởng mình nuôi một bà nương tham lam. Thật ra là ngươi không biết năm lượng bạc ở kinh thành, muốn nuôi năm miệng ăn cộng thêm một lão nhân quanh năm uống t.h.u.ố.c, rốt cuộc mỏng đến mức nào.”
Sau đó ta lại trách nhẹ Hoàng thị:
“Nam nhân thường rất giỏi quên những gì mình không muốn nhớ. Muốn bịt miệng hắn, sau này mọi khoản đều phải ghi sổ. Dùng sự thật mà nói chuyện, hiểu chưa?”
Trang Khánh và Hoàng thị liên tục vâng dạ, cảm kích đến rơi nước mắt.
Chuyện ấy truyền ra, những tranh chấp trong các phòng khác của Trang gia cũng lần lượt tìm đến.
Có người xin phân xử chuyện mẹ chồng nàng dâu.
Có người muốn xem hai huynh đệ ai nên phụng dưỡng phụ thân.
Có người tranh quyền sở hữu của hồi môn.
Ta vẫn dùng quy củ cũ.
Lật sổ gốc.
Hỏi hạ nhân.