Màu Đen Của Ký Ức

Chương 5: Gặp gỡ người bí ẩn

Khi Vân Anh bước ra khỏi quán bar, không khí đêm lạnh lẽo ùa vào người cô. Ánh đèn đường mờ ảo phản chiếu trên những vũng nước, tạo thành những hình ảnh lấp lánh như những ký ức đang chờ được khám phá. Cô cảm thấy mình như vừa rời khỏi một cơn ác mộng, nhưng trong lòng lại tràn đầy quyết tâm. Cuộc đối đầu với Thảo Nguyên chỉ mới bắt đầu.

Minh Tú đợi sẵn bên ngoài, ánh mắt lo lắng khi thấy Vân Anh trở về. “Cậu có sao không?” Cô hỏi, đưa tay chạm vào vai Vân Anh như để tìm kiếm sự an ủi.

“Có, nhưng mình cần phải nói chuyện với Hằng,” Vân Anh đáp, giọng nói chắc chắn. “Cô ấy biết nhiều điều về thế giới tâm linh và có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra.”

Minh Tú gật đầu, nhưng trong lòng vẫn lo lắng. “Cậu nghĩ cô ấy có thể tin tưởng được không?”

Vân Anh ngẩng lên, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu muốn bảo vệ những ký ức của Khánh Linh, chúng ta cần biết rõ về Thảo Nguyên.”

Họ cùng nhau tìm đến căn hộ của Vũ Hằng. Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, để lộ ra một không gian tràn ngập ánh sáng ấm áp từ những ngọn nến. Vũ Hằng đứng ở giữa phòng, mái tóc dài xõa xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn họ với vẻ nghiêm túc.

“Vân Anh, Minh Tú,” Hằng nói, giọng điệu trầm lắng. “Tôi đã chờ các bạn.”

“Chúng tôi cần biết thêm về Thảo Nguyên,” Vân Anh thẳng thắn. “Cô ta đang âm thầm thu thập ký ức của mọi người, và chúng tôi không thể để điều đó xảy ra.”

Vũ Hằng im lặng một lát, như đang suy nghĩ. “Thảo Nguyên không đơn giản như bạn nghĩ. Cô ta có sức mạnh lớn, và không chỉ vậy, cô ta còn có những bí mật riêng.”

“Bí mật gì?” Minh Tú hỏi, cảm thấy căng thẳng trong không khí.

“Cô ta có khả năng kết nối với những ký ức đã bị xóa,” Hằng nói, từng lời như chạm đến nỗi sợ hãi trong lòng Vân Anh. “Điều đó có nghĩa là cô ta có thể sử dụng những ký ức màu đen để tạo ra sức mạnh cho riêng mình.”

Vân Anh cảm thấy những từ đó như một cú sốc. “Vậy làm sao chúng ta có thể ngăn chặn cô ta?”

“Bạn cần tìm hiểu về quá khứ của mình,” Vũ Hằng nói. “Chỉ khi bạn hiểu rõ những ký ức của chính mình, bạn mới có thể đối đầu với Thảo Nguyên.”

“Nhưng mình không thể…,” Vân Anh ngập ngừng. “Mình sợ rằng sẽ phải đối mặt với những ký ức đau thương.”

“Đó chính là điều mà bạn phải vượt qua,” Hằng khẳng định. “Ký ức không chỉ là nỗi đau, mà còn là sức mạnh.”

Vân Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác như có một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng. Cô cần phải đối mặt với quá khứ, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người xung quanh. “Mình sẽ làm,” cô quyết tâm.Sau khi rời khỏi căn hộ của Vũ Hằng, Vân Anh và Minh Tú quyết định quay lại quán bar, nơi mà Thảo Nguyên đã gặp gỡ. Lần này, họ sẽ không chỉ quan sát, mà còn tìm cách tiếp cận.

Quán bar đã nhộn nhịp hơn, những tiếng nhạc vang lên cùng với tiếng cười nói. Vân Anh cảm thấy bầu không khí càng thêm căng thẳng, như thể mọi người đều đang ẩn chứa những bí mật. Họ tìm một góc khuất để ngồi, quan sát.

“Cậu nghĩ Thảo Nguyên có ở đây không?” Minh Tú hỏi, giọng thấp.

“Chắc chắn,” Vân Anh trả lời, mắt dán vào quầy bar. “Cô ta không thể cưỡng lại sức hút của những ký ức.”

Vài phút trôi qua, và rồi Vân Anh thấy bóng dáng quen thuộc của Thảo Nguyên xuất hiện. Cô ta vẫn như trước, tóc dài buông xõa, trang phục tối màu. Nhưng lần này, có một điều gì đó khác lạ. Vân Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể Thảo Nguyên đang chuẩn bị cho một cú sốc lớn.

“Chúng ta phải hành động,” Vân Anh thì thầm. “Nếu không, có thể sẽ quá muộn.”

Minh Tú gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn lo lắng. “Cậu có chắc chắn không? Cô ta rất nguy hiểm.”

“Mình đã quyết tâm,” Vân Anh khẳng định, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để Thảo Nguyên tiếp tục thao túng mọi người.”

Khi Vân Anh tiến lại gần, cô cảm thấy nhịp tim đập mạnh. Mọi thứ dường như ngừng lại, và mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cuộc đối đầu sắp diễn ra. Cô hít một hơi sâu, chuẩn bị cho những câu hỏi và những sự thật mà cô sắp phải đối mặt.

“Thảo Nguyên,” Vân Anh gọi lớn, khiến mọi người xung quanh im bặt. “Chúng ta cần nói chuyện.”

Thảo Nguyên quay lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vân Anh. “Cô đến đây để làm gì? Để ngăn cản tôi? Hay để tìm kiếm ký ức của chính mình?”

“Cả hai,” Vân Anh đáp, không lùi bước. “Cô không thể tiếp tục làm tổn thương mọi người như vậy.”

“Đúng là một cô bé dũng cảm,” Thảo Nguyên cười, nhưng trong giọng nói có chút gì đó sắc lạnh. “Nhưng sức mạnh không chỉ đến từ lòng dũng cảm. Cô có biết điều gì ẩn chứa trong những ký ức màu đen mà tôi đang sở hữu không?”

Vân Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô không thể để mình bị khuất phục. “Tôi sẽ tìm ra sự thật. Cho dù phải đối mặt với những ký ức đau thương nào đi nữa.”

“Thú vị,” Thảo Nguyên nói, ánh mắt sáng lên. “Hãy xem cô có đủ sức mạnh để vượt qua bóng tối của chính mình không.”

Cuộc đối đầu giữa hai cô gái bắt đầu. Vân Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về ký ức, mà còn là về việc tìm ra bản thân giữa những khổ đau và bí mật. Cô sẽ không lùi bước, không bao giờ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn