Huy đứng im lặng, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa vừa mở ra. Quốc Bảo bước vào, nụ cười trên môi như thể anh ta vừa tìm thấy kho báu. Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề.
“Chào hai bạn! Tôi nghe nói các bạn đang làm một dự án thú vị? Có thể tôi tham gia không?” Bảo nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng sắc bén.
“Không cần đâu, chúng tôi tự lo được,” Tuấn đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Bảo cười, nhưng trong ánh mắt của anh ta, sự mỉa mai hiện rõ. “Ôi, sao lại không? Tôi có thể giúp các bạn biến dự án này thành một cơn sốt! Có thể nói là... rực rỡ như Mặt Trời!”
Huy cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của cậu,” anh nói, giọng cương quyết.
“Chắc chắn rồi! Nhưng không có gì sai khi có thêm một chút gia vị vào câu chuyện này!” Bảo đáp, nụ cười vẫn không rời khỏi môi. Mỗi lời nói của anh ta như một viên đạn b*n r*, đầy tính sát thương.
Tuấn nhìn Huy, cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta không cần gia vị gì cả. Kế hoạch của chúng ta sẽ thành công mà không có cậu,” Tuấn khẳng định, nhưng bên trong lòng vẫn hồi hộp.
“Thật sao? Chẳng phải các bạn đang cần một chút ánh sáng để thắp sáng con đường của mình sao?” Bảo nói, ánh mắt lấp lánh như ánh sao đêm. “Có lẽ tôi nên cho các bạn biết một bí mật.”
“Bí mật gì?” Huy hỏi, không che giấu sự nghi ngờ.
“Gia đình tôi có một lịch sử khá đặc biệt. Có thể nói, nó liên quan đến lời nguyền giữa hai vương quốc,” Bảo nói, giọng điệu như thể đang kể một câu chuyện hấp dẫn. “Tôi biết những điều mà các bạn chưa từng nghe.”
“Huy, đừng nghe hắn!” Tuấn phản bác, nhưng Huy đã bị cuốn vào câu chuyện.
“Nghe này, nếu cậu thực sự biết điều gì đó, thì hãy nói ra!” Huy không thể kiềm chế được sự tò mò.
“Được thôi,” Bảo nói, rồi ghé sát lại gần, như thể muốn tiết lộ một bí mật chỉ dành cho hai người. “Bí mật nằm ở dòng máu của tôi. Gia đình tôi đã từng là một phần của Vương Quốc Mặt Trời.”
Cả hai chàng trai đứng sững lại. Huy nhìn Tuấn, không biết nên tin hay không. “Điều đó không thể,” Huy lắc đầu. “Nếu điều đó là thật, tại sao cậu không nói ra trước đây?”
“Bởi vì tôi phải bảo vệ nó,” Bảo trả lời, giọng nghiêm túc hơn. “Người ta luôn nói rằng một lời nguyền chỉ có thể bị phá vỡ khi bí mật được tiết lộ. Và tôi không muốn bị cuốn vào cuộc chiến này.”
“Nhưng tại sao bây giờ cậu lại nói?” Tuấn hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Bảo.
“Bởi vì tôi thấy hai bạn đang cố gắng thay đổi điều gì đó. Một cuộc sống tốt đẹp hơn giữa hai vương quốc. Tôi muốn giúp,” Bảo nói, nhưng sự hoài nghi vẫn hiện rõ trong ánh mắt của Huy.
“Cậu có thể sẽ không làm gì ngoài việc phá hoại,” Huy cảnh giác. “Cậu không có lý do nào để giúp chúng tôi.”
“Lý do của tôi là vì tôi muốn làm rõ mọi thứ. Mối liên hệ giữa chúng ta có thể không chỉ đơn thuần là kẻ thù,” Bảo nói, ánh mắt anh ta sáng lên như ánh nắng đầu tiên của buổi sáng.
“Vậy mối liên hệ đó là gì?” Tuấn hỏi, không thể kiềm chế sự tò mò.
Bảo hít một hơi, dường như đang chuẩn bị cho một cú sốc lớn. “Mẹ tôi... bà ấy là một người từ Vương Quốc Mặt Trời. Và cha tôi là một người thuộc Vương Quốc Mặt Trăng.”Huy và Tuấn nhìn nhau, sự bất ngờ hiện rõ trên gương mặt họ. “Cậu nói gì?” Huy hỏi lại, không thể tin vào tai mình.
“Đúng vậy. Tôi không chỉ là một kẻ thao túng bóng tối. Tôi mang trong mình cả hai dòng máu,” Bảo nói, vẻ tự hào trong giọng nói của anh ta.
“Điều này có ý nghĩa gì?” Tuấn hỏi, cảm thấy như mọi thứ đang rối bời.
“Có thể, lời nguyền này không chỉ đơn thuần là một lời nguyền. Có thể nó còn có thể được phá vỡ, nếu hai bên đều chấp nhận nhau,” Bảo nói, ánh mắt anh ta trở nên nghiêm túc hơn.
Huy cảm thấy như mình đang đứng giữa một bức tranh phức tạp. “Vậy, cậu muốn chúng tôi tin cậu? Tin rằng cậu sẽ giúp chúng tôi?” Huy hỏi, vẫn hoài nghi.
“Đúng. Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải tìm hiểu rõ về nguồn gốc của lời nguyền,” Bảo nói, giọng điệu có phần quyết đoán. “Tôi biết nhiều điều mà các bạn không hề hay biết.”
“Và cậu nghĩ rằng chúng tôi sẽ tin cậu dễ dàng như vậy?” Tuấn nói, ánh mắt nghi ngờ.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian. Thế lực hắc ám đang ngày càng mạnh lên. Nếu không hành động ngay bây giờ, chúng ta sẽ mất tất cả,” Bảo nói, giọng căng thẳng.
Huy nhìn Tuấn, trong lòng dâng lên một cảm giác lẫn lộn. Họ không thể bỏ lỡ cơ hội này, nhưng liệu Bảo có thật sự đáng tin? “Được, nhưng nếu cậu lừa chúng tôi, tôi sẽ không tha thứ đâu,” Huy nói, giọng cương quyết.
“Chúng ta hãy cùng nhau khám phá sự thật,” Bảo khẳng định, ánh mắt quyết tâm.
Khi họ bắt đầu bàn bạc về những bước tiếp theo, Huy cảm thấy như mọi thứ đang thay đổi. Không chỉ là mối quan hệ giữa hai vương quốc, mà còn cả mối quan hệ giữa họ. Huy không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng anh cảm nhận rõ ràng rằng một bước ngoặt lớn đang đến gần.
Và ngay lúc đó, tiếng gõ cửa lại vang lên. Cả ba cùng quay lại, và khi cánh cửa mở ra, một người quen thuộc xuất hiện. Đó chính là Kim Anh, với vẻ mặt nghiêm túc.
“Có chuyện gì vậy?” Cô hỏi, ánh mắt dò xét.
“Chúng tôi đang bàn về một dự án lớn,” Huy trả lời, cố gắng giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát.
“Dự án lớn? Có liên quan đến lời nguyền không?” Kim Anh nhướng mày.
“Có thể,” Bảo đáp, nụ cười bí ẩn vẫn hiện hữu.
“Chúng ta cần thảo luận thêm. Không thể để mọi thứ rối ren như vậy,” Kim Anh nói, bước vào phòng.
Huy cảm thấy hồi hộp khi nhìn vào ánh mắt của Kim Anh. Mọi chuyện đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Họ không chỉ phải đối mặt với những bí mật, mà còn phải chuẩn bị cho những bất ngờ không thể lường trước.
“Chúng ta sẽ phải làm việc cùng nhau,” Huy nói, giọng quyết tâm.
“Đúng vậy. Hãy cùng nhau phá bỏ lời nguyền này,” Tuấn thêm vào, ánh mắt sáng lên với hy vọng.
Bước ngoặt đầu tiên đã đến, và giờ đây, họ phải đối mặt với những thử thách mới. Tất cả chỉ mới bắt đầu.