Đã lâu không có người lui tới, bên trong căn phòng bị phủ kín một lớp bụi dày đặc. Bức tường trắng loang lổ vết ố, khung cửa sổ gỗ bong tróc từng mảng sơn cũ kỹ, cây đàn piano cũng là loại bằng gỗ từ rất nhiều năm về trước.
Giang Ngạn nhặt một tờ báo cũ lót lên ghế rồi bảo tôi ngồi xuống.
"Khương Quỳ, em có sẵn lòng nghe tôi hát một bài không?"
Tôi khẽ gật đầu.
Nhận được sự đồng ý của tôi, anh mới mở nắp đàn, thử đ.á.n.h vài phím. Dẫu hàng phím đen trắng đã chẳng còn vẹn nguyên, thế nhưng dưới đôi bàn tay anh vẫn vang lên những nốt nhạc du dương trong trẻo.
Anh cất giọng hát thật khẽ: "Dấu ấn của lúm đồng tiền nhỏ xinh, là hồi ức chẳng thể nào cưỡng lại..."
Tôi lặng yên lắng nghe, khẽ gật gù theo nhịp điệu trong giọng hát của anh.
Ánh mắt tôi vô tình lướt qua một góc tường. Dưới lớp mạng nhện giăng phủ, không ngờ lại có những dòng chữ chứa tên tôi được khắc xiêu xiêu vẹo vẹo.
"Khương Quỳ, vạn vật trên thế gian có muôn màu muôn vẻ, cũng không thể đáng yêu bằng em."
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu.
Ngay cuối dòng chữ ấy còn được vẽ thêm một hình mặt trời nhỏ.
7
Hóa ra, tôi mới chính là "mặt trời nhỏ".
"Mặt trời nhỏ" của một mình Giang Ngạn.
8
Một tuần sau, quản lý của Giang Ngạn bỗng nhiên hẹn gặp tôi.
Trương Vân Trạch, một nhân vật huyền thoại trong giới giải trí.
Anh ấy từng một tay lăng xê thành công vô số Thiên vương và Thiên hậu, được mệnh danh là "Cỗ máy chế tạo Thiên vương Thiên hậu".
Dù cuộc điện thoại của anh ấy đến khá đường đột nhưng trong thâm tâm tôi cũng mơ hồ dự cảm được điều gì.
Quả nhiên, vào ngày gặp mặt, anh ấy lập tức đi thẳng vào vấn đề: "Cô Khương quả thực rất xinh đẹp, chỉ tiếc là danh tiếng lại không tốt."
Tôi sớm đã nghe danh anh ấy làm việc rất quyết đoán, ghét nhất là vòng vo tam quốc. Hôm nay được gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tôi lập tức phản bác: "Những điều trên mạng kia đều là sai sự thật."
"Có thật hay không, chuyện đó đâu quan trọng?"
Trương Vân Trạch chậm rãi khuấy ly cà phê: "Điều cốt yếu ở đây là cô Khương, cô đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới tương lai và tiền đồ của Giang Ngạn rồi!"
Lời vừa thốt ra, tim tôi lập tức hẫng đi một nhịp, hai ngón trỏ vô thức siết c.h.ặ.t lấy nhau.
"Cô có biết Giang Ngạn tài năng đến nhường nào không? Cậu ấy mới chỉ vừa tròn hai mươi lăm tuổi nhưng lại là một trong số ít những tài năng vừa biết sáng tác lại vừa có giọng hát, sở hữu thiên phú đỉnh cao hiếm thấy trong toàn bộ nền âm nhạc Hoa ngữ suốt hai mươi năm qua! Cậu ấy từng giành giải Tân binh xuất sắc nhất, Nghệ sĩ có album bán chạy nhất, Nam ca sĩ xuất sắc nhất,... gần như ôm trọn vẹn mọi giải thưởng danh giá. Có những người dành cả một đời để cố gắng cũng chẳng thể chạm tới cái đích vinh quang ấy, thế mà cậu ấy lại dễ dàng làm được."
Anh ấy lại tiếp tục: "Hơn nữa, cậu ấy sắp sửa tổ chức một chuyến lưu diễn toàn cầu. Thế nhưng tất cả chỉ vì cô! Bê bối tình ái giữa cô và Tống Cảnh Văn làm náo động khắp nơi, khiến cậu ấy đau lòng đến mức tuyên bố giải nghệ, thậm chí một bài hát cũng chẳng màng viết nữa. Cô cũng ở trong giới này, thừa hiểu những nghệ sĩ trẻ kỵ nhất là vướng vào chuyện yêu đương, huống hồ lại còn là một người ngập tràn vết nhơ như cô."
"Cô Khương, cậu ấy là Thiên vương trong tương lai, cậu ấy không thể tàn lụi vì cô được." Nói xong, anh ấy đưa cho tôi một tờ séc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ly cà phê đã nguội ngắt, ghế trống đối diện cũng chẳng còn ai.
Tôi ngây người hồi lâu, rồi nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Đắng chát.
Màn đêm dần buông xuống, tôi thẫn thờ rảo bước một mình trên đường phố.
Màn hình lớn đối diện khu trung tâm thương mại vừa hay đang chiếu lại đoạn video Giang Ngạn nhận giải ngày hôm đó.
Bảy giải thưởng lớn danh giá, anh đã liên tục bước lên bục sân khấu tới bảy lần.
Người hâm mộ bên dưới giơ cao bảng đèn, tiếng reo hò đinh tai nhức óc, thêu dệt nên một biển ánh sáng màu vàng gừng ch.ói lóa vì anh.
Còn anh đứng dưới ánh đèn rực rỡ, gương mặt tuấn tú ch.ói mắt, tỏa ra vạn trượng hào quang!
Sau đó, anh hôn lên chiếc cúp và dõng dạc tuyên bố sẽ dành tặng nó cho "mặt trời nhỏ" của lòng mình.
Hai bạn học sinh nữ trẻ tuổi đi phía trước vừa uống trà sữa vừa ngẩng đầu nhìn màn hình: "'Mặt trời nhỏ' của Giang Ngạn không lẽ là Khương Quỳ thật à?"
"Hừ! Tớ nguyện giảm mười năm tuổi thọ để cầu xin anh trai nhà tớ đừng có dính líu gì đến cô ta! Kể từ khi bị cô ta bám lấy, duyên qua đường của anh nhà tớ đã giảm đi biết bao nhiêu!"
Tôi cúi gằm mặt nhìn trân trân vào mũi giày mình. Giang Ngạn, cậu xem này... Dường như tôi chẳng có tư cách gì để làm "mặt trời nhỏ" của anh cả!
Chung quy lại, tôi cũng chỉ là một vết đen dơ bẩn vắt ngang trên con đường nhân sinh rực rỡ của anh thôi!
Gần mười một giờ đêm, tôi mới lê những bước chân chậm chạp về đến con phố Du Bắc.
Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy căn hộ mà mình đang ở vẫn hắt ra những ánh đèn sáng trưng. Tôi biết chắc chắn Giang Ngạn đang chờ mình.
Tôi thèm khát được phóng như bay lên lầu, nhào thẳng vào lòng anh, khóc lóc một trận thật đã đời để tìm chút hơi ấm vỗ về, thế nhưng lại chẳng đủ dũng khí để nhấc bước.
Tôi vừa xấu xa lại vừa tham lam. Tôi rất sợ bản thân sẽ đưa ra một quyết định sai lầm.
Chính vào khoảnh khắc này, một chiếc áo khoác bất chợt phủ lên vai tôi.
Tôi sững sờ quay đầu lại, đập vào mắt là hình ảnh Giang Ngạn đang đứng ngay phía sau lưng. Có vẻ như anh vừa mới chạy vội đến đây, l.ồ.ng n.g.ự.c hơi phập phồng, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi.
"Em đi đâu thế?"
Tôi mím môi: "Đi dạo thôi."
"Nửa đêm nửa hôm ra ngoài đi dạo á? Điện thoại còn tắt máy nữa!"
"Hết pin mất rồi."
"Lần sau không được thế này nữa đâu đấy. Em mang dáng vẻ thế này, một mình đi ngoài đường đêm hôm nguy hiểm lắm."
"Dáng vẻ của tôi làm sao cơ?"
"Thì xinh đẹp chứ sao nữa!"
Giang Ngạn nhặt một tờ báo cũ lót lên ghế rồi bảo tôi ngồi xuống.
"Khương Quỳ, em có sẵn lòng nghe tôi hát một bài không?"
Tôi khẽ gật đầu.
Nhận được sự đồng ý của tôi, anh mới mở nắp đàn, thử đ.á.n.h vài phím. Dẫu hàng phím đen trắng đã chẳng còn vẹn nguyên, thế nhưng dưới đôi bàn tay anh vẫn vang lên những nốt nhạc du dương trong trẻo.
Anh cất giọng hát thật khẽ: "Dấu ấn của lúm đồng tiền nhỏ xinh, là hồi ức chẳng thể nào cưỡng lại..."
Tôi lặng yên lắng nghe, khẽ gật gù theo nhịp điệu trong giọng hát của anh.
Ánh mắt tôi vô tình lướt qua một góc tường. Dưới lớp mạng nhện giăng phủ, không ngờ lại có những dòng chữ chứa tên tôi được khắc xiêu xiêu vẹo vẹo.
"Khương Quỳ, vạn vật trên thế gian có muôn màu muôn vẻ, cũng không thể đáng yêu bằng em."
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu.
Ngay cuối dòng chữ ấy còn được vẽ thêm một hình mặt trời nhỏ.
7
Hóa ra, tôi mới chính là "mặt trời nhỏ".
"Mặt trời nhỏ" của một mình Giang Ngạn.
8
Một tuần sau, quản lý của Giang Ngạn bỗng nhiên hẹn gặp tôi.
Trương Vân Trạch, một nhân vật huyền thoại trong giới giải trí.
Anh ấy từng một tay lăng xê thành công vô số Thiên vương và Thiên hậu, được mệnh danh là "Cỗ máy chế tạo Thiên vương Thiên hậu".
Dù cuộc điện thoại của anh ấy đến khá đường đột nhưng trong thâm tâm tôi cũng mơ hồ dự cảm được điều gì.
Quả nhiên, vào ngày gặp mặt, anh ấy lập tức đi thẳng vào vấn đề: "Cô Khương quả thực rất xinh đẹp, chỉ tiếc là danh tiếng lại không tốt."
Tôi sớm đã nghe danh anh ấy làm việc rất quyết đoán, ghét nhất là vòng vo tam quốc. Hôm nay được gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Tôi lập tức phản bác: "Những điều trên mạng kia đều là sai sự thật."
"Có thật hay không, chuyện đó đâu quan trọng?"
Trương Vân Trạch chậm rãi khuấy ly cà phê: "Điều cốt yếu ở đây là cô Khương, cô đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới tương lai và tiền đồ của Giang Ngạn rồi!"
Lời vừa thốt ra, tim tôi lập tức hẫng đi một nhịp, hai ngón trỏ vô thức siết c.h.ặ.t lấy nhau.
"Cô có biết Giang Ngạn tài năng đến nhường nào không? Cậu ấy mới chỉ vừa tròn hai mươi lăm tuổi nhưng lại là một trong số ít những tài năng vừa biết sáng tác lại vừa có giọng hát, sở hữu thiên phú đỉnh cao hiếm thấy trong toàn bộ nền âm nhạc Hoa ngữ suốt hai mươi năm qua! Cậu ấy từng giành giải Tân binh xuất sắc nhất, Nghệ sĩ có album bán chạy nhất, Nam ca sĩ xuất sắc nhất,... gần như ôm trọn vẹn mọi giải thưởng danh giá. Có những người dành cả một đời để cố gắng cũng chẳng thể chạm tới cái đích vinh quang ấy, thế mà cậu ấy lại dễ dàng làm được."
Anh ấy lại tiếp tục: "Hơn nữa, cậu ấy sắp sửa tổ chức một chuyến lưu diễn toàn cầu. Thế nhưng tất cả chỉ vì cô! Bê bối tình ái giữa cô và Tống Cảnh Văn làm náo động khắp nơi, khiến cậu ấy đau lòng đến mức tuyên bố giải nghệ, thậm chí một bài hát cũng chẳng màng viết nữa. Cô cũng ở trong giới này, thừa hiểu những nghệ sĩ trẻ kỵ nhất là vướng vào chuyện yêu đương, huống hồ lại còn là một người ngập tràn vết nhơ như cô."
"Cô Khương, cậu ấy là Thiên vương trong tương lai, cậu ấy không thể tàn lụi vì cô được." Nói xong, anh ấy đưa cho tôi một tờ séc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ly cà phê đã nguội ngắt, ghế trống đối diện cũng chẳng còn ai.
Tôi ngây người hồi lâu, rồi nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
Đắng chát.
Màn đêm dần buông xuống, tôi thẫn thờ rảo bước một mình trên đường phố.
Màn hình lớn đối diện khu trung tâm thương mại vừa hay đang chiếu lại đoạn video Giang Ngạn nhận giải ngày hôm đó.
Bảy giải thưởng lớn danh giá, anh đã liên tục bước lên bục sân khấu tới bảy lần.
Người hâm mộ bên dưới giơ cao bảng đèn, tiếng reo hò đinh tai nhức óc, thêu dệt nên một biển ánh sáng màu vàng gừng ch.ói lóa vì anh.
Còn anh đứng dưới ánh đèn rực rỡ, gương mặt tuấn tú ch.ói mắt, tỏa ra vạn trượng hào quang!
Sau đó, anh hôn lên chiếc cúp và dõng dạc tuyên bố sẽ dành tặng nó cho "mặt trời nhỏ" của lòng mình.
Hai bạn học sinh nữ trẻ tuổi đi phía trước vừa uống trà sữa vừa ngẩng đầu nhìn màn hình: "'Mặt trời nhỏ' của Giang Ngạn không lẽ là Khương Quỳ thật à?"
"Hừ! Tớ nguyện giảm mười năm tuổi thọ để cầu xin anh trai nhà tớ đừng có dính líu gì đến cô ta! Kể từ khi bị cô ta bám lấy, duyên qua đường của anh nhà tớ đã giảm đi biết bao nhiêu!"
Tôi cúi gằm mặt nhìn trân trân vào mũi giày mình. Giang Ngạn, cậu xem này... Dường như tôi chẳng có tư cách gì để làm "mặt trời nhỏ" của anh cả!
Chung quy lại, tôi cũng chỉ là một vết đen dơ bẩn vắt ngang trên con đường nhân sinh rực rỡ của anh thôi!
Gần mười một giờ đêm, tôi mới lê những bước chân chậm chạp về đến con phố Du Bắc.
Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy căn hộ mà mình đang ở vẫn hắt ra những ánh đèn sáng trưng. Tôi biết chắc chắn Giang Ngạn đang chờ mình.
Tôi thèm khát được phóng như bay lên lầu, nhào thẳng vào lòng anh, khóc lóc một trận thật đã đời để tìm chút hơi ấm vỗ về, thế nhưng lại chẳng đủ dũng khí để nhấc bước.
Tôi vừa xấu xa lại vừa tham lam. Tôi rất sợ bản thân sẽ đưa ra một quyết định sai lầm.
Chính vào khoảnh khắc này, một chiếc áo khoác bất chợt phủ lên vai tôi.
Tôi sững sờ quay đầu lại, đập vào mắt là hình ảnh Giang Ngạn đang đứng ngay phía sau lưng. Có vẻ như anh vừa mới chạy vội đến đây, l.ồ.ng n.g.ự.c hơi phập phồng, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi.
"Em đi đâu thế?"
Tôi mím môi: "Đi dạo thôi."
"Nửa đêm nửa hôm ra ngoài đi dạo á? Điện thoại còn tắt máy nữa!"
"Hết pin mất rồi."
"Lần sau không được thế này nữa đâu đấy. Em mang dáng vẻ thế này, một mình đi ngoài đường đêm hôm nguy hiểm lắm."
"Dáng vẻ của tôi làm sao cơ?"
"Thì xinh đẹp chứ sao nữa!"