Tôi lại nhẹ nhàng thổi vào mắt phải anh.
"Ổn chưa?"
"Ừm." Giọng anh trầm ấm, thật bắt tai.
Chỉ là không biết tại sao, khi bật ra tiếng "Ừm" này, yết hầu của anh lại khẽ trượt lên trượt xuống.
Cuối cùng thì hành lý cũng được dọn dẹp xong xuôi. Thực ra cũng chẳng có đồ đạc gì nhiều, quẩn quanh chỉ có vài bộ quần áo thay đổi hàng ngày cùng một chậu cây cảnh nhỏ.
Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị rời đi, bên ngoài cửa bỗng vang lên những tiếng động ồn ào.
"Mẹ nó, con tiện nhân này còn cạo hết chữ đi nữa chứ. Tưởng xóa hết chữ là người khác không biết chuyện cô ta quyến rũ anh trai nhà mình à?"
"Đúng thế! Dám cướp đàn ông với chị nhà mình, cô ta là cái thá gì chứ!"
"Ném thêm mấy con chuột c.h.ế.t vào nhà cô ta đi!"
"Ha ha ha!"
Bên ngoài vang lên những lời lẽ thô tục ch.ói tai.
Giang Ngạn dứt khoát mở toang cửa phòng rồi bước ra, lạnh mặt hỏi: "Các người đang làm gì vậy?"
Đám người hâm mộ đứng bên ngoài giật mình thon thót.
Một cô gái trong số đó cứng cổ đáp trả: "Liên quan gì đến anh? Khương Quỳ đã làm ra bao nhiêu chuyện không biết xấu hổ, tôi chỉ tạt chút sơn để cho hàng xóm láng giềng biết rõ cô ta là cái loại hàng hóa gì thôi! Thế này gọi là gậy ông đập lưng ông!"
"Đây là nhà tôi! Mấy người làm bẩn nhà tôi, cô nói xem có liên quan đến tôi không?"
"Nhà anh á?"
Cô gái đó cười khẩy một tiếng đầy khoa trương: "Tôi đã bảo đời sống cá nhân của Khương Quỳ thối nát lắm mà! Nửa đêm nửa hôm đi quyến rũ anh trai nhà mình, hóa ra trong nhà lại còn lén giấu thêm một thằng đàn ông nữa à?"
Nói rồi, cô ả định lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"Đừng nói nữa!" Một cô gái khác tinh mắt hơn huých nhẹ vào cánh tay cô ả, hạ thấp giọng: "Hình như người này là Giang Ngạn đó!"
"Giang Ngạn á?"
Lời vừa thốt ra, tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.
Giang Ngạn cũng rút điện thoại ra chụp lại đám người bọn họ: "Mấy nhóc con mở miệng ra là bốc mùi này, thích tung tin đồn nhảm như vậy thì lo chuẩn bị nhận thư từ luật sư của tôi đi!"
Nói xong, anh bước tới gạt bọn họ sang một bên, mở ra một lối đi cho tôi, sau đó bảo vệ tôi bước ra ngoài.
Cô gái mạnh mồm khi nãy kêu lên: "Mẹ kiếp! Giọng nói này đúng là Giang Ngạn rồi!"
"Không thể nào? Thế sao anh ấy lại đứng về phía Khương Quỳ chứ?"
Giang Ngạn che chở tôi suốt dọc đường đi ra khỏi cổng khu chung cư.
Mấy kẻ hâm mộ quá khích ở phía sau vẫn bám riết lấy chúng tôi, tay cầm điện thoại chụp ảnh liên tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong lòng tôi cuống cuồng hết cả lên: "Giang Ngạn, phải làm sao nếu họ nhận ra anh?"
Anh khác hẳn với tôi, Giang Ngạn rất có duyên với người qua đường và dư luận về anh cũng vô cùng xuất sắc.
Kể từ ngày ra mắt đến nay đã ngần ấy năm, khả năng chuyên môn của anh chẳng thể chê vào đâu được, phát hành bài hát nào cũng vang danh khắp chốn, gần như không có scandal hay bất kỳ lời bình luận tiêu cực nào.
Tôi e rằng bản thân chính là vết đen duy nhất trong sự nghiệp của anh.
"Nhận ra thì nhận thôi!" Anh dứt khoát tháo luôn khẩu trang và mũ, tự tin để lộ khuôn mặt trước tầm mắt công chúng. Giữa vô số ánh nhìn sững sờ của những người xung quanh, anh hiên ngang nắm lấy tay tôi bước về phía bãi đậu xe.
"Dù sao tôi cũng không thể chịu được khi nghe bọn họ mắng c.h.ử.i em! Tôi cứ muốn đứng ra chống lưng cho em đấy!"
Ngọn gió xuân khẽ lay động, trái tim tôi bất chợt hẫng đi một nhịp.
Ngay trong ngày hôm đó, đám fan kia đã tung đoạn video tôi và Giang Ngạn nắm tay nhau lên mạng.
Trong phút chốc, lượt người xem tăng vọt, suýt chút nữa khiến máy chủ Weibo tê liệt.
Cư dân mạng chìm trong một làn sóng tranh luận gay gắt.
Cuối cùng, người hâm mộ của Tống Cảnh Văn và Lâm Kinh Kinh đã rút ra được một kết luận.
[Thật tàn nhẫn! Giang Ngạn và Khương Quỳ yêu nhưng không có được nên định bắt tay nhau phá hoại cặp đôi kim đồng ngọc nữ Tống Cảnh Văn và Lâm Kinh Kinh đây mà!]
Đôi khi cũng có lác đác vài bình luận trái chiều: [Nhưng sao tôi lại thấy ánh mắt Giang Ngạn nhìn Khương Quỳ có vẻ rất đặc biệt nhỉ!]
[Hơn nữa, mặt mộc của Khương Quỳ xinh đẹp thật đấy!]
Thế nhưng, những bình luận ấy nhanh ch.óng bị một lượng lớn người hâm mộ mắng là mù lòa, rồi chìm nghỉm trong biển bình luận.
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu.
4
Chỉ vài ngày sau, đám fan quá khích kia đã bị tóm gọn vào đồn cảnh sát, đồng thời phải đăng công khai bài xin lỗi tôi trên mạng.
Người hâm mộ Tống Cảnh Văn thi nhau mỉa mai đầy ẩn ý: [Dù hành động tạt sơn là sai nhưng cũng chẳng thay đổi được sự thật Khương Quỳ chính là loại người rác rưởi ấy!]
Còn fan của Lâm Kinh Kinh cũng tiếp lời: [Giang Ngạn yêu say đắm chị nhà mình quá rồi. Tài t.ử âm nhạc nguyện làm tiểu tam vì tình yêu! Ha ha, nếu bắt buộc phải chọn giữa Giang Ngạn và Tống Cảnh Văn, tuy xét về lý là không đúng nhưng tôi vẫn nghiêng về Giang Ngạn hơn. Suy cho cùng Giang Ngạn đẹp trai hơn, hát cũng hay hơn.]
Trò hề này kéo dài mấy ngày liền mà sức nóng vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Ngày hôm sau, quản lý chủ động liên lạc bảo tôi đến tham dự một buổi tiệc rượu dành cho các ngôi sao. Khách mời trong buổi tiệc hầu hết đều là những đạo diễn và các nhà đầu tư m.á.u mặt.
Theo lẽ thường, một nữ diễn viên tuyến mười tám vô danh như tôi vốn dĩ không có tư cách bước chân vào. Thế nhưng quản lý lại một mực khẳng định đây là cơ hội hiếm có khó tìm, nhất định phải nắm bắt cho thật tốt.
Khi đến nơi, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra Tống Cảnh Văn cũng ở đây.
Anh ta ăn bận bảnh bao, lại còn ung dung lắc nhẹ ly rượu vang trong tay. Nếu không biết rõ nhân cách thối nát của anh ta, có lẽ tôi đã bị vẻ bề ngoài ấy lừa gạt thật rồi.
Tôi chủ động quay lưng đi hướng ngược lại, đi rảo quanh vài vòng.
Xung quanh toàn là những người có m.á.u mặt trong giới, chẳng một ai buồn đoái hoài đến tôi. Thế là tôi bèn lẻn ra ngoài ban công hóng gió.
"Ổn chưa?"
"Ừm." Giọng anh trầm ấm, thật bắt tai.
Chỉ là không biết tại sao, khi bật ra tiếng "Ừm" này, yết hầu của anh lại khẽ trượt lên trượt xuống.
Cuối cùng thì hành lý cũng được dọn dẹp xong xuôi. Thực ra cũng chẳng có đồ đạc gì nhiều, quẩn quanh chỉ có vài bộ quần áo thay đổi hàng ngày cùng một chậu cây cảnh nhỏ.
Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị rời đi, bên ngoài cửa bỗng vang lên những tiếng động ồn ào.
"Mẹ nó, con tiện nhân này còn cạo hết chữ đi nữa chứ. Tưởng xóa hết chữ là người khác không biết chuyện cô ta quyến rũ anh trai nhà mình à?"
"Đúng thế! Dám cướp đàn ông với chị nhà mình, cô ta là cái thá gì chứ!"
"Ném thêm mấy con chuột c.h.ế.t vào nhà cô ta đi!"
"Ha ha ha!"
Bên ngoài vang lên những lời lẽ thô tục ch.ói tai.
Giang Ngạn dứt khoát mở toang cửa phòng rồi bước ra, lạnh mặt hỏi: "Các người đang làm gì vậy?"
Đám người hâm mộ đứng bên ngoài giật mình thon thót.
Một cô gái trong số đó cứng cổ đáp trả: "Liên quan gì đến anh? Khương Quỳ đã làm ra bao nhiêu chuyện không biết xấu hổ, tôi chỉ tạt chút sơn để cho hàng xóm láng giềng biết rõ cô ta là cái loại hàng hóa gì thôi! Thế này gọi là gậy ông đập lưng ông!"
"Đây là nhà tôi! Mấy người làm bẩn nhà tôi, cô nói xem có liên quan đến tôi không?"
"Nhà anh á?"
Cô gái đó cười khẩy một tiếng đầy khoa trương: "Tôi đã bảo đời sống cá nhân của Khương Quỳ thối nát lắm mà! Nửa đêm nửa hôm đi quyến rũ anh trai nhà mình, hóa ra trong nhà lại còn lén giấu thêm một thằng đàn ông nữa à?"
Nói rồi, cô ả định lấy điện thoại ra chụp ảnh.
"Đừng nói nữa!" Một cô gái khác tinh mắt hơn huých nhẹ vào cánh tay cô ả, hạ thấp giọng: "Hình như người này là Giang Ngạn đó!"
"Giang Ngạn á?"
Lời vừa thốt ra, tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.
Giang Ngạn cũng rút điện thoại ra chụp lại đám người bọn họ: "Mấy nhóc con mở miệng ra là bốc mùi này, thích tung tin đồn nhảm như vậy thì lo chuẩn bị nhận thư từ luật sư của tôi đi!"
Nói xong, anh bước tới gạt bọn họ sang một bên, mở ra một lối đi cho tôi, sau đó bảo vệ tôi bước ra ngoài.
Cô gái mạnh mồm khi nãy kêu lên: "Mẹ kiếp! Giọng nói này đúng là Giang Ngạn rồi!"
"Không thể nào? Thế sao anh ấy lại đứng về phía Khương Quỳ chứ?"
Giang Ngạn che chở tôi suốt dọc đường đi ra khỏi cổng khu chung cư.
Mấy kẻ hâm mộ quá khích ở phía sau vẫn bám riết lấy chúng tôi, tay cầm điện thoại chụp ảnh liên tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong lòng tôi cuống cuồng hết cả lên: "Giang Ngạn, phải làm sao nếu họ nhận ra anh?"
Anh khác hẳn với tôi, Giang Ngạn rất có duyên với người qua đường và dư luận về anh cũng vô cùng xuất sắc.
Kể từ ngày ra mắt đến nay đã ngần ấy năm, khả năng chuyên môn của anh chẳng thể chê vào đâu được, phát hành bài hát nào cũng vang danh khắp chốn, gần như không có scandal hay bất kỳ lời bình luận tiêu cực nào.
Tôi e rằng bản thân chính là vết đen duy nhất trong sự nghiệp của anh.
"Nhận ra thì nhận thôi!" Anh dứt khoát tháo luôn khẩu trang và mũ, tự tin để lộ khuôn mặt trước tầm mắt công chúng. Giữa vô số ánh nhìn sững sờ của những người xung quanh, anh hiên ngang nắm lấy tay tôi bước về phía bãi đậu xe.
"Dù sao tôi cũng không thể chịu được khi nghe bọn họ mắng c.h.ử.i em! Tôi cứ muốn đứng ra chống lưng cho em đấy!"
Ngọn gió xuân khẽ lay động, trái tim tôi bất chợt hẫng đi một nhịp.
Ngay trong ngày hôm đó, đám fan kia đã tung đoạn video tôi và Giang Ngạn nắm tay nhau lên mạng.
Trong phút chốc, lượt người xem tăng vọt, suýt chút nữa khiến máy chủ Weibo tê liệt.
Cư dân mạng chìm trong một làn sóng tranh luận gay gắt.
Cuối cùng, người hâm mộ của Tống Cảnh Văn và Lâm Kinh Kinh đã rút ra được một kết luận.
[Thật tàn nhẫn! Giang Ngạn và Khương Quỳ yêu nhưng không có được nên định bắt tay nhau phá hoại cặp đôi kim đồng ngọc nữ Tống Cảnh Văn và Lâm Kinh Kinh đây mà!]
Đôi khi cũng có lác đác vài bình luận trái chiều: [Nhưng sao tôi lại thấy ánh mắt Giang Ngạn nhìn Khương Quỳ có vẻ rất đặc biệt nhỉ!]
[Hơn nữa, mặt mộc của Khương Quỳ xinh đẹp thật đấy!]
Thế nhưng, những bình luận ấy nhanh ch.óng bị một lượng lớn người hâm mộ mắng là mù lòa, rồi chìm nghỉm trong biển bình luận.
Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu.
4
Chỉ vài ngày sau, đám fan quá khích kia đã bị tóm gọn vào đồn cảnh sát, đồng thời phải đăng công khai bài xin lỗi tôi trên mạng.
Người hâm mộ Tống Cảnh Văn thi nhau mỉa mai đầy ẩn ý: [Dù hành động tạt sơn là sai nhưng cũng chẳng thay đổi được sự thật Khương Quỳ chính là loại người rác rưởi ấy!]
Còn fan của Lâm Kinh Kinh cũng tiếp lời: [Giang Ngạn yêu say đắm chị nhà mình quá rồi. Tài t.ử âm nhạc nguyện làm tiểu tam vì tình yêu! Ha ha, nếu bắt buộc phải chọn giữa Giang Ngạn và Tống Cảnh Văn, tuy xét về lý là không đúng nhưng tôi vẫn nghiêng về Giang Ngạn hơn. Suy cho cùng Giang Ngạn đẹp trai hơn, hát cũng hay hơn.]
Trò hề này kéo dài mấy ngày liền mà sức nóng vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Ngày hôm sau, quản lý chủ động liên lạc bảo tôi đến tham dự một buổi tiệc rượu dành cho các ngôi sao. Khách mời trong buổi tiệc hầu hết đều là những đạo diễn và các nhà đầu tư m.á.u mặt.
Theo lẽ thường, một nữ diễn viên tuyến mười tám vô danh như tôi vốn dĩ không có tư cách bước chân vào. Thế nhưng quản lý lại một mực khẳng định đây là cơ hội hiếm có khó tìm, nhất định phải nắm bắt cho thật tốt.
Khi đến nơi, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra Tống Cảnh Văn cũng ở đây.
Anh ta ăn bận bảnh bao, lại còn ung dung lắc nhẹ ly rượu vang trong tay. Nếu không biết rõ nhân cách thối nát của anh ta, có lẽ tôi đã bị vẻ bề ngoài ấy lừa gạt thật rồi.
Tôi chủ động quay lưng đi hướng ngược lại, đi rảo quanh vài vòng.
Xung quanh toàn là những người có m.á.u mặt trong giới, chẳng một ai buồn đoái hoài đến tôi. Thế là tôi bèn lẻn ra ngoài ban công hóng gió.