Mặt Trời Nhỏ Của Anh

Chương 10

Vào ngày tôi về nước, thậm chí giới truyền thông còn đứng ra tổ chức một buổi tiệc đón gió tẩy trần vô cùng hoành tráng.

Trên những tấm biển quảng cáo trải dài hai bên con đường rời khỏi sân bay ngập tràn những bức ảnh rực rỡ của tôi. Bên trên chạy một dòng chữ: "Chào mừng Khương Quỳ về nhà."

Thế nhưng, ngay giây phút vừa hạ cánh, tôi lập tức gạt phăng mọi công việc, cố ý hẹn gặp riêng một mình Trương Vân Trạch.

Vẫn là quán cà phê của hai năm về trước. Vẫn là ly cà phê quen thuộc.

Tôi đẩy một tờ séc về phía trước.

"Đã cộng thêm cả tiền lãi rồi."

Trương Vân Trạch liếc mắt nhìn tờ séc, thần sắc anh ấy lộ rõ vẻ phức tạp khó diễn tả. Nhưng cuối cùng, anh ấy lại mỉm cười: "Cô Khương, chào mừng cô trở về nước. Cô có muốn suy nghĩ thêm về việc gia nhập công ty của chúng tôi không?"

Sau khi từ biệt Trương Vân Trạch, tôi lại lái xe tới tham dự một lễ trao giải hoành tráng. 

Với tư cách là sự kiện đầu tiên mà tôi góp mặt kể từ ngày về nước, đơn vị tổ chức đã vô cùng coi trọng tôi, không những xếp chỗ ngồi ở hàng ghế đầu mà còn để tôi xuất hiện vinh dự vào những giây phút cuối của t.h.ả.m đỏ.

Trùng hợp thay, trong ngày diễn ra buổi lễ, Giang Ngạn cũng có mặt ở đó. Bộ âu phục màu đen khoác trên người anh vẫn tôn lên dáng vẻ điển trai đến mức khiến người ta ngây ngốc.

Ánh mắt của chúng tôi khẽ chạm nhau. 

Thế nhưng, anh lại lạnh lùng ngoảnh mặt đi, tựa như hai kẻ xa lạ chẳng hề có bất kỳ mối dây dưa nào.

Tôi thoáng thẫn thờ mất một nhịp, rồi lại nghe thấy người dẫn chương trình mời Giang Ngạn lên sân khấu trình diễn với chất giọng mang đầy vẻ cung kính và lễ phép.

Danh xưng của anh cũng đã từ cái tên Giang Ngạn ngày trước, lột xác thành "Thiên vương Giang" của hiện tại.

Suốt hai năm trời, anh tung ra hàng loạt ca khúc mới, mở hẳn một chuyến lưu diễn toàn cầu, trở thành đạo diễn cho những bộ phim ăn khách cháy vé, nhận biết bao nhiêu giải thưởng danh giá đến mỏi cả tay.

Anh đứng ngạo nghễ trên bục sân khấu, lấp lánh rực rỡ hơn xưa gấp vạn lần.

Đại đa số người ngồi bên dưới đều là fan của anh.

Lúc này, tiếng nhạc bắt đầu chầm chậm ngân lên.

Tiếng thét ch.ói tai của người hâm mộ vang dội rung trời lở đất.

Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.

Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!

Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!

Tiểu Bạch Miêu.

 

Giang Ngạn trầm mặc ngồi trước cây đàn piano, mười ngón tay nhảy múa trên những phím đàn trắng đen. Bao bọc quanh người anh là vô vàn những đóa tường vi trắng muốt đang nở rộ.

Tôi chợt nhớ lại buổi chiều xuân năm ấy, anh cũng từng ngồi trước cây đàn piano cũ trong căn phòng học bị bỏ hoang của trường, rồi trịnh trọng buông lời: "Khương Quỳ, em có sẵn lòng nghe tôi hát một bài không?"

Bài hát còn chưa dứt, tôi đã lẳng lặng rời đi.

Dù cho diễn xuất của tôi có vươn tới cái tầm được vô số người ngợi khen đi chăng nữa, tôi cũng chẳng thể kìm được những giọt nước mắt đang trào dâng ngay lúc này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vì không muốn bị người khác bắt gặp dáng vẻ xấu hổ, tôi đành nhấc tà váy dạ hội dài, một mình chậm chạp bước ra khỏi khán phòng.

Khung cảnh bên ngoài tràn ngập ánh đèn neon chớp nháy, vầng trăng sáng trên cao cũng đã khuyết mất một mảnh. 

Tôi bị thu hút bởi màn hình LED khổng lồ treo trên tòa nhà ở phía đối diện. Ngay giây phút này, nó đang phát sóng trực tiếp lễ trao giải hoành tráng kia.

Thế nhưng Giang Ngạn, người vốn dĩ đang say sưa vừa đàn vừa hát ca khúc chủ đề trong album mới, bỗng nhiên bỏ dở phần trình diễn một cách khó hiểu, rồi như một kẻ điên chạy bán sống bán c.h.ế.t xuống phía dưới sân khấu.

Người hâm mộ vẫn cầm bảng đèn trên tay, hóa đá ngay tại khán đài. Dàn nghệ sĩ khác cũng trố mắt nhìn nhau. Người dẫn chương trình luống cuống ra sân khấu, gấp gáp ra hiệu cho đạo diễn lập tức chuyển cảnh quảng cáo.

Tôi cũng thoáng sững sờ kinh ngạc. Vừa định nhích lại gần để xem rốt cuộc mọi chuyện là thế nào, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh nghiến răng kèn kẹt truyền đến từ phía sau.

"Em lại muốn bỏ chạy nữa à?"

Tôi xoay người lại.

Giang Ngạn đang đứng thẳng tắp ngay phía đối diện. Lồng n.g.ự.c anh hơi phập phồng, đôi mắt ẩn giấu một tầng sương mờ ảo nhưng lại vô cùng dữ tợn.

"Lần này em tính chạy trốn bao lâu nữa? Một năm, hai năm, hay là vĩnh viễn chẳng thèm quay trở về?"

Tôi chẳng thể nào kìm được đôi mắt đỏ hoe.

Trong đầu tôi đã từng ảo tưởng không biết bao nhiêu viễn cảnh hội ngộ trùng phùng, thế nhưng lại chưa một lần nghĩ đến nó sẽ diễn ra ở một tình huống đầy kịch tính như lúc này.

Biết bao nhiêu câu chữ thầm muốn tỏ bày, vậy mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Tôi chỉ lặng yên nhìn chằm chằm Giang Ngạn. Lấy ánh mắt làm cọ vẽ, từng chút từng chút một phác họa nên dáng hình anh, có vẻ như nhìn thế nào cũng chẳng đủ.

"Khương Quỳ, anh dễ bị bắt nạt đến thế cơ à? Lúc vui vẻ thì em đưa tay trêu chọc vài cái, lúc khó chịu bực dọc em lại phũ phàng ném đi, anh là ch.ó con của em đấy hả? Lúc nãy ở trong hội trường, anh cố tình làm mặt lạnh với em, thế là em cũng mặc kệ không thèm đoái hoài đến anh luôn ư? Dỗ dành người khác mà em cũng không biết à? Thái độ của em thế này đấy hả?"

Giang Ngạn càng nói càng giận, dứt khoát giật lỏng cà vạt, rồi cuộn thành từng vòng quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi. Trông chẳng khác nào dáng vẻ đang áp giải tù nhân.

"Anh làm cái gì thế?"

"Trói em!" Giọng điệu của anh vô cùng hung dữ.

"Nếu còn dám chạy trốn, anh sẽ nhốt em lại, đ.á.n.h gãy chân em, không cho em ăn cơm!"

Sống mũi cay xè bần bật, thế nhưng tôi lại phì cười thành tiếng.

"Giang Ngạn, anh không hề dễ bị bắt nạt chút nào. Bởi vì nếu bắt nạt anh, em mới là người đau lòng hơn."

Tôi đã bỏ ra hai năm trời đằng đẵng, không ngừng ép bản thân phải trưởng thành, mang biết bao vinh quang phủ kín lên bản thân, chỉ để đường đường chính chính sánh vai đứng cạnh anh. Giờ đây sao tôi có thể nhẫn tâm rời đi chứ?

"Giang Ngạn, em sẽ không đi đâu nữa. Em dành cả đời này để bồi thường cho anh, có được không?"