Mặt Trời Cuối Cùng

Chương 1: Ánh sáng tắt lịm

Sau

Ánh sáng yếu ớt lọt qua những tầng mây dày đặc, phủ lên thành phố hoang tàn một màu xám xịt. Những tòa nhà sụp đổ, những con phố vắng vẻ, chỉ có tiếng bước chân của những sinh vật gớm ghiếc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Lê Huyền lặng lẽ di chuyển giữa những đống đổ nát, đôi mắt sáng như những ngọn đuốc, luôn cảnh giác trước mọi nguy hiểm.

Cô dừng lại, nghe thấy tiếng thì thầm của gió, tựa như một lời cảnh báo. Huyền đã học cách lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất trong thế giới này. Những âm thanh đó có thể là dấu hiệu của sự sống, hoặc cái chết đang rình rập. Cô buộc tóc gọn lại, chuẩn bị cho cuộc chiến mà cô biết sẽ không bao giờ kết thúc.

“Có dấu hiệu gì không?” Một giọng nói vang lên phía sau, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyết đoán. Nguyễn Minh Tâm, chàng trai cao lớn với ánh mắt sắc sảo, bước tới bên Huyền. Anh luôn ở đó, một bức tường bảo vệ vững chãi, nhưng Huyền không muốn phụ thuộc vào bất kỳ ai.

“Không có gì,” cô trả lời, giọng lạnh lùng. “Chúng ta phải đi thôi.”

Tâm gật đầu, nhưng không thể giấu được sự lo lắng. “Huyền, em không thể một mình mãi như thế này. Em cần… một người đồng hành.”

Huyền nhìn thẳng vào mắt Tâm, ánh mắt kiên quyết. “Tôi không muốn ai phải chịu đựng vì tôi. Tôi sẽ bảo vệ mọi người.”

Tâm thở dài, nhưng không nói thêm. Anh hiểu Huyền, nhưng cũng hiểu rằng sự cứng rắn của cô có thể trở thành điểm yếu. Hai người tiếp tục tiến về phía trước, tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn.

Một tiếng động bất ngờ từ phía bên trái khiến cả hai dừng lại. Huyền lập tức dồn sức vào Ma Lực của mình, ánh sáng từ tay cô bắt đầu phát ra. Một bóng đen lấp ló sau một chiếc xe hơi cũ kỹ, và ngay lập tức, Huyền cảm nhận được sự hiện diện của một zombie. Nó nhếch miệng cười, đôi mắt lờ đờ, nhưng vẫn đầy sự thù hận.

“Lùi lại!” Huyền quát, ánh sáng từ tay cô chớp lên, tạo ra một vòng sáng xung quanh cả hai. Tâm nhanh chóng đứng bên cạnh, chuẩn bị cho cuộc chiến.

Zombie lao tới, nhưng Huyền đã kịp thời tạo ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ, khiến nó chao đảo. Tâm không bỏ lỡ cơ hội, lao vào với những cú đấm mạnh mẽ. Cả hai phối hợp nhuần nhuyễn, như những chiến binh trong một ván cờ sinh tử.

Sau khi hạ gục con quái vật, cả hai thở hổn hển, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. Huyền liếc nhìn xung quanh, cảm giác không an toàn đang bao trùm. “Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp.”

“Tôi biết một nơi,” Tâm đề nghị. “Có một nhóm nhỏ đang ở gần đây, họ có thể giúp chúng ta.”

Huyền gật đầu. “Đi thôi.”

Hai người nhanh chóng tìm đường tới địa điểm mà Tâm đã nói. Trên đường đi, Huyền không khỏi lo lắng về tương lai. Nhóm người kia sẽ ra sao? Họ có thể tin tưởng họ không? Cô đã quá quen với sự phản bội trong thế giới này.Cuối cùng, họ đến một tòa nhà cũ, nơi có những người đang tụ tập. Đỗ Thảo Nguyên, cô gái nhỏ nhắn với nụ cười tươi tắn nhưng ánh mắt chất chứa nỗi buồn, đứng ở cửa. “Các bạn đến rồi! Chúng ta đã rất lo lắng.”

“Có chuyện gì xảy ra?” Huyền hỏi, không giấu được sự lo lắng trong giọng nói.

“Có một băng nhóm đang tìm kiếm chúng ta,” Nguyên đáp, giọng đầy căng thẳng. “Họ không chỉ là những kẻ tội phạm bình thường.”

“Quốc Đạt,” Tâm nói, vẻ mặt nghiêm trọng. “Hắn đã xây dựng một đế chế riêng, và không ai dám chống lại hắn.”

Huyền cảm thấy một cơn rùng mình. Quốc Đạt là một cái tên mà cô không muốn nghe thấy. Hắn không chỉ tàn nhẫn, mà còn thông minh, luôn tìm cách thao túng những người khác. Huyền biết, nếu muốn sống sót, họ phải lập kế hoạch thật cẩn thận.

“Chúng ta không thể ngồi đây chờ chết,” Huyền quyết định. “Chúng ta cần tìm nguồn sống, một nơi an toàn hơn.”

“Nhưng làm thế nào?” Nguyên hỏi, đôi mắt đầy lo âu.

Huyền nhìn cả nhóm, quyết tâm trong ánh mắt. “Tôi đã nghe nói về một nguồn ánh sáng bí ẩn, có thể phục hồi sức sống cho Trái Đất. Chúng ta cần tìm nó.”

Tâm và Nguyên nhìn nhau, rồi gật đầu. Họ biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy hiểm nguy, nhưng Huyền luôn là người dẫn dắt, và họ không thể từ bỏ.

“Chúng ta sẽ tìm kiếm ánh sáng cuối cùng,” Huyền nói, giọng đầy quyết tâm. “Bất kể phải trả giá gì.”

Khi nhóm bắt đầu chuẩn bị cho cuộc hành trình, Huyền cảm thấy một cảm giác kỳ lạ. Những mối liên kết giữa họ đã trở nên chặt chẽ hơn, nhưng cũng đầy rẫy những bí mật. Mỗi người đều có những vết thương của riêng mình, những điều chưa nói ra. Huyền biết rằng để tìm thấy ánh sáng, họ không chỉ cần chiến đấu với quái vật bên ngoài, mà còn phải đối diện với chính những nỗi đau bên trong.

“Chúng ta sẽ bắt đầu vào sáng mai,” Huyền nói, ánh mắt rực rỡ. “Hãy chuẩn bị tinh thần.”

Nhóm đồng ý, nhưng trong lòng mỗi người đều nặng trĩu những lo âu. Họ không biết rằng hành trình này sẽ đưa họ đến những quyết định khó khăn và những bí mật mà họ chưa từng tưởng tượng ra.

Bầu không khí nặng nề bao trùm, nhưng ánh sáng của hi vọng vẫn le lói ở nơi xa. Huyền biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và những thử thách lớn hơn đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau