Mặt Trăng Mất Tích

Chương 7: Người Trăng, Người Đất

Thiên An và Minh Tuấn bước ra khỏi ngôi đền, trong lòng nặng trĩu những câu hỏi chưa có lời đáp. Bầu không khí u ám vẫn bao trùm quanh họ, như thể những linh hồn vừa rời đi vẫn còn lảng vảng đâu đó, dõi theo từng bước chân. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng chân họ vang lên đều đặn trên nền đất lạnh lẽo.

“Có vẻ như chúng ta đã chạm đến một điều gì đó lớn lao hơn mình,” Minh Tuấn nói, mắt anh hướng về phía xa. “Nhưng chúng ta cần phải làm gì tiếp theo?”

“Cần phải tìm hiểu về những kẻ đang theo dõi chúng ta,” Thiên An đáp, ánh mắt cô sáng lên với quyết tâm. “Mẹ đã nói có những người không muốn con biết sự thật. Chúng ta phải tìm ra họ trước khi họ tìm thấy chúng ta.”

Minh Tuấn gật đầu, nhưng một nỗi lo lắng thoáng qua trên gương mặt anh. “Nhưng liệu chúng ta có đủ sức mạnh để đối đầu với những kẻ đó? Họ có thể biết nhiều hơn chúng ta nghĩ.”

“Chúng ta không thể lùi bước,” Thiên An khẳng định. “Gia đình con đã giữ gìn truyền thống này suốt bao đời. Con không thể để mọi thứ đổ vỡ chỉ vì sự sợ hãi.”

Họ quyết định trở về nhà để tìm kiếm thêm thông tin. Khi bước vào ngôi nhà cũ kỹ, Thiên An cảm nhận được hơi ấm từ những kỷ niệm. Ngôi nhà không chỉ là nơi cô lớn lên mà còn là nơi chứa đựng những bí mật của gia đình. Cô hướng về phòng của mẹ mình, nơi chứa đựng nhiều kỷ vật.

“Con có muốn xem lại những cuốn sách của mẹ không?” Minh Tuấn hỏi, thấy cô dừng lại trước cánh cửa. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối.”

Thiên An gật đầu, nỗi nhớ về mẹ trào dâng trong cô. Khi bước vào phòng, hình ảnh của mẹ hiện lên trong tâm trí, một người phụ nữ mạnh mẽ, luôn dạy cô về phong thủy và những điều huyền bí. Cô tiến lại chiếc bàn, nơi những cuốn sách cũ được xếp gọn gàng. Một cuốn sách màu nâu, bìa đã sờn, nổi bật giữa đám sách khác. Đó là cuốn sách mà mẹ cô thường đọc.

“Đây rồi,” Thiên An nói, cầm cuốn sách lên. “Có thể nó sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những điều mẹ đã biết.”

Minh Tuấn đứng bên cạnh, chăm chú nhìn cô lật từng trang. Những ký hiệu cổ xưa, những hình vẽ về các linh hồn và tà ma, tất cả đều khiến họ hồi hộp. “Có một phần ghi về các nghi lễ phong thủy,” Minh Tuấn chỉ vào một trang. “Có thể chúng ta cần thực hiện một nghi lễ nào đó để gọi hồn mẹ.”

“Con không biết liệu điều đó có an toàn không,” Thiên An thận trọng. “Mẹ đã cảnh báo rằng không phải lúc nào cũng nên can thiệp vào thế giới bên kia.”

“Nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ không bao giờ biết được. Chúng ta cần sự giúp đỡ của mẹ,” Minh Tuấn thuyết phục. “Hãy xem xét kỹ lưỡng.”

Thiên An do dự một lúc, nhưng ánh mắt kiên quyết của Minh Tuấn khiến cô cảm thấy có phần an tâm. “Được rồi. Chúng ta sẽ thực hiện nghi lễ, nhưng phải cẩn thận.”

Họ bắt đầu chuẩn bị những vật phẩm cần thiết từ cuốn sách. Đèn dầu, hương trầm, và một chiếc gương cổ. Trong lúc làm việc, Thiên An chợt nhớ đến những câu chuyện mà mẹ đã kể, về những linh hồn không thể siêu thoát, về những kẻ đang lợi dụng những linh hồn đó để đạt được mục đích riêng.“Minh Tuấn, có lẽ chúng ta không chỉ đối mặt với những linh hồn bình thường,” cô nói, giọng trầm xuống. “Có thể còn có những thế lực khác, những kẻ mưu mô đang âm thầm thao túng mọi thứ.”

“Chúng ta sẽ tìm ra họ,” anh quả quyết. “Và nếu cần, tôi sẽ đứng bên cạnh cô.”

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, họ bắt đầu thực hiện nghi lễ. Thiên An thắp hương, mùi thơm lan tỏa khắp không gian. Minh Tuấn đặt chiếc gương giữa bàn, ánh sáng từ ngọn đèn dầu phản chiếu hình ảnh của họ. Thiên An hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và bắt đầu đọc những câu chú từ cuốn sách.

“Con xin mời linh hồn của mẹ, người đã ra đi nhưng chưa hề quên. Xin hãy trở về, hãy cho con biết sự thật mà con tìm kiếm…” Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề, như có điều gì đó đang dần chuyển động. Thiên An cảm nhận được một luồng gió lạnh lẽo lướt qua, như thể có một linh hồn đang hiện diện. Cô mở mắt ra, nhìn vào chiếc gương, thấy bóng mình phản chiếu nhưng lại không chỉ có mình. Một hình bóng khác, mờ ảo, từ từ hiện lên phía sau cô.

“Mẹ…” Thiên An thốt lên, cảm xúc dâng trào. “Mẹ có ở đây không?”

“Hãy cẩn thận, con gái,” giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng lại mang theo sự trầm buồn. “Có những điều con chưa hiểu.”

“Con muốn biết sự thật! Tại sao mẹ không trở về?” Thiên An hỏi, lòng đầy khắc khoải.

“Có những kẻ đang chờ đợi cơ hội. Họ sẽ không ngừng lại cho đến khi đạt được điều mình muốn,” linh hồn nhấn mạnh, ánh mắt đầy lo lắng. “Con phải mạnh mẽ hơn. Đừng để chúng thao túng con.”

Minh Tuấn đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng tôi sẽ bảo vệ cô ấy,” anh khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Con phải tìm ra những kẻ đó trước khi chúng tìm thấy con,” linh hồn nói, dần mờ đi. “Hãy tin tưởng vào bản thân và những người bên cạnh.”

Khi bóng hình biến mất, không gian xung quanh trở lại yên tĩnh. Thiên An cảm thấy như một phần sức mạnh từ mẹ đã truyền lại cho cô. “Chúng ta cần phải hành động ngay,” cô nói, quyết tâm lấp đầy những khoảng trống còn lại trong tâm trí.

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ tìm ra những kẻ đang âm thầm theo dõi. Nhưng trước tiên, hãy tìm hiểu thêm về chúng,” Minh Tuấn đề xuất.

Thiên An gật đầu, lòng dâng trào một niềm tin mới. Họ sẽ không để những thế lực tăm tối làm chủ cuộc sống của mình. Hành trình tìm kiếm sự thật mới chỉ bắt đầu, và những điều bí ẩn đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn