Thiên An ngồi trong phòng, cuốn sách cổ mở ra trước mặt, ánh đèn mờ ảo làm nổi bật những dòng chữ đã phai nhạt theo thời gian. Cô không khỏi cảm thấy hồi hộp khi đọc từng trang, từng ghi chép của bà. Những câu chuyện về linh hồn, tà ma, và cách giao tiếp với họ như đang kéo cô vào một thế giới mà cô luôn tưởng tượng từ nhỏ. Mẹ cô từng kể về những điều này, nhưng giờ đây, cô mới thực sự hiểu được chiều sâu của nó.
“Có lẽ chúng ta cần tìm hiểu thêm về những hiện tượng này,” Thiên An nói, mắt vẫn chăm chú vào trang sách. “Nếu có một cách nào đó để gọi mẹ, em nhất định phải thử.”
“Nhưng em có chắc không?” Minh Tuấn ngồi cạnh, lo lắng. “Đôi khi những thứ không thể lý giải lại tiềm ẩn nguy hiểm.”
“Em biết,” cô thở dài, “nhưng em không thể cứ ngồi đây chờ đợi. Mẹ em có thể đang gặp nguy hiểm.”
Minh Tuấn gật đầu, cảm nhận được sự quyết tâm trong giọng nói của cô. “Vậy chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu. Anh sẽ không để em một mình.”
Họ tiếp tục lật từng trang sách, mỗi ghi chép đều khiến Thiên An thêm hồi hộp. Một trong số đó nói về một nghi lễ có thể giúp kết nối với linh hồn. Cô ghi chú lại, trong lòng tràn đầy hy vọng. Nhưng cũng không khỏi có chút lo lắng về những gì họ có thể đối mặt.
“Chúng ta nên chuẩn bị trước,” Minh Tuấn đề xuất. “Cần tìm hiểu thêm về Nguyễn Văn Hưng, có thể hắn biết điều gì về mẹ em.”
“Vâng, em cũng nghĩ vậy,” Thiên An đồng tình. “Chúng ta có thể nhờ Quốc Cường và Huyền Trang hỗ trợ.”
Khi đêm xuống, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Thiên An cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể có ai đó đang theo dõi họ. Cô liếc nhìn Minh Tuấn, thấy anh cũng đang căng thẳng.
“Có lẽ chúng ta nên nghỉ ngơi một chút,” Minh Tuấn đề nghị, cố gắng xua đi bầu không khí nặng nề. “Ngày mai sẽ là một ngày dài.”
Nhưng giấc ngủ không đến với Thiên An. Cô nằm trằn trọc, nghĩ về mẹ, về những bí ẩn xung quanh sự biến mất của bà. Bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Thiên An lập tức ngồi dậy, tim đập thình thịch.
“Có ai đó sao?” Minh Tuấn hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Chắc chắn không phải ai khác ngoài chúng ta,” Thiên An trả lời, nhưng sự nghi ngờ vẫn hiện lên trong ánh mắt.
Khi cả hai tiến về phía cửa, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, khiến họ cảm thấy rùng mình. Thiên An chần chừ, rồi từ từ mở cửa. Quốc Cường đứng đó, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Cường, có chuyện gì?” Minh Tuấn hỏi, tiếng anh trầm xuống.
“Có tin tức mới,” Quốc Cường thở hổn hển. “Về Nguyễn Văn Hưng.”
“Gì vậy?” Thiên An cảm thấy hồi hộp, lòng đầy thắc mắc.“Nghe nói hắn đang tìm kiếm một người có khả năng như mẹ em,” Quốc Cường nói, “Và hắn không từ thủ đoạn nào để có được điều đó.”
Nghe vậy, Thiên An cảm thấy lạnh toát sống lưng. Mẹ cô có thể không chỉ mất tích mà còn bị cuốn vào những âm mưu đen tối. Cô nuốt nước bọt, “Chúng ta cần phải hành động ngay.”
“Đúng vậy,” Minh Tuấn nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để hắn đụng đến mẹ em.”
Quốc Cường gật đầu, “Tôi đã tìm hiểu về hắn. Hắn có một nhóm người theo sau, và họ rất nguy hiểm.”
“Chúng ta phải cẩn thận,” Thiên An nhấn mạnh. “Có thể chúng ta sẽ đối mặt với những điều mà mình chưa bao giờ tưởng tượng.”
“Chúng ta có thể tập hợp thêm người,” Quốc Cường gợi ý. “Huyền Trang và một số người bạn khác có thể giúp.”
“Đúng,” Thiên An gật đầu, “chúng ta cần phải làm việc cùng nhau.”
Khi họ trở vào trong, cảm giác hồi hộp không ngừng gia tăng. Thiên An mở cuốn sách ra một lần nữa, lòng quyết tâm trỗi dậy. Cô không thể để mẹ mình mãi mất tích, và cô cũng không thể chờ đợi thêm nữa.
“Chúng ta sẽ gặp Quốc Cường và Huyền Trang vào sáng mai,” Minh Tuấn đề xuất. “Cần có sự hỗ trợ từ những người khác.”
“Ừm, em đồng ý,” Thiên An gật đầu, cảm thấy lòng dũng cảm dần trở lại. “Chúng ta sẽ không đơn độc.”
Đêm xuống, nhưng giấc ngủ vẫn không đến với cô. Những hình ảnh về mẹ, về những bí ẩn và cả những linh hồn đen tối cứ ám ảnh trong đầu. Cô không thể ngừng suy nghĩ về những điều kỳ lạ đã xảy ra, và cả sự biến mất của Mặt Trăng.
Khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu len lỏi qua cửa sổ, Thiên An cảm nhận được một điều gì đó khác thường. Một cảm giác như có ai đó đang gọi tên mình từ sâu thẳm. Cô bật dậy, lòng đầy bối rối. Có phải đây là dấu hiệu từ mẹ?
“Thiên An, em ổn chứ?” Minh Tuấn hỏi khi thấy cô đứng dậy vội vã.
“Em không biết,” cô trả lời, ánh mắt lấp lánh. “Nhưng em cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi chúng ta.”
Họ nhanh chóng chuẩn bị để gặp Quốc Cường và Huyền Trang, lòng đầy sự quyết tâm. Nhưng trong sâu thẳm, Thiên An cảm nhận được sự bất an. Cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng, và những gì chờ đón họ có thể vượt xa những gì họ đã hình dung.
Khi họ bước ra khỏi cửa, bầu không khí bên ngoài trở nên nặng nề. Giống như một cơn bão đang âm thầm kéo đến. Thiên An cảm thấy như có những ánh mắt dõi theo họ từ xa, khiến cô không khỏi rùng mình. Cô nắm chặt tay Minh Tuấn, tự nhủ rằng không có gì có thể ngăn cản họ.
“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” cô thì thầm, như một lời hứa với chính mình và mẹ. Nhưng trong lòng, cô không thể không lo lắng về những điều không thể kiểm soát. Họ đang bước vào một cuộc chiến, và mọi thứ sẽ chỉ bắt đầu từ đây.