Mặt Trăng Mất Tích
Chương 23: Ánh Trăng Trở Lại
Ánh trăng dần ló dạng sau những đám mây đen, chiếu rọi những tia sáng mờ ảo xuống mặt đất. Thiên An đứng bên cửa sổ, lòng trào dâng những cảm xúc không thể tả. Sau những tháng ngày u ám, cô cảm nhận được sự trở lại của ánh sáng, như một tín hiệu của hy vọng. Minh Tuấn đứng bên cạnh, im lặng nhưng ánh mắt anh vẫn luôn hướng về cô, như thể đang chia sẻ những gì mà cô đang cảm nhận.
“Có lẽ mọi chuyện sắp tốt đẹp hơn,” Thiên An nói, giọng có chút run rẩy. Cô quay đầu nhìn Minh Tuấn, ánh mắt anh ấm áp, tràn đầy sự động viên.
“Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thứ, không có lý gì mà không thể tiếp tục,” Minh Tuấn đáp, nắm chặt tay cô. “Mẹ cậu sẽ trở về, và chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
Cảm giác ấm áp từ bàn tay anh khiến cô thêm phần vững tin. Thiên An chợt nhớ lại những buổi tối đen tối khi cô chỉ có thể ngồi một mình, cô đơn với những suy nghĩ và nỗi sợ hãi. Giờ đây, có Minh Tuấn bên cạnh, mọi thứ dường như dễ dàng hơn.
“Chúng ta cần phải tìm kiếm những thông tin về Nguyễn Văn Hưng,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chắc chắn hắn ta có liên quan đến sự mất tích của mẹ.”
“Đúng vậy. Hắn là một kẻ nguy hiểm, nhưng chúng ta đã biết nhiều hơn về hắn rồi,” Minh Tuấn khẳng định. “Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội làm hại thêm ai nữa.”
Họ rời khỏi căn phòng, hướng đến thư viện của gia đình Thiên An, nơi chứa đựng nhiều bí mật mà họ cần khai thác. Những cuốn sách cổ, những tài liệu về phong thủy và tà ma nằm im lìm trên kệ, như đang chờ đợi những người tìm kiếm.
“Cậu có nhớ cuốn sách mà chúng ta đã tìm thấy không?” Thiên An hỏi, ánh mắt rực sáng. “Chắc chắn sẽ có thông tin về cách phá vỡ những lời nguyền.”
“Để tôi tìm,” Minh Tuấn nói, bắt đầu lục tìm trên kệ sách. Thiên An theo dõi từng động tác của anh, lòng đầy hy vọng. Cuối cùng, Minh Tuấn đã tìm thấy cuốn sách dày cộp, bụi bặm nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
“Đây rồi,” anh nói, đưa cuốn sách cho Thiên An. “Cậu xem đi.”
Thiên An mở trang đầu tiên, những ký tự cổ xưa hiện ra. Cô chăm chú đọc, nhận ra rằng trong đó có nhiều ghi chép về những hiện tượng kỳ lạ, những nghi lễ cần thiết để giải thoát linh hồn. Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa mở ra những điều bí ẩn.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng về những nghi lễ này,” cô nói, lòng đầy quyết tâm. “Có thể mẹ tôi đã để lại cho chúng ta một manh mối.”
Minh Tuấn gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”
Khi họ tiếp tục lật từng trang sách, những câu chuyện về những linh hồn bị mắc kẹt và những cách để giải thoát họ hiện ra. Một cảm giác mạnh mẽ tràn ngập trong lòng Thiên An, như thể những linh hồn đang kêu gọi cô, nhắc nhở cô về sứ mệnh của mình.
“Có một phần nói về cách giao tiếp với linh hồn,” Thiên An nói, ngón tay lướt qua các dòng chữ. “Có lẽ chúng ta cần thực hiện một nghi lễ để kết nối với những linh hồn trong quá khứ.”
“Cậu có nghĩ rằng điều đó sẽ giúp chúng ta tìm ra mẹ không?” Minh Tuấn hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh.
“Chắc chắn rồi,” cô đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Nếu mẹ vẫn còn ở đây, chúng ta sẽ tìm thấy bà.”
Ánh trăng bên ngoài bắt đầu rực rỡ hơn, như thể đang ủng hộ cho những nỗ lực của họ. Thiên An cảm thấy một sức mạnh từ bên trong, như thể ánh sáng đang dẫn dắt họ về phía đúng đắn.“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho nghi lễ,” cô nói, ánh mắt rực sáng. “Tôi sẽ cần một số vật phẩm để tiến hành.”
“Cậu cần gì? Tôi sẽ giúp cậu tìm,” Minh Tuấn nhanh chóng đáp, sự nhiệt tình trong giọng nói khiến Thiên An cảm thấy an tâm.
“Chúng ta cần một chút đất từ nơi mẹ đã sống, một vài vật dụng cá nhân của bà, và có thể là một chiếc nến,” Thiên An liệt kê, tâm trí cô đang hình dung ra mọi thứ.
“Để tôi đi tìm đất và nến. Còn vật dụng cá nhân, cậu có thể tìm trong những đồ đạc của mẹ không?” Minh Tuấn đề nghị.
“Được, tôi sẽ tìm,” Thiên An gật đầu, lòng đầy háo hức. Họ nhanh chóng phân công công việc và bắt đầu chuẩn bị cho nghi lễ.
Khi cả hai quay lại căn phòng của Thiên An, cô lục lọi trong những đồ đạc cũ kỹ. Những kỷ niệm ùa về khiến cô không khỏi xúc động. Bỗng nhiên, một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ thu hút sự chú ý của cô. Thiên An mở ra, bên trong là một chiếc vòng cổ cũ với viên đá quý lấp lánh. Cô nhớ rõ đây là món quà mà mẹ đã tặng cô vào sinh nhật thứ mười.
“Đây sẽ là vật phẩm quan trọng,” cô nói, lòng tràn đầy cảm xúc. “Mẹ sẽ nhận ra nó.”
Minh Tuấn bước vào, tay cầm theo chiếc nến và một hũ đất nhỏ. “Tôi đã tìm được những thứ này,” anh nói, ánh mắt sáng lên khi nhìn thấy chiếc vòng cổ. “Đó là món quà mẹ đã tặng cậu đúng không?”
“Đúng vậy,” Thiên An đáp, nước mắt lăn dài trên má. “Mẹ sẽ biết tôi đang tìm bà.”
Họ bắt đầu bố trí những vật phẩm cần thiết cho nghi lễ. Ánh trăng rọi qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lung linh trên sàn nhà. Thiên An cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ từ những vật phẩm xung quanh, như thể chúng đang hòa quyện với nhau để tạo nên một kết nối.
“Cậu sẵn sàng chưa?” Minh Tuấn hỏi, giọng trầm ấm.
“Rồi,” Thiên An đáp, trong lòng cô dâng lên một cảm giác hồi hộp khó tả. “Hãy cùng nhau thực hiện.”
Họ bắt đầu nghi lễ, những lời cầu nguyện trầm bổng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Thiên An cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn, những âm thanh nhẹ nhàng như đang vỗ về cô. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng, như thể thời gian ngừng lại.
“Chúng ta đang gần hơn đến sự thật,” cô thì thầm, lòng đầy hy vọng.
Bất chợt, một cơn gió lạnh lướt qua, khiến ánh nến lung lay. Thiên An cảm thấy một sự hiện diện mạnh mẽ, như thể một linh hồn đang lắng nghe họ. Minh Tuấn siết chặt tay cô, ánh mắt anh không rời khỏi những vật phẩm.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ,” anh nói, như một lời hứa.
Ánh trăng sáng rực rỡ hơn, như một dấu hiệu cho thấy những điều kỳ diệu sắp xảy ra. Thiên An cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của những bí mật, và cô biết rằng cuộc hành trình này chỉ mới bắt đầu.
“Mẹ, xin hãy trở về,” cô thì thầm, lòng tràn đầy khát khao. “Chúng ta sẽ tìm thấy nhau.”