Thiên An và Minh Tuấn rời khỏi nhà Huyền Trang, lòng đầy quyết tâm. Đêm đã buông xuống, ánh trăng mờ ảo lấp ló sau những đám mây, như thể nó đang che giấu một bí mật nào đó. Họ đi về phía một ngôi nhà cổ, nơi mà Huyền Trang cho rằng có dấu hiệu của những linh hồn.
“Cậu nghĩ linh hồn ở đây có thể giúp chúng ta không?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt anh lấp lánh sự nghi ngờ.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Thiên An đáp, giọng nói kiên quyết. “Nếu mẹ mình còn sống, thì bà chắc chắn sẽ ở nơi này.”
Ngôi nhà cổ xưa đứng lặng lẽ giữa ánh đèn mờ nhạt, những bức tường phủ đầy rêu phong. Thiên An cảm thấy lạnh sống lưng khi bước vào bên trong, như thể có hàng ngàn ánh mắt đang theo dõi họ. “Cẩn thận,” cô thì thầm.
“Đừng lo, mình ở đây mà,” Minh Tuấn trấn an, nhưng không giấu được sự lo lắng trong giọng nói.
Bên trong, không khí ngột ngạt và nặng nề. Thiên An rút cuốn sách cổ từ trong túi ra, trang sách vàng ố như chứng nhân cho thời gian. “Chúng ta cần phải tìm một nơi thích hợp để thực hiện nghi lễ,” cô nói, bàn tay run run lật từng trang.
“Có một căn phòng ở phía sau,” Minh Tuấn chỉ tay. “Mình cảm thấy có điều gì đó đặc biệt ở đó.”
Họ tiến về phía căn phòng. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt, mở ra một không gian tối tăm, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu cũ. Thiên An cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua, khiến cô rùng mình. “Có lẽ chúng ta nên bắt đầu ở đây.”
Minh Tuấn gật đầu, bắt đầu thu thập những vật dụng cần thiết cho nghi lễ. “Chúng ta cần nến, muối và một ít nước,” anh nói.
Thiên An nhanh chóng tìm thấy những thứ đó trong căn phòng. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, cô đặt cuốn sách lên bàn, mở ra trang có hình vẽ nghi lễ. “Chúng ta sẽ phải gọi tên những linh hồn mà chúng ta muốn tìm kiếm,” cô giải thích.
“Cậu có chắc là điều này sẽ hiệu quả không?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta không thể biết nếu không thử,” cô đáp, lòng đầy quyết tâm. “Hãy tin vào sức mạnh của tình yêu.”
Họ bắt đầu tiến hành nghi lễ, ánh nến sáng lên, hòa quyện cùng hơi thở của những linh hồn xung quanh. Thiên An nhắm mắt lại, tập trung, gọi tên mẹ mình, rồi đến những linh hồn khác mà cô có thể cảm nhận được.
“Xin hãy đến với chúng tôi,” cô khẩn cầu, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Chúng tôi cần sự giúp đỡ của các linh hồn.”
Một cơn gió lạnh đột ngột thổi qua, làm tắt ngọn nến. Thiên An mở mắt, hoảng hốt. “Có chuyện gì xảy ra vậy?”
Minh Tuấn siết chặt tay cô, ánh mắt đầy lo lắng. “Có thể có điều gì đó không ổn.”“Chúng ta cần phải kiên nhẫn,” Thiên An nói, cố gắng bình tĩnh lại. “Mẹ luôn nói rằng linh hồn cần thời gian để nghe thấy lời kêu gọi.”
Đột nhiên, không gian trở nên nặng nề hơn, và một giọng nói vang lên, lạnh lẽo như gió đêm. “Các ngươi đang tìm kiếm điều gì?”
Thiên An và Minh Tuấn nhìn nhau, tim đập mạnh. “Chúng tôi muốn biết về Nguyễn Văn Hưng,” Thiên An đáp, giọng nói không khỏi run rẩy. “Chúng tôi cần sự giúp đỡ để cứu mẹ tôi.”
“Nguyễn Văn Hưng…” giọng nói tiếp tục, âm thanh trầm bổng như từ cõi xa xăm. “Hắn là kẻ thù của những linh hồn. Hắn đang thao túng mọi thứ.”
“Làm thế nào để ngăn chặn hắn?” Minh Tuấn hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Phải tìm ra điểm yếu của hắn,” giọng nói đáp. “Hắn có một bí mật mà hắn không bao giờ muốn bị phơi bày.”
“Bí mật gì?” Thiên An hỏi, lòng đầy hy vọng.
“Điều đó nằm trong quá khứ của hắn,” giọng nói nhấn mạnh. “Hãy tìm về nơi hắn từng sống, nơi hắn đã gây ra tội ác.”
“Chúng tôi sẽ làm như vậy,” Thiên An khẳng định, ánh mắt rực sáng. “Cảm ơn các linh hồn.”
Khi giọng nói dần mờ đi, một luồng ánh sáng chợt lóe lên, rồi tắt ngấm. Thiên An và Minh Tuấn đứng đó, cảm giác như vừa trải qua một cuộc đối thoại kỳ diệu.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu về quá khứ của Nguyễn Văn Hưng,” Minh Tuấn nói, ý chí trong anh càng thêm mạnh mẽ. “Đó có thể là chìa khóa để giải cứu mẹ cậu.”
“Đúng vậy,” Thiên An đáp, lòng quyết tâm tràn đầy. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”
Khi họ rời khỏi ngôi nhà cổ, bầu không khí có phần nặng nề hơn. Thiên An cảm nhận rõ sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, như thể họ đang theo dõi từng bước đi của cô. “Họ đang chờ đợi điều gì đó,” cô thì thầm.
“Chúng ta phải chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra,” Minh Tuấn nói, ánh mắt anh nghiêm túc. “Nguyễn Văn Hưng sẽ không dễ dàng để chúng ta tìm ra sự thật.”
“Nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ,” Thiên An quả quyết. “Chúng ta sẽ tìm đến tận cùng.”
Họ bước vào đêm tối, trong lòng mang theo những quyết tâm và hy vọng. Bí mật về Nguyễn Văn Hưng đang chờ được phơi bày, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.