Mặt Trăng Mất Tích

Chương 18: Đối Đầu

Thiên An và Minh Tuấn bước vào ngôi nhà cũ, không khí bên trong như một bức tường vô hình chèn ép tâm hồn họ. Căn phòng tối tăm, chỉ còn lại những kỷ niệm phai màu và bụi bặm. Thiên An cảm thấy trái tim mình đập mạnh, như thể những linh hồn xung quanh đang chờ đợi sự trở lại của cô.

“Chúng ta cần tìm kiếm những gì mẹ em từng để lại,” Thiên An nói, giọng cô chắc nịch, mặc dù bên trong, nỗi lo lắng đang dâng lên từng chút một.

“Đúng vậy,” Minh Tuấn gật đầu, ánh mắt anh quét qua những ngóc ngách quen thuộc. “Có thể có điều gì đó trong thư viện.”

Họ di chuyển về phía kệ sách, nơi những cuốn sách cũ kỹ xếp chồng lên nhau. Thiên An bắt đầu lục tìm, từng ngón tay chạm vào bìa sách, như muốn cảm nhận hơi thở của mẹ mình. Cô đã từng nghe mẹ kể về những câu chuyện kỳ bí, những bí mật phong thủy được giấu kín.

Khi một cuốn sách rơi ra khỏi kệ, Thiên An vội vàng nhặt lên. Đó là cuốn sách mà mẹ cô thường đọc, bìa đã bạc màu nhưng nội dung bên trong vẫn còn nguyên vẹn. “Minh Tuấn, xem này!” Cô kêu lên, trong lòng dâng trào hy vọng.

Minh Tuấn tiến lại gần, ánh mắt anh lấp lánh. “Hãy mở ra xem có điều gì đặc biệt không.”

Thiên An cẩn thận lật từng trang, những ký tự quen thuộc hiện ra trước mắt. Mỗi dòng chữ như một dấu hiệu, mỗi hình ảnh như một ký ức sống lại. “Có một chương nói về những linh hồn bị mắc kẹt,” cô đọc, giọng run run. “Có lẽ mẹ đã tìm cách giúp họ.”

Minh Tuấn chăm chú lắng nghe, và rồi anh chợt dừng lại. “Thiên An, em có nghĩ rằng mẹ có thể đã liên quan đến Nguyễn Văn Hưng không?”

Câu hỏi ấy như một cú sốc, Thiên An chần chừ, nhưng rồi cô lắc đầu. “Không thể nào. Mẹ em luôn nói rằng phải bảo vệ những linh hồn.”

“Nhưng nếu Hưng đang tìm cách lợi dụng điều đó?” Minh Tuấn tiếp tục, “Hắn có thể đã khiến mẹ em gặp nguy hiểm.”

Thiên An cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Không! Chúng ta phải tìm ra sự thật,” cô khẳng định. “Nếu mẹ em đã từng làm điều gì đó, chắc chắn bà có lý do.”

Họ tiếp tục tìm kiếm trong ngôi nhà, lục lọi từng ngăn kéo, từng góc khuất. Những tiếng động lạ lùng vang lên khiến họ dừng lại. Thiên An nắm chặt tay Minh Tuấn, cả hai đều cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh.

“Có lẽ chúng ta nên dừng lại một chút,” Minh Tuấn đề nghị, giọng anh trầm xuống. “Hãy lắng nghe.”

Thiên An nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. Những âm thanh lạ lùng như tiếng thở dài, tiếng gọi khẽ từ xa vọng lại. “Họ đang kêu cứu,” cô nói, mắt mở to. “Chúng ta cần giúp họ.”

“Nhưng làm thế nào?” Minh Tuấn hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Có lẽ chúng ta cần làm theo những gì trong sách,” Thiên An đáp. “Có thể có một nghi lễ nào đó để giải thoát cho họ.”

Minh Tuấn gật đầu, ánh mắt anh kiên định. “Vậy hãy tìm xem có những vật phẩm nào cần thiết cho nghi lễ không.”

Họ quay lại với cuốn sách, và tìm thấy một danh sách các vật phẩm cần thiết. “Chúng ta cần một số loại thảo mộc, nến, và một cái gương,” Thiên An đọc. “Có thể tìm thấy ở đâu đó trong nhà.”

Minh Tuấn bắt đầu lục lọi trong những ngăn tủ, trong khi Thiên An lại chăm chú vào cuốn sách. Cô cảm nhận được một sức mạnh lạ lùng từ những linh hồn, như thể chúng đang hướng dẫn họ.

“Thiên An, ở đây có một cái gương!” Minh Tuấn kêu lên, giọng anh đầy phấn khích. Anh cầm lên một chiếc gương nhỏ, bề mặt đã xỉn màu nhưng vẫn phản chiếu được ánh sáng.

“Chúng ta cần thêm thảo mộc,” Thiên An nói, lòng hồi hộp. “Có thể trong bếp.”Họ vội vã di chuyển về phía bếp, nơi những kệ tủ đã mục nát. Thiên An mở ra từng ngăn, và cuối cùng, cô tìm thấy một túi thảo mộc khô. “Đây rồi!”

“Chúng ta đã có đủ đồ cần thiết rồi,” Minh Tuấn cười, nhưng nụ cười của anh không thể che giấu nỗi lo lắng trong lòng.

Thiên An cảm thấy một sức nặng trong lòng khi chuẩn bị cho nghi lễ. “Chúng ta phải thật cẩn thận,” cô nói, “Hưng có thể biết chúng ta đang làm gì.”

“Chúng ta không thể để hắn ngăn cản mình,” Minh Tuấn khẳng định, ánh mắt anh lấp lánh quyết tâm.

Họ trở về phòng khách, nơi có không gian rộng rãi để thực hiện nghi lễ. Thiên An đặt chiếc gương ở giữa, xung quanh là những thảo mộc và nến. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.

“Bắt đầu thôi,” cô nói, giọng chắc nịch.

Minh Tuấn đứng bên cạnh, cùng cô thực hiện từng bước trong nghi lễ. Khi những ngọn nến được thắp sáng, ánh sáng yếu ớt phản chiếu trên bề mặt gương, tạo ra những hình ảnh mờ ảo.

“Linh hồn của những người đã khuất, hãy nghe tiếng gọi của chúng tôi,” Thiên An bắt đầu đọc những câu trong sách, giọng cô trong trẻo nhưng đầy sức mạnh. “Chúng tôi đến đây để giải thoát cho các bạn.”

Khi những lời nói vang lên, không khí xung quanh họ bắt đầu thay đổi. Một cơn gió nhẹ thổi qua, những ngọn nến chao đảo, và những hình ảnh mờ nhạt bắt đầu xuất hiện trong gương. Thiên An cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn, như thể chúng đang lắng nghe.

“Chúng ta không sợ hãi,” Minh Tuấn nói, tay anh nắm chặt tay Thiên An. “Chúng ta sẽ giúp các bạn.”

Bỗng, một tiếng thét vang lên từ sâu trong gương, như một tiếng kêu cứu tuyệt vọng. Thiên An cảm thấy một cơn rùng mình, nhưng cô kiên quyết không lùi bước. “Hãy cho chúng tôi biết điều gì đã xảy ra!”

Hình ảnh trong gương trở nên rõ nét hơn, hiện lên một khuôn mặt quen thuộc. Đó là mẹ của Thiên An, nhưng biểu cảm trên gương mặt bà lại đầy lo lắng và bất an. “Con… con phải cẩn thận,” giọng bà vang lên, yếu ớt nhưng đầy ý nghĩa.

“Mẹ!” Thiên An gọi, lòng tràn đầy cảm xúc. “Mẹ đang ở đâu? Mẹ có ổn không?”

“Mẹ không thể ở đây lâu,” bà nói, ánh mắt bà đầy nỗi lo lắng. “Nguyễn Văn Hưng đang theo dõi con. Hắn ta không từ bỏ đâu.”

“Chúng con sẽ không để hắn làm hại mẹ!” Minh Tuấn kêu lên, sức mạnh của tình bạn tiếp thêm cho họ một niềm tin mãnh liệt.

“Mẹ sẽ giúp con, nhưng con phải tìm ra sự thật,” giọng bà dần mờ nhạt. “Hãy nhớ, ánh sáng sẽ luôn chiến thắng bóng tối.”

Hình ảnh trong gương bắt đầu nhòa đi, và Thiên An cảm thấy một nỗi mất mát khó tả. “Mẹ! Đừng đi!” Cô hét lên, nhưng tất cả chỉ còn là một khoảng trống.

“Thiên An, chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Minh Tuấn kéo cô lại, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Chúng ta không an toàn.”

“Nhưng… mẹ…” Thiên An nghẹn ngào, nhưng cô biết rằng họ phải hành động ngay lập tức.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Minh Tuấn khẳng định, “Cùng nhau.”

Khi họ chuẩn bị rời khỏi ngôi nhà, một cảm giác bồn chồn dâng lên trong lòng Thiên An. Họ không chỉ đang đối mặt với Nguyễn Văn Hưng, mà còn phải khám phá những bí ẩn đen tối khác đang chờ đợi họ ở phía trước. Sự thật sẽ được hé lộ, nhưng cái giá phải trả có thể là quá lớn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn