Mặt Trăng Mất Tích

Chương 16: Bước Ngoặt

Thiên An ngồi lặng lẽ trong phòng, cuốn sách cổ trước mặt mở ra những trang vàng ố, những chữ viết đã phai màu. Mỗi câu chữ như nhắc nhớ về mẹ cô, về những bí ẩn mà bà đã để lại. Cô chạm nhẹ vào trang sách, lòng bỗng dâng lên nỗi hoài niệm. Minh Tuấn đứng bên cạnh, ánh mắt anh tràn đầy lo lắng.

“Em có chắc rằng chúng ta nên tiếp tục không?” Minh Tuấn hỏi, giọng trầm thấp. “Hưng không phải là kẻ dễ đối phó.”

Thiên An ngẩng lên, ánh mắt kiên quyết. “Nếu mẹ em thật sự đã liên quan đến hắn, em phải biết sự thật. Không thể để mọi chuyện cứ thế trôi qua.”

“Được rồi,” Minh Tuấn gật đầu, nhưng có vẻ như anh vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. “Chúng ta sẽ tìm hiểu về Hưng, nhưng hãy chuẩn bị cho mọi tình huống.”

Một làn gió lạnh thoảng qua, khiến Thiên An rùng mình. Cô cảm thấy như có ai đó đang dõi theo mình từ bóng tối. “Em sẽ thử giao tiếp với linh hồn của mẹ. Có thể bà sẽ cho em biết thêm thông tin.”

“Em nghĩ rằng đó là một ý hay, nhưng hãy cẩn thận,” Minh Tuấn cảnh báo. “Có thể sẽ có những điều không lường trước được.”

“Em biết,” Thiên An thở dài. “Nhưng em không thể ngồi yên chờ đợi. Em phải hành động.”

Khi đêm xuống, ánh trăng chỉ le lói qua những đám mây dày đặc, Thiên An chuẩn bị cho buổi giao tiếp. Cô thắp nến, sắp xếp các đồ vật quanh mình, tâm trí đầy lo lắng. Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ đợi linh hồn xuất hiện.

Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu để tĩnh tâm. Những câu chú trong cuốn sách vang lên trong đầu, từng từ từng chữ như một nhịp điệu quen thuộc. “Mẹ, nếu mẹ đang ở đây, xin hãy cho con biết…”

Bỗng nhiên, không gian xung quanh cô trở nên lạnh lẽo. Thiên An mở mắt, thấy bóng dáng mờ ảo của một người phụ nữ đứng trước mặt. Tim cô đập mạnh, nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh.

“Mẹ…” Thiên An thì thào, “Mẹ có thể nghe con không?”

Bóng dáng từ từ hiện rõ, đó là mẹ cô. Gương mặt bà, dù nhạt nhòa, vẫn toát lên vẻ hiền từ. “Thiên An… con đã tìm thấy con đường của mình.”

“Mẹ, con cần biết về Hưng. Ông ta đã làm gì với mẹ?” Câu hỏi bật ra như một mũi tên, sắc nhọn và đầy khắc khoải.

“Mẹ… đã cố gắng bảo vệ con,” giọng bà yếu ớt nhưng kiên quyết. “Hưng không phải là người bình thường. Hắn có sức mạnh tăm tối, có khả năng thao túng linh hồn.”“Con sẽ không để ông ta làm hại ai nữa,” Thiên An đáp, lòng dũng cảm bừng lên. “Mẹ có thể cho con biết cách đối phó với hắn không?”

“Cẩn thận… hắn không tha thứ,” mẹ cô cảnh báo. “Hắn sẽ tìm cách để ngăn cản con. Hãy tìm kiếm sự thật trong bóng tối.”

Rồi hình ảnh của mẹ dần mờ nhạt, như một làn khói tan biến trong gió. “Mẹ!” Thiên An kêu lên, nhưng đã quá muộn. Cô ngồi lặng lẽ, nước mắt chảy dài trên má.

“Thiên An!” Minh Tuấn gọi, anh đã đứng gần đó từ lúc nào. “Em ổn không?”

Cô gật đầu, dù lòng vẫn còn nhiều bão tố. “Hắn có sức mạnh, và mẹ em đã cố gắng bảo vệ em. Nhưng còn một điều nữa… Hưng sẽ không tha cho chúng ta.”

“Vậy thì chúng ta càng phải hành động nhanh chóng hơn,” Minh Tuấn nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ tìm kiếm sự thật, không chỉ để cứu mẹ em mà còn để ngăn chặn hắn.”

“Nhưng làm thế nào?” Thiên An hỏi, lòng đầy lo âu. “Hắn sẽ không dễ dàng để chúng ta tiếp cận.”

“Chúng ta cần tìm hiểu về quá khứ của Hưng, có thể có điều gì đó trong đó mà chúng ta chưa biết,” Minh Tuấn đề xuất. “Có thể Hương hoặc Quốc Cường sẽ có thông tin.”

“Em sẽ gọi cho họ,” Thiên An quyết định, cảm thấy một phần sức mạnh từ những lời mẹ cô vừa nói. “Chúng ta không thể để hắn chiến thắng.”

Khi trời dần sáng, bầu không khí giữa họ trở nên nặng nề nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Thiên An cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn xung quanh, và cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ vì mẹ mình mà còn vì tất cả những người bị Hưng thao túng.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ Hương,” Thiên An nói, ánh mắt kiên định. “Cô ấy biết nhiều về những gì đã xảy ra.”

“Đúng vậy,” Minh Tuấn đồng ý. “Nhưng hãy cẩn thận, hắn sẽ không ngồi yên đâu.”

Bước ra khỏi căn phòng, Thiên An cảm thấy như có một sức mạnh mới trỗi dậy trong mình. Cô đã chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự thật, mà còn là bảo vệ những người cô yêu thương. Hưng sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng cô sẽ không để hắn thắng.

Trên đường đến gặp Hương, trong lòng Thiên An dâng trào cảm xúc. Cô không chỉ tìm kiếm mẹ mình, mà còn đang chiến đấu cho tương lai của chính mình. Và điều đó khiến cô cảm thấy mình không đơn độc nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn