Mặt Trăng Mất Tích

Chương 13: Tìm Kiếm Thông Tin

Thiên An và Minh Tuấn đứng trước ngôi nhà cổ kính của bà ngoại. Hơi thở của thời gian dường như đã in hằn lên từng bức tường rêu phong. Thiên An cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Mỗi bước đi như kéo dài thêm nỗi lo âu về những bí mật có thể được phơi bày.

“Em có chắc chắn không?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô. “Có thể bà sẽ không muốn nói về những chuyện đã qua.”

“Em cần biết,” Thiên An đáp, giọng nói kiên quyết nhưng vẫn có chút run rẩy. “Có thể bà sẽ có thông tin về mẹ.”

Họ gõ cửa, tiếng gõ vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Một chút lâu sau, bà Mỹ Linh mở cửa. Nét mặt hiền hậu của bà khiến Thiên An cảm thấy ấm lòng, nhưng sự lo lắng trong lòng cô không thể nguôi ngoai.

“Cháu đến thăm bà,” Thiên An nhẹ nhàng nói, ánh mắt sáng lên khi thấy bà.

“Ôi, Thiên An!” Bà Linh ôm lấy cô, những nếp nhăn trên mặt như nhấn sâu thêm sự lo lắng. “Cháu đến một mình à?”

“Có Minh Tuấn bên cạnh ạ,” Thiên An chỉ tay về phía anh. “Chúng cháu muốn hỏi bà về mẹ.”

“Về mẹ con?” Bà Linh khẽ nhíu mày, đôi mắt bỗng trở nên xa xăm. “Có nhiều điều mà bà không muốn nhắc lại…”

“Bà ơi,” Minh Tuấn nói, “chúng cháu cần biết. Có thể những gì bà biết sẽ giúp chúng cháu tìm ra sự thật.”

Bà Linh nhìn chằm chằm vào Thiên An, như thể đang cân nhắc. Cuối cùng, bà thở dài, bước lùi vào trong nhà. “Vào đi.”

Ngôi nhà nhỏ ấm cúng, nhưng không khí có phần nặng nề. Thiên An và Minh Tuấn ngồi xuống bàn, trong khi bà Linh rót trà cho họ. Mùi trà thơm nồng, nhưng chẳng thể xua đi sự nặng nề trong lòng.

“Cháu đã từng nghe mẹ kể về những điều kỳ bí,” Thiên An bắt đầu, “nhưng chưa bao giờ biết rõ về quá khứ của bà.”

“Đó là một câu chuyện dài,” bà Linh nói, ánh mắt trở nên u ám. “Gia đình mình có nhiều bí mật. Mẹ cháu… đã từng phải đối mặt với những điều mà không ai có thể hiểu được.”

“Bà có thể kể cho chúng cháu nghe không?” Minh Tuấn hỏi, giọng anh đầy chân thành.

Bà Linh gật đầu, bắt đầu kể lại. “Mẹ con là một cô gái thông minh, nhưng rất nhạy cảm. Bà ấy luôn cảm nhận được những điều không ai thấy, những âm thanh, những bóng dáng. Điều đó khiến bà ấy trở thành mục tiêu cho nhiều người.”

“Ý bà là sao?” Thiên An hỏi, lòng cô như thắt lại.

“Mẹ con đã phát hiện ra một âm mưu trong gia đình,” bà Linh tiếp tục. “Có những người không muốn bà ấy sống để bảo vệ những bí mật đó. Họ đã làm mọi cách để bịt miệng bà.”

“Những ai?” Minh Tuấn hỏi, cảm thấy sự căng thẳng lan tỏa.

“Có những kẻ trong gia đình mình, và cả những người bên ngoài,” bà Linh nói, giọng bà trở nên thấp hơn. “Họ không muốn sự thật được phơi bày.”Thiên An nắm chặt tay Minh Tuấn, cảm giác bất an trỗi dậy. “Bà có biết ai đứng sau không?”

“Bà không thể chắc chắn,” bà Linh đáp. “Nhưng có một cái tên mà bà luôn cảm thấy ghê sợ… Nguyễn Văn Hưng.”

“Nguyễn Văn Hưng?” Thiên An lặp lại, nỗi lo lắng dâng cao. “Ông ta có liên quan đến mẹ con sao?”

“Đúng. Ông ta là kẻ mưu mô, và đã từng có âm mưu với mẹ con.” Bà Linh nhìn sâu vào mắt Thiên An. “Nếu cháu tiếp tục tìm kiếm, hãy cẩn thận. Có thể sẽ có nguy hiểm rình rập.”

“Cháu sẽ cẩn thận,” Thiên An khẳng định, nhưng lòng cô vẫn rối bời. “Bà có thể cho cháu biết thêm về những gì mẹ cháu đã phát hiện không?”

Bà Linh ngập ngừng, như thể đang tìm kiếm từ ngữ. “Mẹ con từng nói về một thứ sức mạnh… một bí mật mà nếu rơi vào tay kẻ xấu, sẽ gây ra những hậu quả khôn lường.”

“Bí mật gì ạ?” Minh Tuấn hỏi, sự tò mò trỗi dậy.

“Một loại phong thủy cổ xưa,” bà Linh đáp. “Có thể điều khiển linh hồn, nhưng cũng có thể dẫn đến những thảm họa. Mẹ con đã tìm cách bảo vệ nó, nhưng… cuối cùng, bà ấy đã phải trả giá.”

Thiên An cảm thấy như một cú sốc. “Bà ấy đã chết vì điều đó?”

“Không ai biết chính xác điều gì đã xảy ra,” bà Linh nói, giọng bà trở nên nghẹn ngào. “Nhưng những ai tìm kiếm sự thật sẽ phải trả giá.”

Minh Tuấn nhìn Thiên An, cả hai cùng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” anh nói, quyết tâm hiện rõ trong mắt.

“Cháu hãy cẩn thận,” bà Linh nhắc lại. “Có những điều không phải ai cũng có thể chịu đựng.”

Thiên An gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Cháu sẽ không từ bỏ.”

Bà Linh nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng. “Nhưng hãy nhớ, không phải lúc nào sự thật cũng mang lại bình yên.”

Khi rời khỏi nhà bà Linh, Thiên An cảm thấy như một cánh cửa mới đã mở ra, nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy. Mỗi bước chân trên con đường tìm kiếm sự thật sẽ dẫn họ đến gần hơn với những bí mật sâu thẳm, nhưng cũng có thể là những nguy hiểm không thể lường trước.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Nguyễn Văn Hưng,” Minh Tuấn nói khi họ đã rời khỏi nhà.

“Đúng vậy,” Thiên An đồng ý, lòng cô sôi sục quyết tâm. “Có lẽ chúng ta cần gặp những người đã từng biết mẹ.”

“Chúng ta sẽ làm được,” Minh Tuấn khẳng định. “Chỉ cần em tin tưởng vào bản thân mình.”

Họ cùng nhau bước đi, nhưng không khí xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn. Những câu chuyện của bà Linh vẫn vang vọng trong đầu Thiên An, như những hồi chuông cảnh báo về những điều đang chờ đợi họ phía trước. Sự thật về mẹ cô đang ở rất gần, nhưng liệu nó có thể mang lại sự bình yên mà cô khao khát? Hay sẽ chỉ mở ra thêm những đau thương mới?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn