Mặt Nạ Sói

Chương 18: Đối đầu cuối cùng

Ánh sáng từ mặt nạ bùng lên, lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với sự quyết tâm và nỗi đau trong lòng Thư. Cô cảm nhận được sức mạnh của những người bạn bên cạnh, như một nguồn năng lượng vô hình đẩy cô tiến về phía Võ Hùng. Ánh mắt của hắn đầy sự ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng biến thành sự tàn nhẫn.

“Ngươi nghĩ mình có thể đánh bại ta?” Hắn gầm lên, đôi tay siết chặt lại, như chuẩn bị cho một cuộc tấn công.

“Không chỉ mình ta,” Thư đáp, giọng nói vang lên tự tin. “Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau!”

Cô lao về phía Võ Hùng, và ngay khi khoảng cách rút ngắn, Hoàng cũng vọt lên bên cạnh, lòng tràn đầy quyết tâm. “Thư, cùng nhau!” anh kêu lên, và trong khoảnh khắc đó, cả hai như hòa quyện thành một, lao vào đối thủ.

Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Những cú đấm, cú đá, và ánh sáng từ mặt nạ tạo nên một bức tranh sống động của cuộc chiến. Thư cảm nhận được sức mạnh trong từng cú đánh, và sự kết nối với Hoàng khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Họ như một cặp đôi ăn ý, mỗi người bù đắp cho điểm yếu của người kia.

Võ Hùng không ngừng tấn công, nhưng Thư và Hoàng đã chuẩn bị sẵn sàng. Họ nhảy lên, tránh né những đòn đánh mạnh mẽ, rồi phản công lại với những cú đấm chính xác. Dù vậy, sức mạnh của Võ Hùng vẫn rất đáng gờm. Hắn chao đảo nhưng không hề có dấu hiệu yếu thế. “Các ngươi không thể thắng!” Hắn gào lên, ánh mắt điên cuồng.

Lan đứng phía sau, theo dõi trận chiến với sự hồi hộp. “Chúng ta cần một kế hoạch,” cô nói, tay nhanh chóng gõ lệnh trên điện thoại. “Nếu không, họ sẽ không thể đánh bại hắn ta!”

Khoa, dù đã gục ngã, nhưng vẫn nằm yên lặng, đôi mắt mở to, chăm chú theo dõi. “Hãy sử dụng sức mạnh từ mặt nạ,” anh thì thào, như thể biết rằng Thư đang kết nối với nó.

Thư lắng nghe lời Khoa, và trong tích tắc, cô nhớ lại những gì mẹ đã dạy. “Sức mạnh không chỉ đến từ bản thân, mà còn từ tình bạn và sự đoàn kết,” Thư thầm nghĩ.

Cô quét ánh mắt qua những người bạn, cảm nhận được nỗi đau và quyết tâm trong từng ánh mắt. “Hãy cùng nhau tạo ra một sức mạnh mới!” Thư hô lớn.

“Đúng vậy!” Hoàng đồng tình, anh giơ tay lên trời, như thể kêu gọi sức mạnh từ thiên nhiên. Ánh sáng từ mặt nạ lại rực rỡ hơn, và Thư cảm nhận được năng lượng từ Hoàng truyền sang mình.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Thư hét lên, lòng tràn đầy nhiệt huyết. Cô chạy về phía Võ Hùng, tấn công với tất cả sức mạnh còn lại. Cô cảm thấy như có một luồng sức mạnh lớn lao từ mẹ mình chảy vào người.

Võ Hùng nhìn thấy sự kiên cường của họ, sự tức giận trào dâng. “Các ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn quát, bắt đầu tấn công mạnh mẽ hơn.

Thư và Hoàng phối hợp nhịp nhàng, nhưng Võ Hùng ngày càng mạnh mẽ. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng không thể dừng lại. Cô nhìn về phía Khoa, lòng đầy đau đớn. “Không thể để điều này kết thúc như vậy!” Thư thầm nghĩ, và quyết tâm lại dâng trào.“Lan, giúp tôi!” Thư hét lên, và Lan ngay lập tức gõ lệnh trên điện thoại. Một loạt thông tin hiện lên, và Lan nhanh chóng tìm ra điểm yếu của Võ Hùng.

“Đúng rồi! Hắn có một điểm yếu ở vai trái!” Lan hô lên, mắt sáng lên hy vọng.

“Chúng ta phải tấn công vào đó!” Hoàng nói, ánh mắt kiên quyết.

Thư gật đầu, rồi cùng Hoàng dồn sức tấn công vào vai trái của Võ Hùng. Họ phối hợp hoàn hảo, mỗi cú đấm đều nhắm thẳng vào điểm yếu. Võ Hùng, mặc dù mạnh mẽ, nhưng bắt đầu chao đảo.

“Không thể nào!” Hắn gầm lên, nhưng sự kiên cường của Thư và Hoàng đã vượt qua sức mạnh của hắn. Họ không cho hắn cơ hội phản công.

“Lần này, chúng ta sẽ thắng!” Thư thét lên, và với một cú đấm cuối cùng, cô đã hạ gục Võ Hùng. Hắn ngã xuống đất, ánh mắt đầy hận thù nhưng cũng có phần bất lực.

“Đừng nghĩ rằng đây là kết thúc!” Hắn cất tiếng, nhưng âm thanh yếu ớt dần. “Ta sẽ trở lại!”

Cả nhóm đứng yên, thở phào nhẹ nhõm. Thư cảm thấy như một gánh nặng đã được gỡ bỏ. Nhưng niềm vui chưa kịp tràn ngập, thì tiếng kêu cứu vang lên từ phía Khoa.

“Khoa!” Thư quay lại, thấy bạn mình nằm bất động. Cô chạy đến, lòng đầy lo lắng.

“Đừng bỏ cuộc, Khoa!” Cô gào lên, nhưng không nhận được phản hồi.

Hoàng và Lan chạy đến bên, ánh mắt đầy lo âu. “Chúng ta phải làm gì đó!” Lan kêu lên, đôi tay run rẩy.

Trong khoảnh khắc ấy, Thư cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng trào. “Không! Tôi không thể để mất thêm một người bạn nữa!” Cô hít sâu, nắm chặt tay, và cảm nhận sức mạnh từ mặt nạ.

“Chúng ta phải cứu Khoa!” Thư quyết tâm, ánh mắt rực sáng. Cô biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, và tương lai của họ vẫn còn đong đưa trong những mối nguy hiểm chưa lường trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn