Mặt Nạ Sói

Chương 14: Kế hoạch phản công

Trong một căn phòng nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt của Lan. Cô ngồi trước bàn phím, tay lướt nhanh như gió. Mỗi cú gõ vang lên như nhịp tim của một cuộc sống đang hồi hộp chờ đợi. Thư và Hoàng đứng bên cạnh, chăm chú theo dõi từng động tác của cô. Khoa ngồi ở một góc, chuẩn bị những vũ khí cần thiết cho cuộc chiến sắp tới.

“Được rồi, tôi đã vào được hệ thống của bọn hắn,” Lan nói, giọng hào hứng. “Có rất nhiều thông tin quan trọng ở đây. Chúng ta có thể tìm ra điểm yếu của Võ Hùng.”

“Nhưng thời gian không chờ đợi,” Thư nhắc nhở, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ.”

“Đúng vậy,” Hoàng đồng tình. “Bọn chúng có thể phát hiện ra chúng ta bất cứ lúc nào.”

“Để tôi tìm kiếm thông tin về kế hoạch của bọn chúng,” Lan nói, tập trung vào màn hình. Một giây sau, cô tiếp tục. “Hãy xem này, có một cuộc giao dịch lớn sắp diễn ra. Nếu chúng ta có thể phá hủy nó, băng nhóm sẽ bị suy yếu nghiêm trọng.”

“Cần chuẩn bị vũ khí,” Khoa nói, đứng dậy. “Tôi đã chuẩn bị một số thiết bị, nhưng chúng ta cần thêm. Những thứ này không thể dùng trong trận chiến sắp tới.”

“Chúng ta không chỉ cần vũ khí, mà còn phải có chiến thuật,” Thư nhấn mạnh. “Nếu chỉ tấn công một cách ồ ạt, chúng ta sẽ dễ dàng bị đánh bại.”

Khoa gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. “Tôi đã nghĩ đến một kế hoạch. Chúng ta có thể tạo ra sự phân tâm, khiến bọn chúng không kịp trở tay.”

“Nghe hay đấy,” Lan thêm vào. “Tôi có thể dùng kỹ năng của mình để làm giả thông tin, khiến bọn chúng tin rằng có một cuộc tấn công khác đang diễn ra.”

“Vậy thì chúng ta sẽ làm như vậy,” Thư quyết định. “Lan, hãy chuẩn bị thông tin giả. Khoa, chuẩn bị vũ khí. Hoàng và tôi sẽ tập luyện chiến thuật.”

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Họ trao đổi ý tưởng, luyện tập những động tác chiến đấu, mỗi người đều hiểu rõ vai trò của mình. Thư cảm nhận được sự hồi hộp, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cô nhìn vào mắt Hoàng, thấy trong đó một ngọn lửa không thể dập tắt.

“Chúng ta sẽ làm được,” Hoàng nói, nắm chặt tay Thư. “Tôi tin vào sức mạnh của chúng ta.”“Cảm ơn anh,” Thư đáp, cảm thấy lòng ấm áp. “Chúng ta sẽ không để mẹ tôi phải thất vọng.”

“Đúng vậy,” Hoàng gật đầu, ánh mắt trở nên sắc bén. “Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người đã mất.”

Lan quay lại, ánh mắt rực sáng. “Tôi đã hoàn thành phần của mình. Đây là thông tin giả mà tôi đã tạo ra. Nếu bọn chúng tin, chúng ta có thể tấn công dễ dàng hơn.”

“Chúng ta sẵn sàng rồi,” Khoa nói, kiểm tra lại vũ khí. “Tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Giờ chỉ chờ thời điểm thích hợp.”

“Vậy thì, chúng ta đi thôi,” Thư quyết định. Cô cảm nhận được sức mạnh từ chiếc mặt nạ, như thể nó đang tiếp thêm cho cô năng lượng. “Hãy nhớ, mỗi người một vai trò. Chúng ta phải phối hợp thật tốt.”

Họ rời khỏi căn phòng, bước vào bóng đêm. Lunecrest vẫn sáng đèn, nhưng trong lòng mỗi người là những lo lắng về cuộc chiến sắp tới. Thư hít một hơi thật sâu, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong người. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

Khi đến gần nơi băng nhóm tội phạm tập trung, Lan bắt đầu thực hiện kế hoạch. Cô kết nối với hệ thống của bọn chúng, truyền thông tin giả vào. “Đã xong,” cô nói, đôi tay vẫn nhanh nhẹn trên bàn phím. “Bây giờ, chúng ta chỉ cần chờ.”

“Hoàng, chuẩn bị,” Thư thì thầm. “Chúng ta sẽ tấn công ngay khi bọn chúng bị phân tâm.”

Mọi người đều nín thở, chờ đợi giây phút quyết định. Không khí trở nên căng thẳng, từng giây từng phút như kéo dài mãi. Rồi một tiếng động vang lên từ bên trong, tiếng nói của Võ Hùng vọng ra.

“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở kế hoạch của mình!” Hắn gầm lên.

“Bây giờ!” Thư ra lệnh, cùng Hoàng lao vào. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối bắt đầu, nhưng Thư biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho một trận chiến lớn hơn. Sự thật vẫn đang chờ đợi, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra tất cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn